Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 69
Gọi nhầm điện thoại cho anh

❊ ❊ ❊

Chạng vạng, Đại Lận ngồi trong phòng bệnh chăm sóc mẹ Tiêu Tử, mẹ Tiêu hỏi thăm chuyện của dì Hàn, hỏi tại sao Đại Lận không đến nhà bà ngoại, vì sao đoạn tuyệt quan hệ với người nhà?

Bà cũng chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ lại chọt đúng chỗ đau củâ Đại Lận, làm cho cô không biết trả lời thế nào.

Đại Lận ngồi ở bên giường, tay nhỏ bé túa ra mồ môi, khuôn mặt vẫn tươi cười, chỉ nói là gặp dì Hàn, nhưng không tiện ở lại nhà bà ngoại.

Mẹ Tiêu ừ một tiếng, cười nhẹ nói: “Hôm qua Tô phu nhân đến thăm bác, tặng rất nhiều đồ bổ dưỡng, chúc bác sớm ngày khang phục. Nhắc lại chuyện cũ, còn nhớ rõ lúc Tô thị trưởng qua đời, bốn nhà Đằng, Trâu, Tiêu, Tô là chỗ có giao tình, mà hình như bà ấy không biết con đã đến Tiêu gia ở!”

Bà ốm yếu hốc hác, một thân bệnh trạng, lại ý vị thâm trường nhìn Đại Lận

Đại Lận nghe nhắc đến chuyện của cha, đôi mắt đẹp nhất thời buồn bã, cụp mắt không nói gì thêm.

Ý của mẹ Tiêu là, ngay cả nhà ngoại cũng không chứa cô, châm chọc dì Hàn nhẫn tâm vứt bỏ con gái. Mà Tiêu gia của bà, không thể rước về một đứa con dâu danh giá như Đằng gia, không cách nào kết thông gia với Trâu gia được, không thể mang đến ích lợi kinh tế, mang đến quyền lực chính trị, khiến cho con đường thăng tiến được rộng mở! Lại phải rước con gái của Tô gia suy tàn, bị người chê cười, chẳng có chút mặt mũi.

Mới vừa rồi bí thư phu nhân rất kiêu ngạo và đắc ý, cô cảm nhận được, mẹ Tiêu khôn khéo như thế thì làm sao không biết?

Bí thư phu nhân khoe ra tới cửa, chạm đến nỗi đau trong lòng mẹ Tiêu, làm sao mẹ Tiêu không bị đả kích? Mẹ Tiêu cũng là nữ cường nhân, cũng muốn lấy con trai ra làm niềm kiêu hãnh, lúc bí thư phu nhân khoe ra hôn sự của con gái mình, hai tròng mắt của bà không ngừng hiện lên sự thất vọng với Tiêu Tử, lại vô cùng căm hận cô!

Mẹ Tiêu căm hận cô cướp đi Tiêu Tử, chán ghét cô cản bước chân nhà họ Tiêu, làm cho Tiêu gia của bà phải hổ thẹn.

Nếu không có cô, Tiêu gia sẽ rước về một đại tiểu thư con nhà quan danh môn vọng tộc, môn đăng hộ đối, đám cưới, đám hỏi tuyệt đối sẽ phô trương hoành tráng không kém Đằng gia! Mà ông trời đúng là trêu ngươi, Tiêu Tử lại nằng nặc đòi cưới một người phụ nữ có tiền án.

Không phải làm trò cười sao?

Trong lòng Đại Lận đau khổ, chậm rãi đứng dậy, buồn bã nói: “Dì, cháu sẽ rời khỏi đây.”

Ánh mắt xao động, nhíu mày, nằm ngửa ở trên giường, hình như có vẻ nhiều tâm sự, nói: “Bác không phải có ý đó. Bác chỉ cảm thấy thân là một người mẹ, làm sao có thể vứt bỏ đứa con mình đã nuôi nấng nhiều năm, vô luận như thế nào đều phải có chút tình cảm. Về chuyện của con, Tiêu Tử luôn tận tình khuyên bảo ta.

Mới đầu bác không chấp nhận, cho rằng con là một đại tiểu thư chỉ có ‘thành tích vĩ đại’ là sự xảo quyệt, không đáng giá nhắc tới. Nhưng nhìn để bụng như thế, ta mới dần dần nhận thấy cách đối xử của mẹ với con thật quá mức lạnh lùng. Bà ta không tiếp nhận con trở về đúng không? Con lưu lạc ở Bắc Kinh, cũng là Tiêu Tử tìm con trở về......”

Bà nhẹ nhàng thở dài một tiếng, “Tiêu Tử nhà chúng ta thế nào lại có duyên nợ gặp gỡ con.”

Trong lòng Đại Lận chua xót một trận, lông mi khẽ động, nhìn hai mắt mẹ Tiêu đang nhắm nghiền. Đúng vậy, tại sao lải để cô gặp Đằng Duệ Triết trước mà không phải là Tiêu Tử kia chứ? Nếu người cô gặp gỡ trước là Tiêu Tử, thì Tô gia vẫn sẽ còn tồn tại, đám cưới của cô và Tiêu Tử sẽ hoành tráng cỡ nào, chắc chắn cha sẽ rất hạnh phúc, rất vui vẻ...

Nhưng, tin tức oanh động toàn thành phố không phải là đám cưới, mà là án phóng hỏa.

Dung nhan ngọc ngà lập tức nhuộm một màu ảm đạm, trên má nhuộm một chút tái nhợt.

Buổi tối sáu bảy giờ, Tiêu Tử vẫn chưa tan tầm, cô trở về phòng đánh một cuộc điện thoại, Tiêu Tử vẫn đang thảo luận về một chút vấn đề ở Hồng Vũ, tổng giám đốc mới như anh phải chú trọng cẩn thận, cha Tiêu cũng đã đến công ty, hôm nay sẽ về trễ một chút.

Cho nên cô đem nhốt mình vào căn phòng của Tiêu Tử, sửa sang lại giá sách cho anh, ngắm nhìn cuốn sách. Con chó nhỏ Torn đưa cho cô ở trong phòng sủa tới sủa lui, nghịch ngợm lật nghiêng chú rùa cha Tiêu nuôi, dùng sức cắn thảm.

Cô nhíu mi nhìn Tiểu Tuyết Cầu trắng tinh, ôm lấy nó đặt lên bàn, nhưng nó lại bắt đầu kêu, ánh mắt xinh đẹp trừng to, chẳng hề khác con chó nhỏ trước kia của cô tí nào.

Cô đưa ngón tay chạm vào nó, nó liền há mồm cắn cô, ngao một tiếng, đáng yêu lại mạnh mẽ, so với tiểu tuyết cầu trước đây còn đáng yêu hơn.

Nhưng Tiểu Tuyết Cầu của cô đã chết ba năm trước, khi ấy Tô gia bị niêm phong, cô vào ngục, chưa thấy thi thể nó. Tiêu Tuyết Cầu này, là một lọai thú cưng gần giống như thế, huyết thống cao quý thuần khiết, ánh mắt xanh, toàn thân trắng buốt, là Đằng Duệ Triết mua cho cô.

Cô thu hai tay lại, con chó ở trong phòng sủa tới sủa lui, tiếp tục lật nghiêng chú rùa nhỏ, cuộn tròn trong thảm.

Thư phòng Tiêu gia đặc biệt có nhiều sách, giống như một hiệu sách nhỏ vậy. Cô nghĩ, có phải nếu như cô tiếp tục học hành, là có thể quay lại như Tô Đại Lận 3 năm trước, làm cho Tiêu Tử hạnh phúc hơn? Kẻ có tiền án không có tôn nghiệm, nhưng dựa vào tri thức và bằng cấp có thể đứng lên, nuôi sống chính mình, cũng không làm cho người cô yêu chịu sự tai tiếng, tủi nhục.

Có lẽ cô sẽ không thể cưới Tiêu Tử, không vào được Tiêu gia, nhưng cô sẽ cố gắng, sẽ tin tưởng Tiêu Tử.

Cô ngồi ở bên cửa sổ đọc sách, chờ Tiêu Tử trở về. Nửa giờ sau, Tiểu Tuyết Cầu không còn tinh lực để vui chơi nữa, nằm lăn ra trên mặt đất, giống như một cuộn len lớn, nửa mắt híp lại, còn xoay thân thể nhỏ, nằm ngửa trên sàn.

Cô đi tới, gọi điện thoại cho Torn, bảo cô ấy mang con chó nhỏ này trở về. Bởi vì cô không nuôi nổi nó, tiểu gia hỏa này rất ầm ĩ.

Torn đối với cuộc điện thoại chủ động này lấy làm vui vẻ, cười tủm tỉm nói: “Bây giờ chị đang ở nhà đắp mặt nạ, mặc áo ngủ, không có phương tiện ra ngoài. Tiểu Tuyết Cầu như thế nào? Có phải nó cắn em không? Tiểu bại hoại, đã dặn là phải tỏ ra dễ thương rồi mà, chị sẽ báo với Đằng tổng, nhổ hết răng của nó!”

Đại lận ôm con chó nhỏ trên tay, không đáp lời Torn.

Cô sờ sờ cái mũi nhỏ của Tiểu Tuyết Cầu, miếng thịt nhỏ mềm, nhưng lại nóng ran, lỗ tai nhỏ lạnh như băng, bộ lông trắng tinh đang phát run, “Giống như nó phát sốt .”

“A, thằng con nhà Đằng tổng phát sốt sao?!” Torn đau lòng kêu to một tiếng, nhanh chóng tháo mặt nạ xuống, bật dậy khỏi sofa “Mau tìm thú y! Con chó này Đằng tổng nuôi một thời gian, nếu xảy ra chuyện, chị sẽ bị cuốn gói! Hu hu ~ Tô tiểu thư, chị có số điện thoại của thầy thuốc tư nhân, là bác sĩ phụ trách sức khỏe của Tiểu Tuyết Cầu, bác sĩ rất rõ thể trạng của Tiểu Tuyết Cầu...”

Căn bản Đại Lận không có thời gian buôn chuyện, Torn gần như bùng nổ, “Nhất định Tô tiểu thư phải gọi bác sĩ chuyên dụng của nó. Tiểu Tuyết Cầu thằng con của Đằng tổng, bác sĩ thú y cũng như bác sĩ gia đình, vệ sĩ, nhân viên y tế, chỉ phục vụ vì Đằng tổng! Số điện thoại chị vừa gửi cho em, em phải gọi ngay nhé, có thể thầy thuốc sẽ đến ngay đấy!” Nếu anh ta không treo điện thoại.

Đại Lận nhìn dãy số được gửi đến, nghĩ nghĩ, lập tức gọi. Di động reo vài tiếng rồi được kết nối, đối phương lên tiếng, hơi thở dốc. Cô nói: “Hình như Tiểu Tuyết Cầu phát sốt, cái mũi và ngón chân nóng ran, toàn thân lạnh phát run, bây giờ anh có thể đến đây một chuyến không?”

Đối phương im lặng một lúc, chỉ có hơi thở nồng đậm nam tính truyền qua điện thoại, nam tính mà vững vàng. Thật lâu sau, giọng nói nam tính chậm rãi truyền đến “Tô Đại Lận, em đang ở đâu?”

Từ di động truyền đến, đúng là giọng nói của Đằng Duệ Triết!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương