Tương Khắc

Lượt đọc: 15613 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 119

❊ ❊ ❊

Phùng Kính Phong cũng chờ cả ngày, bên đó đến một cuộc điện thoại cũng không gọi đến, có lúc ông ấy còn tưởng điện thoại nhà mình bị hỏng, nhưng điện thoại của người khác thì vẫn gọi tới được, Phùng Kính Phong chờ đến tối mới cuối cùng nhận ra sự thật, thằng nhóc hỗn xược kia đã quyết tâm không chịu nhún nhường trước mặt ông ấy rồi.

Phùng Kính Phong nghĩ muốn gọi một cuộc điện thoại cho bà cụ, ông ấy là bố ruột mà còn ở đây, ngày mai ông ấy không đến dự hôn lễ, người mất mặt không phải là ông ấy, mà là Phùng Viễn Sơn, ông ấy tin bà cụ chắc chắn hiểu đạo lý này.

Nhưng điện thoại cầm lên rồi lại đặt xuống, tính nết của bà cụ ông ấy hiểu rõ nhất, cuộc điện thoại này mà gọi, chắc chắn sẽ bị mắng một trận, nghĩ lại Phùng Kính Phong sống nửa đời người này, dù ở nhà hay ở ngoài, ai mà chẳng nhìn sắc mặt ông ấy, ông ấy cau mặt một cái là người khác không dám nói lớn tiếng, sao đến nhà người nhà họ Cố thì ông ấy lại phải rụt rè, khúm núm như vậy.

Phùng Kính Phong nghĩ đến những lời bà cụ mắng mình, lại nổi giận, “cạch” một tiếng đặt điện thoại xuống, họ không sợ mất mặt, ông ấy cũng không cần phải suy nghĩ cho họ, dù có dùng tám kiệu lớn đến rước ông ấy, ngày mai ông ấy cũng tuyệt đối sẽ không đến dự cái hôn lễ đó.

Chung Tình vừa đắp mặt nạ vừa xem TV trong phòng khách, một bên tai còn hóng hớt động tĩnh trong thư phòng, Phùng Nhã Lâm lợi dụng lúc Chung Tình không chú ý, xách túi, nín thở, nhón chân, lén lút nhanh chóng chuồn ra khỏi nhà.

Cô nàng phải đến thị trấn Thanh Thạch, đám cưới của anh trai, cô nàng là em gái ruột duy nhất, dù trời có sập thì cô nàng cũng phải có mặt, cho dù sau đó sẽ bị mẹ mình lột da.

Cô nàng còn phải xem chị dâu trông như thế nào, bố đã nói anh trai cưới một con hồ ly tinh, đã có thể khiến bố của cô nàng nói ra lời này, chắc chắn chị dâu rất xinh đẹp, cô nàng còn tưởng anh trai với cái tính lạnh lùng bẩm sinh kia không phải là người coi trọng vẻ bề ngoài.

Nếu Phương Thanh Huỳnh biết suy nghĩ của Phùng Nhã Lâm, chắc chắn sẽ cười cô nàng còn quá trẻ con, Phương Thanh Huỳnh nhìn Thẩm Vân Thư trước mắt, đến mắt cũng không nỡ chớp lấy một cái.

Sân nhà náo nhiệt cả một ngày theo sau sự ra về của khách, cũng trở nên yên tĩnh trong màn đêm, đèn trong nhà bật sáng, Thẩm Vân Thư đứng dưới ánh đèn mờ ảo, trên người mặc bộ đồ cưới màu đỏ, mái tóc đen vừa gội còn nửa khô nửa ướt, buông lơi trên vai, lông mày như mực, mắt như trăng rằm, môi đỏ điểm xuyết, hệt như người bước ra từ trong tranh.

Tiểu Tri Ngôn che miệng, mở to mắt nhìn Thẩm Vân Thư, cô út của cậu nhóc chắc là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời này thôi.

Tuế Tuế ôm cổ Phương Thanh Huỳnh làm nũng, “Mẹ ơi, con cũng muốn làm cô dâu.”

Phương Thanh Huỳnh bị lời nói của con gái chọc cười không ngừng, “Con muốn làm cô dâu thì phải đợi thêm hai mươi năm nữa, chuyện này không thể vội được.”

Thẩm Vân Thư véo cái mũi nhỏ của Tuế Tuế, “Nếu cháu thích quần áo của dì Thư, dì Thư sẽ làm cho cháu một bộ.”

Tuế Tuế vui vẻ đáp “Dạ”, cô nhóc cũng muốn xinh đẹp như dì Thư.

Ngoài hẻm nhỏ hình như có tiếng xe dừng lại ở cổng, Tiểu Tri Ngôn quay đầu nhìn ra cổng sân, “Sao cháu nghe giống xe của dượng út thế.”

Phương Thanh Huỳnh cười, “Không phải giống, chính là dượng út của cháu đấy.”

Muộn thế này mà còn chạy đến đây một chuyến, ngoài dượng út lo lắng cho cô dâu của mình ra, thì không còn ai khác nữa.

Tiểu Tri Ngôn vội vàng chạy ra mở cửa, Phương Thanh Huỳnh vội gọi cậu nhóc lại, “Không được mở cửa, để cô út và dượng út nói chuyện qua cửa một lát là được, hôm nay hai người họ không được gặp mặt.”

Tiểu Tri Ngôn cái hiểu cái không, nhưng cũng nghe lời dì Thanh Huỳnh, chỉ đứng sau cửa gọi lớn “Dượng út ơi?”, Phùng Viễn Sơn đáp lời cậu nhóc, Tiểu Tri Ngôn phấn khích nói lớn, “Dượng út ơi, cô út mặc đồ cô dâu, đẹp lắm! Tiếc là dượng không nhìn thấy được.”

Phùng Viễn Sơn im lặng một lúc, “Ngày mai dượng út sẽ nhìn thấy thôi.”

Tiểu Tri Ngôn nghĩ cũng đúng, ngày mai cậu nhóc cũng sẽ được gặp dượng út, bà cố và chú Tiểu Cố, Tiểu Tri Ngôn vui vẻ chạy một vòng quanh sân như con chim sổ lồng, rồi lại chạy vào nhà tìm Tuế Tuế.

Thẩm Vân Thư đi đến trước cổng sắt, gọi “Anh Viễn Sơn”, rồi không nói gì thêm nữa.

Không hiểu vì sao, cô mặc bộ đồ này, dù chỉ cách anh một cánh cửa, anh không nhìn thấy gì, nhưng lòng cô cũng có chút hồi hộp.

Phùng Viễn Sơn hỏi, “Có mệt không?”

Thẩm Vân Thư chạm mủi chân vào cánh cổng sắt, đáp, “Không mệt, toàn là chị Thanh Huỳnh và mọi người bận rộn, em chỉ ngồi thôi, Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế trông chừng em, em đứng dậy rót ly nước cũng phải báo cáo với hai đứa đó trước.”

Phùng Viễn Sơn cười khẽ một tiếng.

Thẩm Vân Thư nghe giọng anh khàn khàn, lại nói, “Tối nay anh đừng canh ở đây nữa, về nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải bận cả ngày mà.”

Phùng Viễn Sơn “Ừ” một tiếng.

Thẩm Vân Thư biết anh không có ý định đi, tối qua anh đã thức canh một đêm, hôm nay lại bận cả ngày, chỗ trong xe thì làm sao ngủ thoải mái được, ngày mai còn bận hơn hôm nay, đừng để cưới vợ xong lại để thân thể bị ốm.

Cô nghĩ đến thứ để trong tủ quần áo, cô vẫn còn do dự không biết có nên để anh nhìn thấy không.

Thẩm Vân Thư do dự gõ tay lên cánh cửa, “Anh Viễn Sơn… Em có chuẩn bị quà cho anh, ở ngăn dưới cùng của tủ quần áo, một cái hộp màu đỏ, anh về xem đi, sáng mai đến nói với em là anh thích cái nào.”

“Quà gì vậy?”

“Anh về xem thì biết, đừng đợi đến ngày mai, em muốn anh tối nay nhìn thấy.”

Phùng Viễn Sơn lại cười một tiếng, giọng nói khàn khàn, “Ngủ ngon nhé, ngày mai anh sẽ đến sớm.”

Thẩm Vân Thư cúi đầu nhìn mũi chân của mình, khẽ đáp, “Vâng, em và Tiểu Tri Ngôn đợi anh.”

Ánh trăng mông lung, cách nhau một cánh cửa, hai người đứng đối diện nhau, mãi không nhúc nhích.

Phùng Viễn Sơn lái xe về nhà, tìm thấy chiếc hộp đỏ mà cô nói trong tủ quần áo, trên hộp có dán một tấm thiệp nhỏ.

Chữ trên tấm thiệp thanh thoát, xinh xắn, trên đó viết, [“Tặng Viễn Sơn”].

Bên dưới còn có hai câu.

[“Chúc mừng tân hôn”].

[“Cũng hy vọng em có thể mang đến cho anh niềm vui không chỉ trong ngày tân hôn của chúng ta”].

Phùng Viễn Sơn vuốt ve những con chữ trên tấm thiệp, khóe môi từ từ cong lên thành nụ cười.

Anh mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong, ngón tay khựng lại, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »