Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 82
Hoan ái (2)

❊ ❊ ❊

Trong bóng tối cô không nhìn thấy gì cả, thân thể lại càng mẫn cảm hơn, khẩn trương đá cẳng chân. Đây là lần đầu tiên bị đàn ông ngậm vào như vậy, giống như lửa thiêu, bụng bị kích thích bỗng dưng co rút lại, từng cỗ nhiệt lưu cũng theo đó mà chảy ra ngoài, nỗi bất an dần xuất hiện, hai chân sớm đã bị anh đè nặng, cả người nằm gọn trong lòng anh, không thể động đậy.

“Buông tôi ra, buông ra.” Thân thể mềm mại của cô không nhịn được mà run lên, thanh âm nức nở đến khàn giọng, “Đằng Duệ Triết, thả tôi ra! Hãy để cho tôi bắt đầu một cuộc sống mới..... Được không?”

Anh ở trên thân thể thiếu nữ của cô liếm láp một vòng, đầu lưỡi gợi cảm đảo quanh hai đỉnh núi trên ngực cô khiến cho hai quả hồng đào lập tức dựng thẳng, luyến tiếc không buông, bàn tay to phủ lên no đủ non mềm của cô mà nhào nặn, khiến cho một cô gái chưa trải đời như cô đầu tiên là khóc, sau đó yêu kiều mà rên hừ hừ mấy tiếng, cái eo nhỏ không ngừng vặn vẹo, cái mông mềm mại cọ xát lên nơi cứng rắn tư mật của anh không dừng, nghĩ muốn chạy trốn.

Anh buông * đang nở rộ của cô ra, ngẩng đầu, bàn tay rắn chắc hung hăng bao trọn lấy một bên mềm mại của cô, dùng lực vút ve, trừng phạt cô không ngoan, một tay ôm lấy cô đang giãy dụa vào lòng, từ phía sau xoa nắn, khẽ ngậm lấy vành tai cô: “Chỉ cần trở thành người của tôi, em sẽ không thể gả cho Tiêu Tử! Bây giờ, hãy ngoan ngoãn một chút, tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng!”

“Tôi không cần...” Hai mắt cô đẫm lệ, cánh tay bị trói phía sau không ngừng cào anh.

Anh dùng răng nanh cắn lên vành tai trắng nõn của cô một cái, không cho cô nói không cần! Môi mỏng lưu luyến ở sau tai cô rồi trượt xuống làn da mềm mịn của cô, một bàn tay mò vào trong váy của cô, sờ đến bắp đùi cô xoa nhẹ, khiến cho tiếng nức nở của cô biến thành thở gấp, mẫn cảm dị thường, sau đó đột nhiên nhấc người cô lên, hung hăng áp trên giường, một tay đè bả vai yếu ớt của cô lại, khiến cho cô nằm sấp trên giường, hai chân mở rộng ra.

Một tay kia kéo quần lót của cô, chân dài cường tráng chen vào giữa hai chân cô, cởi thắt lưng của mình ra.

“Xin anh.... Hãy thả tôi ra.” Cô thút tha thút thít cầu xin anh, đầu vai nhỏ co rút lại thành một cục, thân thể yếu đuối run rẩy không thôi, âm thanh phát ra khàn khàn, “Nếu anh cảm thấy ba năm lao lực trong tù vẫn chưa làm anh hết giận thì tôi có thể rời khỏi nơi này không bao giờ trở lại nữa. Nhưng bây giờ tôi cái gì cũng không có, chỉ có duy nhất sự trong sạch của bản thân để giữ lại cho chồng mình, xin anh hãy buông tha cho tôi. Về sau, tôi sẽ tránh xa anh, tuyệt không quấn lấy anh.....”

Đằng Duệ Triết liền áp xuống người cô, thân thể nam tính nặng nề đè lên người cô, ngón tay men theo gương mặt nhỏ nhắn của cô vuốt ve, nheo mắt cười lạnh: “Không bao giờ! Từ lúc em bắt đầu trêu chọc đến tôi thì kết cục của em đã xác định là không có ngày nào được trôi qua dễ dàng! Tô Đại Lận, em hãy nhớ kỹ cho tôi, lần đầu tiên của em, mỗi một tấc da thịt trên người em, đều chỉ có thể là của tôi, của một mình Đằng Duệ Triết tôi thôi!”

Liền nâng cái eo của cô lên, đỡ lấy mông cô, liền muốn hành động.

Đại Lận tuyệt vọng nằm sấp dưới người anh, chưa bao giờ hận người đàn ông đó như lúc này.

Yêu là cái gì? Yêu chính là hủy diệt.

Lúc cô yêu anh ta, anh ta lại yêu Diệp Tố Tố, không thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái.

Lúc cô không yêu nữa, anh ta lại muốn thân thể cô, tùy ý cản trở cô ở bên Tiêu Tử.

Đằng Duệ Triết, rốt cuộc anh là người như thế nào vậy? Ba năm tai ương trong ngục tù, nhà tan cửa nát của cô cũng không đổi hết tức giận của anh sao! Cô không chọc anh nữa cũng không được sao!

Thân mình cô hoàn toàn ngã xuống, nước mắt đã cạn, tim như tro tàn, không còn giãy dụa nữa, không kêu khóc cầu xin nữa, mềm yếu nằm sấp trên giường, chờ đợi cơn đau xuyên thấu thân thể truyền đến.

Anh như con báo săn hung ác, vĩnh viễn sẽ không bỏ qua cho con mồi của nó, một khi bắt được, sẽ chỉ biết rày xéo cắn nuốt tất cả vào bụng, sẽ không biết trong lòng cô có bao nhiêu đau đớn. Nếu anh chỉ muốn đâm thủng một lớp màng này, vậy cô sẽ cho anh được toại nguyện!

Chỉ hi vọng, Tiêu Tử có thể trở về Tiêu gia, nhận được sự tha thứ của ba mẹ mình, tận tâm phụng dưỡng song thân, lấy vợ sinh con.

Đằng Duệ Triết thấy cô buông lỏng ngã xuống, cánh tay dài chụp tới, lại ôm cô đứng lên. Chỉ là lần này anh xoay người cô lại đối mặt với mình, để cô nằm trên giường, hai chân quấn quanh eo cường tráng của anh.

Cô bị lửa nóng như thanh thép luyện của anh đánh tới, trước mắt chợt tối đen lại, trong đầu không ngừng lên hình ảnh ba năm trước cô cũng bị anh làm nhục nhã ở nơi rừng hoang núi sâu, vừa đau đớn lại khó chịu, nhưng vẫn không nhịn được mà lui mông về sau, muốn trốn tránh khỏi anh.

Anh nhếch môi cười, khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén. Tô Đại Lận, em đã không thể trêu vào thì cũng không thể trốn được đâu! Cứ chờ bị phạt đi! Con mồi trước khi chết phải giãy dụa mới vui!

Anh nâng mông mềm mại của cô lên, chuẩn bị mạnh mẽ tiến vào...

“....” Nhưng di động của anh lúc này đột nhiên vang lên, rung đến chấn động cả bàn làm việc, âm thanh 'ong ong' trong đêm tối lại càng nghe được rõ ràng, hoàn toàn che đậy hơi thở bất ổn của anh. Thân thể anh khẽ động, buông mạnh chân Đại Lận ra, đi tới nghe điện thoại.

“Ừ” Anh nhận điện thoại, áo mũ chỉnh tề ngồi ở trên ghế sofa mặc quần của mình. Nhưng áo khoác cung quần lót của Đại Lận đều bị anh xé hỏng rồi, thấy anh đột nhiên rút ra rời đi, cô vội vàng trở mình cuộn người xuống mép giường, không may lại bị ngã xuống đất, giãy dụa muốn đi về phía cửa.

“Vâng, con bây giờ đang ở ngoài, ba có chuyện gì?” Anh một bên nghe điện thoại, một bên đứng dậy đi tới chỗ Đại Lận, cúi người xuống, một tay đã tóm được Đại Lận đang nằm trên đất, đi vào phòng vệ sinh.

Đèn trong phòng vệ sinh rất sáng, anh dùng chấn đá cửa đóng lại, đặt Đại Lận xuống, cánh tay ôm sát eo cô, nhìn cô trong gương.

Chỉ thấy áo cô bị mở ra một nửa, một bên bầu ngực bị lộ ra bên ngoài, nụ hồng mềm mại đáng yêu mà gợi cảm, như đang dụ dỗ anh đến nhấm nháp, một bên khác được bao bọc trong nội y, hơi gồ lên. Bên trong váy cũng không mặc gì, đôi chân trắng nõn lộ ra khiến cho huyết mạnh đàn ông sục sôi.

Cô muốn chạy đi, không ngừng vùng vẫy cào cấu trong lòng anh.

Mà anh vẫn một bộ hoàn hảo, quần áo chỉnh tề.

“Duệ Triết, ba chỉ nói một câu, hôm nay con bắt người nào đi, liền lập tức trả về chỗ cũ cho ba! Đừng khiến cho Đằng gia ta mất mặt!” Trong điện thoại truyền đến giọng nói nghiêm khắc của ba Đằng, ngay cả vẻ mặt cũng nghiêm túc không có một chút qua loa, “Bây giờ cho con nói với mẹ Tiêu nói mấy câu!”

Sắc mặt Đằng Duệ Triết đột nhiên trầm xuống, cánh tay đang siết chặt Đại Lận thoáng buông lỏng, gương mặt tuấn tủ bị bao phủ bởi một tầng sương lạnh. Tiêu đại thiếu cũng thật to gan, không chỉ tới Đằng gia tìm người, còn tự đưa mẹ mình đến đó nữa!

“Tiểu Đằng cháu trai à, bác gái thật sự là bất đắc dĩ mới phải đến nhà hỏi thăm Đằng lão gia, đã quấy rầy rồi. Hôm nay vốn là ngày Tiêu tử đính hôn, nhưng thân thể bác gái không khỏe, mới không kịp đến bữa tiệc, không ra mặt được, thế nên mới khiến cho mọi người tưởng rằng Tiêu gia không cho Đại Lận vào cửa. Thực ra, bác gái rất thích đứa nhỏ Đại Lận này, đồng ý nhận nó làm con dâu, chính là muốn tham gia lễ đính hôn của hai đứa, chỉ là đột nhiên lại phát bệnh, nên phải ở nhà nghỉ ngơi một chút. Bác gái muốn xin cháu trước khi tin tức bị lộ ra ngoài, hãy đem Đại Lận trở về đây, tránh cho mọi người rèm pha!” Đâu bên kia truyền đến giọng nói uyển chuyển của mẹ Tiêu, âm thanh không nhanh không chậm, những cũng lộ ra chút ý tứ nghiêm khắc.

“Đại Lận dù sao cũng đã đính hôn với Tiêu Tử, trên các tờ báo, tạp chí lớn nhỏ đều đã đăng tin, mọi người ai cũng biết rồi. Nếu cháu lại làm ra chuyện gì khác với Đại Lận, đó không chỉ là bôi nhọ thể diện Tiêu gia, còn có thể diện của hai nhà Trâu - Đằng nữa! Trâu gia sẽ không dễ dàng tha thứ cho cháu trước lễ đính hôn lại gây ra chuyện rèm pha như vậy, mà Tiêu gia chúng ta cũng xấu mặt không thôi! Cháu trai, mong cháu nghĩ kỹ rồi hãy làm!”

Duệ Triết lạnh lùng cười, quấn chặt lấy Đại Lận đang vẫy vùng trong lòng anh, khóa chặt cô lại, trầm ngâm trong một khắc, đôi mày kiếm đen dày khí phách nhướng cao: “Nếu, tôi không đưa người trở lại thì sao?”

--- ------ ------ --------

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương

Truyện bạn đang đọc dở dang