Tương Khắc

Lượt đọc: 15299 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

Mãi lâu sau khi dượng út đi, Tiểu Tri Ngôn mới hiểu ra ý lời dượng út nói, nhưng cậu nhóc không thể nào nhớ ra cái từ mà cô giáo đã dạy để chỉ việc thích ai đó ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hình như là vừa gặp gì gì đó, cậu nhóc túm túm mấy lọn tóc xoăn của mình nhưng vẫn không nhớ ra, nhóc liền hỏi cô út, cô út nói cô cũng không biết, nhưng mặt của cô út đỏ hồng, lỗ tai cũng hồng hồng, cứ như là có biết vậy.

Tiểu Tri Ngôn sờ sờ vào gò má mềm mại hồng hồng của cô út, nghĩ thầm cô út lại thẹn thùng rồi, thôi thì nhóc không hỏi cô út nữa, đợi dượng út trở về rồi thì hỏi dượng út vậy.

Dượng út mặt vừa đen vừa cứng, hình như không bao giờ biết ngượng thì phải.

Tiểu Tri Ngôn cứ nghĩ dượng út đã đủ đen rồi, nhưng khi nhìn thấy bố của Tuế Tuế, cậu nhóc không kìm được mà mở to mắt, bố của Tuế Tuế sao lại khác với người bố trắng trẻo trong ký ức của cậu nhóc thế này, trông đen hơn và cũng cường tráng hơn.

Tôn Thịnh Niên thấy đôi mắt tròn xoe của Tiểu Tri Ngôn thì không khỏi bật cười, anh ấy bế cậu nhóc bé từ trên xe xuống, khẽ búng vào trán cậu nhóc: “Cả cháu cũng không nhận ra chồng của dượng Thanh Thanh hả?”

Tiểu Tri Ngôn lắc đầu, rồi lớn tiếng nói: “Dượng Thanh Thanh, hình như dượng đẹp trai hơn rồi ạ!”

Có lẽ vì cậu nhóc thích dáng vẻ của dượng út, nên khi gặp bố của Tuế Tuế hơi xa lạ này, cậu nhóc không cảm thấy sợ hãi mà ngược lại còn có một loại cảm giác thân quen.

Cậu nhóc biết dùng từ gì để diễn tả cảm giác này, đó chính là “yêu ai yêu cả đường đi lối về”, tuy cậu nhóc không nhớ hết những gì cô giáo dạy, nhưng cũng không quên hết, nên tính ra cậu nhóc cũng là một học sinh giỏi.

Câu nói với ngực nhỏ ưỡn ra của Tiểu Tri Ngôn khiến mọi người bật cười, Phương Thanh Huỳnh nói với Thẩm Vân Thư: “Tiểu Tri Ngôn biết nói chuyện thật đấy, em không biết đâu, hôm qua anh rể em về, anh ấy bước vào cửa mà chị còn không nhận ra, chị còn nghĩ bụng, cục than đen ở đâu ra mà to gan vào nhà chị thế này, tay chị đã sờ tới cây gậy sau cánh cửa luôn rồi.”

Bộ dáng của Tôn Thịnh Niên có thay đổi một chút, nhưng tính cách vẫn rụt rè như xưa, anh ấy cười ngượng với Thẩm Vân Thư: “Bọn anh làm nghề chạy tàu thuyền đều như vậy mà, năm nay lại đổi tuyến đường, bị nắng gắt hơn nên càng đen hơn. Anh chỉ sợ chị Thanh Huỳnh của em và Tuế Tuế không nhận ra, mấy ngày trước khi về còn cố ủ cho da trắng hơn một chút, nhưng hình như không có tác dụng lắm.”

Thẩm Vân Thư trêu chọc: “Chị Thanh Huỳnh ngoài miệng nói vậy thôi ạ, tấm ảnh chị ấy để trong ví, ngày nào cũng lật đi lật lại xem sắp sờn cả rồi, sao lại không nhận ra anh rể được chứ? Thật ra không cần nhìn mặt, chỉ cần nghe tiếng bước chân là đã biết anh rể về rồi.”

Tôn Thịnh Niên gãi đầu, nhìn Phương Thanh Huỳnh vui tươi hớn hở cười ha ha, Phương Thanh Huỳnh hiếm khi tỏ ra xấu hổ, đánh nhẹ vào lưng Thẩm Vân Thư.

Thẩm Vân Thư vừa cười vừa khoác tay Phương Thanh Huỳnh, trước đây toàn chị ấy bị trêu, giờ anh rể về rồi, cô phải nắm lấy cơ hội mới được.

Mặt Phương Thanh Huỳnh vốn có chút nóng, ngước mắt lên thấy vết đỏ lấp ló sau mái tóc ở vành tai của Thẩm Vân Thư, chị ấy bật cười thành tiếng, Thẩm Vân Thư nhìn theo ánh mắt của Phương Thanh Huỳnh, không còn tâm trí trêu chị ấy nữa, giả vờ bình tĩnh vuốt lại tóc bên tai để che đi toàn bộ lỗ tai.

Tối qua anh để lại quá nhiều dấu vết trên người cô, đặc biệt là sau gáy, cô đã mặc áo cổ lọ, quàng khăn bên ngoài và búi tóc thấp xuống, nhưng một số chỗ vẫn không che được hết.

Phương Thanh Huỳnh cúi xuống hỏi nhỏ: “Phùng Viễn Sơn nhà em có phải đêm nào cũng muốn làm chú rể hay không?”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, cô khẽ huých tay vào chị ấy, rồi quay sang gọi Tuế Tuế đang chơi với Tiểu Tri Ngôn: “Tuế Tuế, lại đây xem dì út mang món ngon gì đến cho con này.”

Tuế Tuế lập tức bị thu hút, Thẩm Vân Thư cũng né tránh được ánh mắt mờ ám của Phương Thanh Huỳnh, chính sự né tránh này lại càng khẳng định lời nói của Phương Thanh Huỳnh, khiến Phương Thanh Huỳnh cười càng vui vẻ hơn, Thẩm Vân Thư bảo Tuế Tuế lấy một miếng bánh đưa cho mẹ ăn, mới coi như chặn được tiếng cười của Phương Thanh Huỳnh.

Hôm nay Thẩm Vân Thư không đi xe đạp, cô đạp xe ba bánh tới, một là vì vừa mới tuyết xong đường trơn trợt, xe ba bánh sẽ vững hơn, hai là để có thể chở được nhiều đồ hơn.

Phương Thanh Huỳnh vừa vén tấm vải lên thì nhìn thấy cả xe đầy ắp đồ, đến miếng bánh trong miệng cũng quên nhai, chị ấy nhìn Thẩm Vân Thư: “Em dọn cả nhà đến đây hả?”

Hai cái đùi dê tươi, hai dẻ sườn lợn nguyên tảng, hai cái giò lợn to, hai miếng bắp bò, thêm hai thùng hoa quả và bánh kẹo.

Tuy trước mặt nhà họ Cố và Phùng Viễn Sơn, chị ấy tự nhận là nhà mẹ của Vân Thư, là hậu phương vững chắc cho cô, nhưng ngay cả khi chị ấy về nhà mẹ cũng không mang được nhiều đồ tốt như vậy.

Thẩm Vân Thư cười: “Không liên quan đến em đâu, tất cả đều do bà cụ chuẩn bị đấy.”

Phương Thanh Huỳnh cũng cười, mừng thay cho Vân Thư, chị ấy là chị gái khác họ mà còn được nhà họ Cố coi trọng như vậy, thì điều đó cho thấy họ càng coi trọng nàng dâu là Vân Thư hơn. Vì thế, chị ấy không khách sáo nữa, vung tay nhận hết đồ, rồi bảo Tôn Thịnh Niên mang những món đồ đã chuẩn bị sẵn cho Vân Thư ra chất lên xe của cô.

Hai đứa trẻ trong sân chơi ném tuyết vô cùng ồn ào vui vẻ, Phương Thanh Huỳnh kéo Thẩm Vân Thư vào nhà để tâm sự: “Lúc đầu chị còn hơi lo, nhưng thấy em thế này, chị yên tâm rồi, chắc chắn không có chuyện gì lớn cả.”

Thẩm Vân Thư biết chị ấy cũng đã nghe được tin đồn gì đó, trên đường đến đây, cô đã bị vài người hỏi tới.

Từ chỗ bác gái Hoàng, cô đã biết được ai đang loan tin đồn, lòng người có thể tồi tệ đến mức nào, có những lúc không trải qua, bạn sẽ không bao giờ biết được.

Bây giờ Chu Quế Ngọc gặp ai cũng nói nhà máy của Phùng Viễn Sơn sắp sập, chỉ còn vài ngày nữa là đóng cửa, khi người khác hỏi có chuyện gì, bà ta lại thần thần bí bí nói không thể tiết lộ nhiều, chỉ nói rằng chuyện vui của nhà họ Cố này là điềm xui, nếu không thì trước khi Phùng Viễn Sơn kết hôn, nhà máy vẫn hoạt động thuận lợi, mà chỉ vài ngày sau khi kết hôn đã gặp phải tai họa lớn.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »