Tương Khắc

Lượt đọc: 15300 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 190
ngoại truyện 15

❊ ❊ ❊

Trần Duy Chu và Cố Tùng Hàn, hai người này còn phấn khích hơn cả người nhận quà, họ đi vòng quanh chiếc xe, sờ sờ mui xe, nhìn nhìn cửa sổ, đều muốn thử chạm vào vô lăng, gầm xe cao như vậy, nếu lái một vòng trên bãi đất trống ngoài đồng thì tuyệt đối rất đã.

Nhưng cả hai còn chưa kịp đưa tay ra thì đã bị một ánh mắt lạnh lùng của Phùng lão đại ‘giết chết’, bọn họ chỉ đành ngắm nhìn cho đỡ thèm, thật không ai tốt số như Phùng lão đại, từ trước đến nay, thứ họ nhận được nhiều nhất chỉ là mô hình ô tô mà thôi.

Quà sinh nhật trực tiếp tặng người đàn ông của mình một chiếc xe trị giá hàng chục vạn, e rằng chỉ có bà chủ Thẩm không thiếu tiền mới có khí phách đó.

Cái vô lăng mà hai người kia không dám chạm vào lại bị Tiểu Ngư nắm chặt bằng hai bàn tay nhỏ xíu, cô bé cảm thấy dáng vẻ mẹ lái xe vừa rồi đẹp đến lạ thường, cô bé cũng muốn học lái xe.

Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Tri Ngôn chen chúc ngồi ở ghế phụ, ra vẻ quan trọng chỉ cho Tiểu Ngư cách cầm vô lăng như thể chúng biết lái xe vậy.

Bàn tay của Thẩm Vân Thư được anh xoa bóp trong lòng bàn tay, cô nhìn anh, khẽ hỏi, “Thích không anh?”

Ráng chiều cuối chân trời phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô, đẹp đến kinh tâm động phách, Phùng Viễn Sơn gạt một lọn tóc ngang má cô, giọng nói trầm khàn, “Rất thích.”

Thẩm Vân Thư cong mắt cười, “Em bắt đầu tìm hiểu từ đầu năm, xem rất nhiều mẫu, vẫn cảm thấy mẫu xe này hợp với anh nhất, em vừa nhìn đã ưng nó ngay rồi.”

Phùng Viễn Sơn lơ đãng liếc nhìn vào bên trong xe, không gian nội thất rộng rãi, ghế da thoải mái, không chỉ phù hợp để anh lái mà còn phù hợp để làm những việc khác.

Anh lại nhìn cô, nói đầy ẩn ý, “Mắt nhìn của em luôn tốt mà.”

Hai người làm vợ chồng đã vài năm, những ý nghĩa sâu xa trong ánh mắt chỉ có hai người họ hiểu được. Thẩm Vân Thư nhìn ra ý khác từ ánh mắt anh, cô đỏ mặt, dùng chân giẫm mạnh lên giày anh, trách anh suốt ngày nghĩ vẩn vơ.

Lăng Xuyên sau khi nghe điện thoại dưới gốc cây quay lại, ánh mắt rơi xuống chân của hai vợ chồng, rồi nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi, anh ta không khỏi bật cười. Ai có thể ngờ rằng ông chủ Phùng và bà chủ Thẩm trong mắt người ngoài, khi ở bên nhau lại có những khoảnh khắc ấm áp và bình dị như thế này.

Thẩm Vân Thư nghe thấy tiếng cười của Lăng Xuyên liền vội vàng rụt chân lại, mặt càng đỏ hơn.

Những lúc không có ai, cô muốn véo hay đá anh thế nào cũng được, đó là những phút giây tình thú nhỏ nhặt giữa hai người, nhưng trước mặt người ngoài, đặc biệt là bạn bè của anh, cô vẫn phải giữ đủ thể diện cho anh.

Phùng Viễn Sơn bất mãn lườm Lăng Xuyên, chê anh ta cản trở.

Lăng Xuyên khẽ ho một tiếng, mở lời, “Em vừa nhận được tin, Phùng lão đại có tên trong danh sách doanh nhân xuất sắc của thành phố năm nay.”

Thẩm Vân Thư mắt sáng lên nhìn Phùng Viễn Sơn, phản ứng của Phùng Viễn Sơn lại bình thản như không có chuyện gì.

Cố Tùng Hàn nghe xong thì reo hò, hôm nay quả là một ngày tốt lành, tin vui đến liên tiếp.

Trần Duy Chu hơi phấn khích vỗ vai Phùng Viễn Sơn, Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Ngư không hiểu doanh nhân xuất sắc là gì, Tiểu Tri Ngôn giải thích cho chúng, “Nghĩa là dượng út rất giỏi, sắp được trao giải thưởng ấy.”

Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Ngư đều kéo dài tiếng “ồ”, rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, phản ứng bình thản giống hệt như bố.

Chúng đã sớm biết bố rất giỏi, nhưng mẹ còn giỏi hơn, vì trong nhà chúng, mẹ mới là sếp lớn, ngay cả ông bố rất giỏi cũng phải nghe lời mẹ, nếu có trao giải thưởng thì cũng phải trao cho mẹ chứ.

Lăng Xuyên lại cười nói, “Cả chị dâu cũng có tên nữa.”

Thẩm Vân Thư nghe Lăng Xuyên nói, cô sững lại một chút, cô nghĩ Lăng Xuyên đang đùa, nhưng nhìn vẻ mặt anh ta hoàn toàn không giống đùa, cô có chút không tin, “Tại sao lại có tôi?”

Dáng vẻ ngơ ngác đó của cô thật đáng yêu, e ngại có người khác ở đây, Phùng Viễn Sơn chỉ có thể véo nhẹ đầu ngón tay cô, “Tại sao lại không có em, bà chủ như em, chẳng phải rõ nhất chuyện năm ngoái nhà máy mình đã nộp bao nhiêu tiền thuế hay sao?”

Thẩm Vân Thư suy nghĩ một chút, vẫn thấy hơi ngại, bọn cô cũng chỉ nộp thuế bình thường thôi mà.

Cố Tùng Hàn không nhịn được trêu chọc, “Em sớm đã phát hiện ra rồi, chị dâu thích âm thầm phát tài.”

Ánh mắt Thẩm Vân Thư ánh lên ý cười, điều này đúng là không sai, điều cô thích nhất là ngồi trong văn phòng xem doanh thu của nhà máy, càng xem càng có động lực, kiếm tiền luôn mang lại niềm vui và sự mê hoặc.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »