Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Cô nhịn cơn đau đớn hết đêm ở quán trọ. Hôm sau, Đại Lận đi đến biệt thự của gia đình cô trước kia bị niêm phong. Bảo vệ nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, hiển nhiên là tối hôm qua sơ sót, thả cô tiến vào. Hôm nay nhìn kĩ mặt của cô, ánh mắt như hai ngọn đèn pha, trông cô khá ưa nhìn.

Đại Lận cũng không biết đó là bảo vệ mới, cô chỉ nói đến tìm người quen.

“Cậu mau vào nhà đi, cô ấy là con gái của chủ biệt thự này.” Chú Lâm giục bảo vệ đi vào trong, nhìn cô ôn hoà, lịch sự cúi đầu:“Tối hôm qua xem hồ sơ, tên và tướng mạo đã chính xác rồi, nhưng hình như gầy đi.”

Cô cắn môi dưới, hơi hơi cúi đầu, bước nhanh đi vào khu biệt thự. Ba năm trước đây không ai là không biết danh tiếng con gái thị trưởng Tô, từng đâm vào xem của diễn viên nổi tiếng, quát lớn rồi bỏ lại xe không thèm giải thích, có một lần không may va vào chú Lâm, làm gãy xương của ông.

Tổ chức vũ hội trong sân biệt thự, tự tiện rủ bạn về nhà tụ tập, mở nhạc lớn đến kinh thiên, cười đùa thật nhiều, hàng xóm không chịu nổi, ý kiến liên tục. Mỗi lần bảo vệ đến ngăn cản cô, cô đều lấy thân phận cha ra, quát lên bắt họ câm miệng, còn không thì cuốn gói cút!

Khi đó cô nghĩ, chỉ cần trong nhà có một chút gió thổi cỏ lay, tình thế sẽ lập tức dậy sóng, truyền thông sẽ nắm bắt tin tức thị phi, nhưng chỉ cần có ba ba thì tất cả đều có thể xử lí ổn thoả......

Cô thường leo lên lưng ba, ôm lấy cổ ông: “Ba ba, ôm con một cái được không? Dẫn con đi chơi được không?

Ba ba chỉ xoa đầu cô, thở dài dắt cô ra khỏi thư phòng, sau đó dắt cô đi chơi.

Sau này, cô chỉ đeo bám Đằng Duệ Triết. Mỗi lần anh đến gặp cha cô, cô liền vọt đến bên cạnh anh, mặt dày mày dạn ngồi trên đùi anh. Đến khi anh nổi giận hất cô ngã xuống, cô lại đứng lên, gắt gao ôm lấy lưng áo anh:“Anh Duệ Triết, anh không thích em sao? Em là con gái. Anh phải chờ em lớn lên, không ai tốt hơn em đâu, anh chỉ có thể yêu mỗi em, cưới mỗi mình em.”

“Cô có im lặng một chút không!” Khuôn mặt tuấn tú của anh đen lại, trực tiếp ném thật mạnh cô ra khỏi cửa.

Năm đó Duệ Triết có bạn gái, cô ấy nhược liễu phù phong, giọng nói êm như mật rót vào tai, giọng điệu chỉ cần hốt hoảng một chút cũng đủ khiến người khác đứng ngồi không yên.

Cô ấy tên là Diệp Tố Tố.

“Píp! Píp!” Phía sau có người ấn loa, bảo cô tránh ra nhường đường. Cô giật mình rụt người lại, vọt đến ven đường, đầu óc mông lung nhanh chóng quay về thực tại.

Xe Audi màu đen không lướt qua mặt cô mà dừng lại, một người đàn ông mang giày trắng tao nhã bước xuống:“Tôi là Tiêu bí thư, đến đón Tô tiểu thư đến đại ủy viện. Xin hỏi cô có phải tiểu thư Tô Đại Lận?”

Trầm thấp mà rõ ràng, mỉm cười ấm áp tao nhã.

Cô sửng sốt một chút: “Đúng vậy.”

*

Một nơi trang nghiêm vừng chắc, lính gác đứng nghiêm trang ôm súng. Vừa vào cửa đã thấy hai dãy hoa lớn trải dài, đường đi rộng và thẳng tắp, cuối đường chính là một lẳng hoa lớn lộng lẫy.

Xe rẽ hướng bên phải, chạy qua khu khách sạn cao cấp, cô quan sát. Đây là nơi nghỉ ngơi của các huyện ủy, quan chức khi được mời dự hội nghị, có quan binh canh phòng bảo vệ nghiêm ngặt, người không phận sự miễn vào.

Năm đó cô lấy thân phận người nhà của cán bộ tự do bước vào đây, được nằm trên giường lớn vui chơi, chờ bố dự xong hội nghị.

“Khách sạn này đã được tu sửa, đại sảnh được gắn thêm đèn, thêm một số tiện nghi.” Tiêu bí thư trước mặt đột nhiên lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng : “Có phải trước kia Tô tiểu thư đã từng tới đại viện?”

“Đã tới một hai lần.” Cô hơi nghiêng đầu, thản nhiên đánh giá cảnh sắc trong viện. So với vài năm trước, nơi này đã hoàn thiện hơn rất nhiều.

“Bíp !.” Tiêu bí thư rõ ràng nhìn cô từ kính chiếu hậu, nhưng cũng dễ dàng đem xe lái vào khu nhà nhỏ, nhấn kèn xe.

Bảo vệ cao lớn liếc mắt nhìn biển số xe, mặt căng thẳng lập tức trở nên ôn hòa. Mở trạm gác cho xe qua.

Xe chậm rãi tiến vào khu nhà nhỏ, bên trong đều là các căn biệt thự riêng biệt, trái phải 2 khu cách nhau một con đường cái, mỗi biệt thự đều xây tường cao để ngăn cách, trên mỗi tường còn có đầy lưới điện.

“Bên trái là khu biệt thự của các bí thư về hưu, bên phải là biệt thự của các bí thư cán bộ đang đương đảm công việc, biệt thự có bồn hoa lớn bên kia là nhà của Trâu bí thư.” Tiêu bí thư giới thiệu ngắn gọn, mở cửa xe giúp cô, trên mặt luôn lộ vẻ mỉm cười.

Cô gật gật đầu cám ơn, bước xuống xe. Trước kia ba đã từng dưa cô đến đây, cô cũng không quá bỡ ngỡ.

“Là Đại Lận đến đây sao?” Cửa màu trắng lớn bất ngờ bị mở ra, âm thanh bước chân truyền đến, người bước ra không phải Trâu bí thư, mà là một lão phu nhân đầu tóc bạc phơ. Theo sau bà lão là một dì tuổi trung niên, bất đắc dĩ thương tiếc nhìn cô.

“Bà nội Viên.” Cô nghẹn ngào một tiếng, dường như cảm xúc ùa về ào ạt. Trước kia cho dù cô khóc quâý thế nào, điên cuồng thế nào, bà nội đều dùng ánh mắt hiền từ nhìn cô, rồi vì cô mà chua xót, vì cô mà đau lòng.

“Đứa nhỏ này, con gầy đi.” Môi của bà nội Viên mấp máy, như đang run cầm cập, làm cho dì Trương phải kéo lại,“Bà ơi, bên ngoài trời lạnh, đi vào nói chuyện đi. Tiêu bí thư, vào trong luôn đi, cậu vất vả lái xe rồi.”

Người đàn ông họ Tiêu kia gỡ kính, cười nói:“Tiểu tiêu cung kính không bằng tuân mệnh, cháu khát nước rồi.” Giúp Đại Lận xách túi, nhanh chóng cởi giày da, thuần thục nhanh chóng bước lên cầu thang đi vào biệt thự.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương

Truyện bạn đang đọc dở dang