Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 84-5
Giam cầm cô, dịu dàng chăm sóc (5)

❊ ❊ ❊

Anh hy vọng có một ngày, có thể nhìn thấy một Tiêu Tử đủ khả năng để bảo vệ, mang lại cho em sự ấm áp, chứ không phải vội vã đính hôn, một mình đứng lên chống chọi kẻ thù chứ không dựa dẫm vào mẹ Tiêu.

Những tổn thương Đằng Duệ Triết gây ra cho cô, cả đời này vẫn không thể bù đắp, anh không yêu cô, nhưng anh làm một cô gái mười sáu tuổi tán gia bại sản, chịu cảnh ngục tù, không có lý trí mà làm nhục cô, cản trở cô đến với Tiêu Tử. Hãy tha thứ cho anh, anh không biết, hành vi của mình sau ba năm, không những không phải bù đắp, mà còn khiến cô thương tổn lớn hơn.

Bởi vì anh không cách nào có thể đưa thời gian trở về ba năm trước, làm cho Tô thị trưởng sống lại, trả lại người cha cho cô; Không cách nào để ba năm cô chờ đợi trong ngục tù biến mất.

Trong lúc đó bọn họ không hề biết đến số mệnh của Tô thị trưởng, không hề biết ba năm kia, không biết Tiêu Tử, càng không biết, bọn họ không có tình yêu nam nữ

Cô không yêu Duệ Triết, Duệ Triết cũng không yêu cô, khoảng cách của hai người, chỉ tồn tại sự cơ cực của cô và áy náy.

Thử quên đi, vậy thì trong lòng cũng nhẹ đi một ít, dễ chịu hơn một ít.

Bây giờ Duệ Triết muốn bù đắp mà chăm sóc cô, nhưng lại tạo thêm một tổn thương khác, vậy nên anh mới quyết định buông tha, trả cô về Tiêu gia, cho cô được ở cùng Tiêu Tử, trải nghiệm một tình yêu chân thành, nắm tay nhau đi dạo trên phố.

Anh cảm thấy, cô hoàn toàn không yêu anh.

“Khát nước không?” Anh ôn nhu, ngồi vào bên giường.

Ánh mắt Đại Lận dè chừng anh, vội vàng lắc đầu, lui đến đầu giường, núp vào một đống thú bông màu hồng nhạt.

“Em uống thuốc không uống nước sao?” Anh hỏi lại, tay cầm thuốc, đưa qua:“Đây là thuốc tiêu hóa, một ngày ba lần, nhớ phải uống” Anh đặt thuốc trên lòng bàn tay nhỏ, nhìn cô nhẹ nhàng cười, sắc mặt ôn hòa, tay rót nước vào ly.

Đại Lận cầm thuốc, vội vàng rút tay lại.

Chờ Đằng Duệ Triết quay đầu rót nước, Đại Lận nhanh chóng bỏ hai viên thuốc vào trong miệng, giương đôi mắt khẩn trương nhìn anh, nước trong veo , đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại.

Đằng Duệ Triết lại mở miệng cười, cảm thấy bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời thật đáng yêu, đem nước qua:“Thì ra Đại Lận uống thuốc không cần nước. Nhưng ít nhất cũng phải uống một hai ngụm chứ.”

Đại Lận sợ anh, quả nhiên đem ly nước uống ừng ực.

Ý cười bên môi anh càng đậm, đôi mắt đẹp giương lên, anh như thấy được Đại Lận khỏe mạnh của ba năm trước đây – một Đại Lận với gương mặt hồng hồng đáng yêu.

Năm đó, Đại Lận vẫn còn rất yêu đời.

Đại Lận uống nước xong rất nhanh khôi phục lại trạng thái, oán hận theo dõi anh, thân mình không ngừng lặng lẽ lui về phía sau.

“Anh gọi điện thoại chút, em ngủ trước đi.” Anh cũng không ép buộc cô, liếc nhìn một cái, rồi xoay người bước ra.

Anh gọi cho Tiêu gia, nhưng yêu cầu cùng mẹ Tiêu nói chuyện.

“Tên họ Đằng kia, Đại Lận rốt cuộc đã thế nào rồi?” Tiêu Tử tức giận rống lên.

“Chằng thế nào cả! Tôi muốn nói chuyện với bác gái!” Anh cười tà mị, tuấn nhan cuồng ngạo, khinh thường nói:“ Tiêu Tử Đại thiếu, cậu chẳng có năng lực gì, sẽ chẳng thể đạt được thứ mình muốn! Kết cục của sự cuồng vọng thị uy, chính là mất nhiều hơn được! Ở Tiêu gia các ngươi, người duy nhất tôi kính trọng là bác gái, cho nên mới chấp nhận nhường bước. Tôi chỉ có chút thời gian, mau đưa điện thoại cho bà ấy!”

“Đừng tưởng tôi và ba sẽ bỏ qua cho anh! Đoạt vợ người khác, chỉ tự hủy hoại thân mình mà thôi! Tiêu Tử tức giận,“Tôi nhất định sẽ tìm được anh!”

“A, cứ tự nhiên nếu anh đủ bản lĩnh.”Anh tà lãnh cười, một thân tao nhã, lời nói lạnh như băng:“Bản thiếu gia đây đến bắt cô ấy, vốn trước đó chẳng hề sợ Tiêu đại thiếu sống nhờ mẹ Tiêu tìm được! Tìm được thì sao, bản thiếu đang ở một nơi vô cùng bình thường chờ cậu, nhàn nhã nghỉ phép, cậu lại chẳng tìm đến. Tiêu đại thiếu, đã qua hơn một đêm rồi, anh không thấy đã quá trễ sao?! Chuyện nên phát sinh có thể đều đã xảy ra! Anh chờ được không? Cứ ngoan ngoãn núp trong cánh mẹ Tiêu mà tôi luyện thêm vài năm nữa, rồi sau đó hẵng đến tìm tôi!” Anh mạnh mẽ cắt ngang điện thoại.

“Đằng Duệ Triết, không được làm tổn thương Đại Lận!” Tiêu Tử hét lên.

Anh nhẹ nhàng nâng khóe môi, mắt lộ vẻ sắc lạnh. Tiêu đại thiếu, có thật là anh có khả năng bảo vệ người phụ nữ của mình? Lúc Đại Lận bị Lí Tương Tương đánh, anh ở đâu? Nếu không có mẹ Tiêu giúp đỡ, chắc gì hôn thê của anh đã được trong sạch?

Lát sau, mẹ Tiêu gọi điện đến, mặt mày cau có:“Duệ Triết, cháu chỉ cần nói không có chuyện gì xảy ra, ta chắc chắn sẽ tin. Đại Lận có khỏe không? Tin tức này ta đã cho phong tỏa, Trâu gia còn không biết, nhưng cũng đã hoài nghi rồi , Đằng gia đang cho người tìm cháu. Sớm đưa Đại Lận về đây đi. Ta tin cháu không làm tổn thương con bé, chỉ là có áy náy vì chuyện xưa.”

“A, bác thật tốt bụng.” Đằng Duệ Triết lạnh lùng cười, nói ngắn gọn:“Nếu bác đã nói tin cháu, bác phải tin thật lòng! Cháu đưa cô ấy đi khám bệnh, cần vài ngày nữa, sau khi trở về, hy vọng bác sẽ giữ lời hứa, mà đối xử tử tế với Đại Lận.”

“Nhất định! Con bé đã trở thành người của Tiêu gia, ta sẽ không làm cho con gái mình bị tổn thương!” Mẹ Tiêu hứa hẹn.

Điều Tiêu Tử hứa hẹn, chẳng hề có giá trị, yếu đuối vô lực, chỉ có ba mẹ Tiêu hứa, thì sẽ thực hiện, che gió chắn mưa cho cô ở Tiêu gia.

Điều anh muốn chính là lời mẹ Tiêu vừa nói ra.

Anh một lần nữa quay lại phòng Đại Lận, nhìn trên giường không có cô, nhưng khi anh vừa bước vào cửa, cô trốn ở phía sau đột nhiên chạy ra ngoài.

Anh quay đầu nhìn, nhíu mày, nhìn cô như con thỏ nhỏ đang chạy trốn, kinh hoảng đến mức dép lê tuốt ra khỏi chân, càng trốn càng xa, mà không phải lủi lại gần anh như trước, mặt dày nằm xấp trong lòng anh

Chân bị đau lành rồi? Không đau sao?

Thân hình cao lớn vài bước đi tới :“Đi đâu?”

“Tôi… muốn gọi điện thoại.” Cô ngẩng mặt lớn tiếng nói, trong đôi mắt ủy khuất rưng rưng nước, run run.

“Được, gọi đi.” Mi anh khẽ run, kéo khuỷu tay cô lôi xuống tầng một, ngồi ở ghế sô pha, đem ống nghe đưa cho cô.

Cô cầm lấy ống nghe, nhanh chóng nhấn dãy số của Tiêu Tử, mười phần kích động, khẽ cắn miệng, mong mỏi Tiêu Tử phản hồi, nhưng rõ ràng điện thoại báo không thể gọi đi.

Cô nhìn về phía bàn bên cạnh, quả nhiên đường dây điện thoại chưa được kết nối, tất cả đều là hàng mới mua.

“Ngày mai anh sẽ cho người đến kéo dây điện thoại” Anh khẽ cười, nhẹ nhàng ôm cô, để cô dựa trong lòng anh, cùng nằm trên ghế sô pha, nhìn ra ánh trăng bên ngoài cửa sổ, ánh mắt ôn nhuận:“Nếu sau này em muốn quay lại đây, anh nhất định sẽ dẫn em. Trăng ở đây đúng là rất đẹp, chỉ là năm đó anh không nhận ra.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương