Tương Khắc

Lượt đọc: 15590 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 109

❊ ❊ ❊

Cố Lan Anh nấp ngoài cửa nghe lén, đợi bà cụ cúp điện thoại, bà ta do dự đi ra khỏi phòng, “Chị dâu, có chuyện gì vậy?”

Bà cụ “bạch” một tiếng đập cuốn sổ điện thoại xuống, lại cất vào tủ, trước mặt Cố Lan Anh lấy khóa khóa thẳng tủ lại, “Còn có thể là chuyện gì nữa, cái thằng Phùng Kính Phong làm chuyện không ra gì đến gây rắc rối thôi, Viễn Sơn muốn cắt đứt quan hệ bố con với nó.”

Cố Lan Anh giả vờ ngây ngô, “Không phải, vì sao vậy, dù gì cũng là bố con, sao lại phải ầm ĩ làm đến mức này.”

Bà cụ hừ một tiếng, “Sao lại không đến mức này, Phùng Kính Phong có bao giờ làm bố đâu, Viễn Sơn hồi nhỏ theo bọn tôi, sau này được nó đón về, lại vứt thẳng vào trường, không coi tới không hỏi han, bây giờ Viễn Sơn lớn rồi, nó lại vồ vập đến làm bố, nó cũng khéo chọn lợi thế nhỉ, tôi nói dứt khoát là tốt rồi, không có người thân như vậy, gia đình càng yên ổn hơn, Viễn Sơn đã nói rồi, bên nhà chúng ta ai mà còn liên lạc với bên đó nữa, thì người thân này cũng dứt khoát cắt luôn.”

Cố Lan Anh cười gượng, “Ai mà rảnh rỗi đi liên lạc với bên đó.”

Bà cụ đập tay lên bàn, mặt càng trầm hơn, “Cũng không nói trước được, con người ta là thứ không bao giờ biết đủ, có những người rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, cả ngày cứ như cái que khuấy phân, khuấy chỗ này rồi lại khuấy chỗ kia, chuyện lần này là do có người gọi điện thoại cho bên đó, nói xấu, ly gián nên mới gây ra những chuyện rắc rối này.”

Ánh mắt Cố Lan Anh có chút né tránh.

Bà cụ nhìn bà ta, “Bà nói xem, mấy năm nay, những người thân trong nhà, dù xa hay gần, ai có chuyện gì tìm đến Viễn Sơn, thằng bé có làm việc gì không hết lòng hết sức không? Bây giờ quay đầu lại đâm sau lưng thằng bé, không làm thằng bé rét lạnh tâm sao, thằng bé bây giờ đang điều tra xem rốt cuộc người đó là ai, nếu thật sự để thằng bé điều tra ra được, lần này thằng bé muốn làm gì, tôi và cậu của thằng bé đều ủng hộ, nhà bọn tôi chắc chắn không làm chuyện trái đạo lý, nhưng ai muốn ức hiếp người nhà bọn tôi, đừng nói là thằng bé, ngay cả bọn tôi cũng không đồng ý.”

Cố Lan Anh bị bà cụ nhìn đến chột dạ, bà ta lúng túng trả lời, “Đương nhiên rồi, em cũng không đồng ý.”

Bà cụ nhớ lại kế mà Tùng Hàn đã bày cho bà, sờ ngực, thở hổn hển, “Không được, tôi tức đến mức đau tim rồi, tôi phải đến trạm xá lấy ít thuốc, nếu trưa nay tôi không về, Lan Anh bà cứ tự lo mà nấu cơm ăn đi nhé.”

Cố Lan Anh đứng dậy đi theo, “Chị dâu, em cũng phải về nhà thôi, mấy con gà con vịt ở nhà đều cần em chăm sóc, sắp đến lúc giết heo rồi, họ đều làm không tốt, việc trong nhà ngoài ngõ đều phải do em lo liệu, em phải về trông coi, đợi đến ngày Viễn Sơn cưới thì em sẽ qua sau.”

Bà cụ còn giữ bà ta lại, “Đi cũng không vội, đợi lát nữa Viễn Sơn đến, bảo thằng bé đưa cô về.”

Cố Lan Anh đâu dám đợi Phùng Viễn Sơn, tuy bà ta gọi điện cho Phùng Kính Phong không xưng tên, lại còn cố tình đổi giọng, nhưng cũng không thể đảm bảo rằng cái thằng ranh Viễn Sơn thần thông quảng đại kia thật sự không điều tra ra được chuyện gì, tính cách của anh bà ta hiểu rõ nhất, đến lúc đó còn chưa biết sẽ ra sao, bà ta phải trốn càng xa càng tốt.

Lần này Cố Lan Anh đi rất dứt khoát, cũng không còn dòm ngó đồ đạc ở phòng đông hay phòng tây nữa, bà ta xách túi nhỏ của mình, đến như thế nào thì đi như thế ấy.

Bà cụ Cố nhìn bóng lưng vội vã của bà ta, lại thở dài một hơi. Có một số chiêu trò bà cũng không phải là không biết dùng, chỉ là vì trong lòng bà thấy có lỗi với bà ta nên không muốn dùng những chiêu đó với bà ta, điều đó cũng khiến bà ta càng ngày càng quá đáng hơn. Mong rằng chuyện lần này sẽ cho bà ta một bài học. Lần này bà đã ngăn lại được, nhưng nếu sau này ba ta vẫn không yên, Viễn Sơn thật sự ra mặt giải quyết, thì bà ta sẽ biết thế nào là lợi hại.

Thẩm Vân Thư cảm thấy vết thương ở đầu gối không cần phải xử lý thêm nữa, cô đã bôi thuốc sơ qua rồi, hơn nữa, vết bầm này một hai ngày sẽ tự biến mất, nhưng anh cứ nhất định phải lấy khăn chườm đá từng chút từng chút một cho cô, tấm khăn gói đá hơi lạnh, anh chườm một chút rồi lại thổi một hơi ấm. Thẩm Vân Thư bị anh làm cho ngứa ngáy, ngay cả đầu ngón chân cũng co lại, nhưng lại cảm thấy có chút thoải mái, không muốn anh dừng lại.

Cô dõi theo hàng mi dày của anh, một lúc sau khẽ nói, “Hôm qua em đã gặp bố anh rồi, em cũng không biết ông ấy biết về em từ đâu nữa, em gặp ông ấy trên đường đến nhà máy, ông ấy mời em uống trà ở một quán trà, nói chuyện một lúc.”

Cô nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên nói cho anh biết chuyện này, cô và anh là một, không thể để sau này bố anh nói gì đó trước mặt anh, mà anh lại không hay biết gì cả.

Phùng Viễn Sơn đứng thẳng người lên, đối diện với ánh mắt cô, dò hỏi, “Sao hôm qua không nói với anh?”

Thẩm Vân Thư không đoán được thái độ của anh, tay vô thức khều khều một góc chăn, “Em muốn nói với anh, nhưng anh cũng phải cho em cơ hội chứ.”

Phùng Viễn Sơn đặt khăn xuống, nắm lấy tay cô, ôm trọn trong lòng bàn tay, từ từ xoa nắn, “Bất kể ông ấy nói gì với em, em cũng đừng bận tâm, đừng nghĩ nhiều, anh và ông ấy từ nhỏ đến lớn không có nhiều tình cảm bố con, ông ấy cũng không thể quyết định bất cứ chuyện gì của anh.”

Thẩm Vân Thư gượng cười, muốn làm anh an lòng, “Ông ấy cũng không nói gì nhiều, thật ra với điều kiện của em, các bậc trưởng bối thường không thích, ông ấy có thái độ gì cũng là bình thường, em đã chuẩn bị tâm lý rồi.”

Phùng Viễn Sơn nâng cằm cô lên, vẻ mặt có chút nghiêm túc, “Điều kiện gì của em?”

Mặt Thẩm Vân Thư trắng bệch, môi hé ra nhưng không nói được lời nào, điều kiện của cô là gì, chẳng phải anh rất rõ sao.

Phùng Viễn Sơn biết mình lại dọa cô sợ, anh nắn nắn gò má của cô, vẻ mặt dịu đi một chút, “Những cái gọi là điều kiện trong miệng người ngoài, chẳng qua là do họ tự gán ghép cho em thôi, điều anh thấy chỉ có một cô gái tốt, hết lòng bảo vệ cháu trai của mình, bà cụ và anh có cùng suy nghĩ, nếu không tại sao bà cụ lại thích em đến vậy.”

Mắt Thẩm Vân Thư đột nhiên hơi ướt.

Phùng Viễn Sơn nghiêm túc nhìn cô, “Thẩm Vân Thư, em là người mà anh đã nhận định, ở bên em, trong lòng anh cảm thấy thoải mái, điều này đối với anh quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”

Thẩm Vân Thư muốn cười, nhưng nước mắt lại lăn dài, “Em cũng nói với ông ấy như vậy.”

Phùng Viễn Sơn lau nước mắt cho cô, “Nói gì?”

Thẩm Vân Thư rũ mắt, khẽ nói, “Ông ấy hỏi em có thể cho anh được gì, em nói với ông ấy rằng, khi ở bên em, em có thể nhìn thấy nụ cười trong mắt anh, có lẽ ông ấy cảm thấy câu trả lời của em quá ngốc nghếch, giận đến mức một lúc lâu không nói nên lời.”

Lòng Phùng Viễn Sơn như bị một cú va chạm mạnh, anh đưa tay ôm lấy cô, “Không ngốc chút nào, anh biết anh đã cưới một người vợ thông minh mà.”

Mắt Thẩm Vân Thư càng ướt hơn, cô vòng tay ôm vai anh, “Vậy sau này anh hãy cười nhiều hơn một chút, mỗi lần anh cười, trong lòng em cũng cảm thấy vui vẻ.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »