Tương Khắc

Lượt đọc: 15319 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 130

❊ ❊ ❊

Trên bàn ăn, Phùng Nhã Lâm ngồi cách xa Phùng Viễn Sơn, sát cạnh Thẩm Vân Thư, Phùng Nhã Lâm bằng tuổi Cố Tùng Hàn, nhưng tính cách lại trẻ con, cô nàng vừa khóc xong, mắt và mũi đều đỏ hoe, cổ họng thỉnh thoảng lại sụt sịt hai tiếng, giống hệt vẻ tủi thân của Tiểu Tri Ngôn sau khi khóc xong, Thẩm Vân Thư cũng chăm sóc cô nàng như chăm Tiểu Tri Ngôn, thỉnh thoảng gắp cho cô nàng một ít thức ăn, còn bản thân thì gắp rất ít.

Phùng Viễn Sơn lau hạt cơm trên mặt Tiểu Tri Ngôn, ngước mắt lên thấy Thẩm Vân Thư đang bóc tôm cho Phùng Nhã Lâm, anh nhíu mày, lạnh lùng nói với Phùng Nhã Lâm: “Em không có tay à, muốn ăn thì không tự bóc được sao.”

Phùng Nhã Lâm bị giọng điệu lạnh lùng của anh dọa cho giật mình, suýt làm rơi con tôm xuống đất, Thẩm Vân Thư huých khuỷu tay anh một cái, bảo anh đừng hung dữ như thế nữa.

Phùng Viễn Sơn nghiêm giọng: “Em đừng nuông chiều con bé, con bé bao nhiêu tuổi rồi, Tiểu Tri Ngôn còn có thể tự ăn, con bé còn nhỏ hơn Tiểu Tri Ngôn à?”

Vừa nói, anh vừa bóc vài con tôm đặt vào bát cô: “Ăn của em đi, đừng để ý đến con bé.”

Thẩm Vân Thư ở dưới gầm bàn lén giẫm lên giày anh, vẫn còn hung dữ.

Mặt Phùng Viễn Sơn vẫn còn chút nặng trĩu, nhưng không nói gì thêm, gắp một miếng thịt kho đến bên miệng cô.

Mặt Thẩm Vân Thư lại đỏ, giẫm lên giày anh mạnh hơn một chút, trên bàn ăn đâu chỉ có hai người họ, bà ngoại còn đang nhìn kìa, hơn nữa, anh vừa mắng Nhã Lâm không có tay nên không tự ăn, bây giờ lại quay sang đút cho cô, đây không phải là tự vả mặt anh sao?

Phùng Viễn Sơn không lay chuyển, anh dùng miếng thịt chạm vào môi cô, bảo cô há miệng, Thẩm Vân Thư không cãi lại anh, nhanh chóng há miệng ăn miếng thịt kho, lại đá anh một cái, đối diện với ánh mắt đáng thương của Phùng Nhã Lâm, mặt Thẩm Vân Thư nóng bừng lên, cô vội vàng gắp một miếng thịt kho đưa đến miệng Nhã Lâm, Phùng Nhã Lâm ăn miếng thịt kho, mới vui vẻ hơn một chút, cảm nhận được ánh mắt nặng trĩu của anh trai lại hướng về phía mình, cô nàng vùi đầu vào bát và cơm.

Cố Tùng Hàn cười nhìn bà cụ: “Sao cháu cứ có cảm giác bây giờ đã nhìn thấy cảnh Tiểu Tri Ngôn có em trai em gái rồi cà, cả nhà mình ăn cơm trên bàn sẽ như thế nào nhỉ.”

Bà cụ mím môi cười, cứ cái tần suất phải giặt ga giường hàng ngày, thì chuyện có bầu chẳng phải là chuyện dễ dàng hay sao?

Phùng Nhã Lâm ghé sát vào tai Thẩm Vân Thư thì thầm: “Chị dâu, sau này hai người mà có em bé, nhất định đừng để giống anh trai em nhé.”

Dù là bé trai hay bé gái, cũng nên ngọt ngào và dịu dàng như chị dâu thì mới tốt.

Thẩm Vân Thư nghĩ đến em bé, câu nói trong lòng vô thức thốt ra: “Giống anh ấy cũng tốt mà.”

Vừa dứt lời, cô cảm nhận được ánh mắt của anh đang bao trùm lên người mình, Thẩm Vân Thư quay đầu nhìn anh, cô và Nhã Lâm nói rất nhỏ, tai anh chắc… không thính đến vậy đâu nhỉ?

Phùng Viễn Sơn nhìn cô, gắp một con tôm vừa bóc xong vào miệng cô.

Tiểu Tri Ngôn nghe thấy lời của chú Tiểu Cố, vội vàng nuốt cơm xuống, cậu nhíc đã đợi em trai em gái rất lâu rồi: “Cô út, bao giờ cô út và dượng út mới có em bé ạ?”

Bà cụ cũng cười hiền từ nhìn sang, trong lòng Thẩm Vân Thư thắt lại, cô chỉ nói với anh là một năm nữa mới có con, vẫn chưa đề cập với bà cụ, nhìn ánh mắt của bà cụ, có vẻ rất mong chờ chuyện có cháu.

Thẩm Vân Thư còn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, Phùng Viễn Sơn đã lên tiếng: “Bây giờ dượng út đang bận lo chuyện mở nhà máy, không có thời gian chăm sóc em bé, khoảng hai ba năm nữa nhé, đợi dượng út ổn định rồi, sẽ cho cháu làm anh.”

Bà cụ không có ý kiến gì về khoảng thời gian này, hai năm hay ba năm cũng được, chỉ cần họ có kế hoạch riêng là được. Hơn nữa, có bảo bối là Tiểu Tri Ngôn ở đây, bà đã làm bà cố rồi.

Nhưng Tiểu Tri Ngôn nghe Phùng Viễn Sơn nói phải đợi thêm hai ba năm, mắt mở to hơn một chút, cậu nhóc dùng ngón tay tính đi tính lại ba lần, ba năm nữa, dượng út đã ngoài ba mươi tuổi rồi.

Chú Trương Minh Đạt bây giờ đã ba mươi tuổi, chú ta đã không sinh được em bé nữa, dì Trần Mỹ Na hung dữ suốt ngày mắng chú ta, còn nói không cần chú ta, sẽ đuổi chú ta ra khỏi nhà.

Tiểu Tri Ngôn nhìn dượng út, giọng đầy lo lắng: “Dượng út, dượng đã lớn tuổi rồi. Nếu đợi thêm hai ba năm nữa, dượng với cô út có còn sinh được em bé không?”

Nếu không sinh được em bé, cậu nhóc không được làm anh trai cũng không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng nhất là cô út có giống dì Trần Mỹ Na, không cần dượng út nữa hay không.

Cậu nhóc rất thích dượng út làm dượng út của mình, không muốn cô út không cần dượng ấy, rồi đổi sang một dượng út khác.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »