Tương Khắc

Lượt đọc: 15336 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 175
hoàn

❊ ❊ ❊

Vẻ bình tĩnh mà Thẩm Vân Thư cố gắng giữ trên mặt cũng tan biến hoàn toàn ngay khi ra khỏi cửa, cô véo tai anh, vặn mạnh, hạ giọng nói: “Anh bị điên à.”

Phùng Viễn Sơn ghé sát tai cô hỏi: “Lần trước kinh nguyệt của em đến mấy ngày?”

Dạo này vì chuyện nhà máy mà anh cứ chạy ra ngoài, không ở nhà được hai ngày liên tiếp, sau Rằm tháng Giêng lại đi mấy ngày, tối qua mới về, anh quan tâm đến cô quá ít, nhiều chuyện đều không để ý tới.

Thẩm Vân Thư từ vẻ mặt lo lắng của anh mơ hồ nhận ra điều gì đó, giọng cô cũng có chút căng thẳng: “Hơn một ngày.”

Bình thường cô đến 3 ngày, 4 ngày là nhiều nhất, có lúc một hai ngày cũng đã từng xảy ra.

Phùng Viễn Sơn lại hỏi: “Lượng có nhiều không?”

Thẩm Vân Thư lắc đầu.

Phùng Viễn Sơn nhìn kỹ sắc mặt cô: “Dạo này có thấy chỗ nào không khỏe không?”

Thẩm Vân Thư vẫn lắc đầu, cô ôm chặt lấy anh, nghĩ đến những biểu hiện bất thường của mình mấy ngày nay, bỗng nhiên có chút sợ hãi.

Gần đây hết chuyện này đến chuyện khác, cô mở mắt hay nhắm mắt đều suy nghĩ về việc nhà máy sau này sẽ phát triển như thế nào, hơn nữa, lần này cô có kinh nguyệt không đau bụng, cũng không khó chịu ở đâu, nên cô không để ý và cũng không nghĩ nhiều về chuyện này.

Phùng Viễn Sơn đặt môi lên trán cô, dịu dàng an ủi: “Không sao đâu, bây giờ chúng ta đến bệnh viện để bác sĩ khám, có lẽ là anh nghĩ nhiều thôi, anh vừa gọi điện cho chị Thanh Huỳnh, chị ấy nói ngay cả khi có thai, tình trạng ra máu ít như vậy cũng là bình thường, đừng tự hù dọa mình.”

Thẩm Vân Thư vùi mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, sự bất an trong lòng cũng vơi đi phần nào.

Mấy ngày trước cô nằm mơ thấy cây trong sân nhà trĩu quả, còn đều là có đôi có cặp, sắp làm cong cả cành, bà cụ nói đó là một giấc mơ tốt, vậy nên cho dù có chuyện gì xảy ra, cũng nên là chuyện tốt.

Trước cửa sổ nhà kho, bảy tám cái đầu chen chúc nhau, mắt trông ra ngoài, nghĩ đến tiếng “bé mèo” vừa rồi, họ lại không nhịn được mà cười, phải cưng chiều vợ đến mức nào, mới gọi vợ mình là “bé mèo” cơ chứ.

Em gái thím Lưu nhìn hai người đi xa dần, vừa ngưỡng mộ vừa cảm thán: “Thật không ngờ ông chủ Phùng trước mặt vợ lại là như vậy.”

Có người nhỏ giọng đáp lại cô ta: “Đúng thế, cô không biết đâu, cưng chiều lắm luôn. Quan trọng là tính tình và vẻ ngoài của Vân Thư đều rất đáng yêu, mỗi lần ông Phùng thấy cô ấy là không thể rời mắt, giữa một đám đông, cậu ấy chỉ muốn nhìn chằm chằm vào vợ mình thôi, yêu thương đến tận đáy lòng rồi.”

Họ ở đây bàn tán sôi nổi, Phùng Viễn Sơn đã đạp ga, chạy thẳng đến bệnh viện trong thành phố, mặc dù anh sốt ruột, nhưng lái xe rất vững, thỉnh thoảng lại liếc nhìn người ngồi ở ghế phụ.

Thẩm Vân Thư đắp chăn, rúc vào ghế ngồi, tay cầm điện thoại đang nói chuyện với chị Thanh Huỳnh, lời của chị Thanh Huỳnh lại giúp tâm trí cô ổn định hơn một chút.

Vừa nói chuyện với chị Thanh Huỳnh xong, điện thoại của mợ đã gọi đến, chắc là anh vừa gọi cho bà cụ, bà cụ lại nói với mợ, mợ nói một tràng không ngừng nghỉ, không để Thẩm Vân Thư có thời gian xen vào.

Cậu út chen vào: “Bà đừng nói nhiều nữa, đợi hai đứa đến bệnh viện, bác sĩ biết nhiều hơn bà mà, cứ dặn Viễn Sơn lái xe cẩn thận là được, đừng có gấp, nhất định phải vững vàng.”

Mợ út không vui: “Ông nói thế chẳng phải cũng là nói thừa sao? Viễn Sơn lúc nào mà chẳng vững vàng, cần ông dặn.”

Cậu út đáp: “Bà chưa làm bố, bà không hiểu đâu.”

Mợ út lập tức nói lại: “Tôi chưa làm bố, nhưng ông cũng chưa làm mẹ bao giờ.”

Hai vợ chồng già đấu khẩu qua lại trong điện thoại, khóe môi Thẩm Vân Thư nở một nụ cười, Phùng Viễn Sơn dừng xe ở đèn đỏ, đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên đầu gối.

Thẩm Vân Thư nắm chặt lại tay anh, từ từ xoa bóp cho anh, lòng bàn tay anh lạnh ngắt, không ấm bằng tay cô.

Phùng Viễn Sơn cầm tay cô, đặt lên môi, hôn nhẹ.

Mợ út vừa cúp máy, Tiểu Tri Ngôn lại gọi đến, cậu nhóc vừa ngủ trưa dậy, giọng còn ngái ngủ, nhưng không giấu được sự phấn khích: “Cô út, cháu vừa mơ, mơ thấy cô út và dượng út dẫn em trai, em gái về nhà. Em trai ngoan ngoãn, em gái thì hơi hiếu động. Cháu thích em gái hiếu động một chút, cháu và em trai có thể bảo vệ em gái.”

Thẩm Vân Thư nghe những lời nói non nớt của Tiểu Tri Ngôn, tay vô thức đặt lên bụng mình, có lẽ cô thực sự có em bé rồi, giấc mơ của Tiểu Tri Ngôn luôn rất chính xác.

Đến bệnh viện, họ đăng ký, lấy máu, xét nghiệm, chờ kết quả, rồi ra khỏi bệnh viện, trời đã tối hẳn.

Gió lạnh thổi qua, Thẩm Vân Thư mới dần lấy lại được suy nghĩ, từ lúc có kết quả xét nghiệm, đầu óc cô cứ ong ong loạn xạ, mãi đến khi nghe bác sĩ nói em bé trong bụng cô rất ngoan, cô mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó bác sĩ nói gì nữa, cô cũng không nghe rõ, dù sao cũng đã có anh ở bên.

Anh nghe rất chăm chú, hỏi rất kỹ từng vấn đề, từ chuyện cô ra máu, đến chuyện tối qua họ “quậy” có làm tổn thương em bé hay không, và tất cả những lưu ý sau này, anh đều hỏi cặn kẽ.

Anh chắc chắn sẽ là một người bố tốt, cứ nghĩ đến những điều này, sự căng thẳng trong lòng cô lại vơi đi một chút.

Hai người đi đến một góc vắng người, Phùng Viễn Sơn dang tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Thẩm Vân Thư gật đầu, dây thần kinh căng thẳng trong lòng cô dần thả lỏng trong vòng tay anh.

Trên bầu trời đêm, những bông tuyết trắng lẻ tẻ bắt đầu rơi, Thẩm Vân Thư tựa cằm lên vai anh, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết bay lượn dưới ánh đèn đường mờ ảo, lẩm bẩm: “Trận tuyết này tàn, mùa xuân cũng sẽ đến.”

Phùng Viễn Sơn quấn chiếc khăn quàng cổ lại cho cô, nói một cách bâng quơ: “Trận tuyết đầu đông mang em đến, trận tuyết cuối đông này lại mang con gái đến.”

Thẩm Vân Thư sững người, rồi lại nhìn anh, trong mắt dâng lên hơi ấm: “Sao anh lại như vậy chứ? Em vốn thích mùa hè hơn, nhưng anh cứ bắt em phải yêu mùa đông.”

Phùng Viễn Sơn cúi đầu hôn lên khóe môi cô: “Có lẽ mùa hè còn có bất ngờ gì đó đang chờ em, lại khiến em yêu lại mùa hè.”

Thẩm Vân Thư rúc vào lòng anh, kiễng chân hôn anh: “Vậy thì em mong mùa hè mau đến.”

Phùng Viễn Sơn nâng mặt cô lên, chậm rãi nói: “Anh sẽ khiến cả bốn mùa đều được em yêu thích, không chỉ mùa hè và mùa đông.”

Thẩm Vân Thư được ánh mắt anh bao bọc, đôi mắt hạnh trong veo cong xuống, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, giọng nói nhẹ nhàng: “Làm sao đây, mặc dù chúng ta vẫn chưa trải qua một vòng bốn mùa tuần hoàn, nhưng em cảm thấy anh đã làm được rồi.”

Ở bên người mình yêu, mỗi khoảnh khắc bình thường nhưng không tầm thường trong bốn mùa, đều có thể nhận được sự yêu thích độc nhất thuộc về nó.

Phùng Viễn Sơn nhìn đôi mắt lấp lánh nụ cười của cô, ánh mắt dần sâu hơn, ngay từ giây phút đầu gặp gỡ, đôi mắt có “móc câu” này đã trực tiếp cắn chặt lấy trái tim anh.

Có lẽ, từ lúc đó, anh đã nhận ra rằng mình sẽ bị cô “nắm trọn.”

Và anh, cam tâm tình nguyện, cúi đầu thần phục cô, cả đời này.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »