Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1355
Lưu Cầu (2)

❊ ❊ ❊

Lý Bang Hoa nói: "Thế lực thân cận với Trung Quốc còn rất ít, cũng có rất nhiều thế lực căm ghét Nhật Bản. Chỉ vì Lưu Cầu giao thương với Trung Quốc, nên Nhật Bản đã đánh thuế vào đó, việc buôn bán một số hàng hóa cũng bị Nhật Bản kiểm soát. Thậm chí, mấy năm nay Nhật Bản thiếu lương thực, đã ép nước Lưu Cầu cống nạp lương thực. Mặt khác, hậu duệ của người Hán sống ở Lưu Cầu rất nhiều."

"Hậu duệ của người Hán rất nhiều?" Rốt cuộc Triệu Hãn cũng lộ ra nụ cười.

Lý Bang Hoa nói: "Trong năm Vạn Lịch, khi Nhật Bản vẫn chưa xâm lược Cao Ly, vua và đại thần Vạn Lịch đã nhận được tấu chương báo Nhật Bản sắp xuất binh. Người dâng tấu là Trịnh Thoái, quan tam ti của nước Lưu Cầu. Người này hết lòng với đất ngước, vì không muốn đầu hàng Nhật Bản nên đã bị chiên sống đến chết."

Triệu Hãn thở dài nói: "Quả là trung liệt."

Tổ tiên của Trịnh Thoái ở Phúc Kiến, phụ thân làm thông sự (quan phiên dịch ngoại giao) cho Lưu Cầu. Hắn sinh ra ở Lưu Cầu, mười sáu tuổi đến Quốc Tử Giám của Đại Minh học tập, sau đó trở thành quan tam ti (chính nhị phẩm) của nước Lưu Cầu. Hắn phản đối việc Lưu Cầu đầu hàng Nhật Bản, đánh nhau với sứ giả Nhật Bản đến đòi lương thảo, lại lén truyền tin Nhật Bản sắp xuất quân sang Trung Quốc.

Nhật Bản xuất quân xâm lược Lưu Cầu, Trịnh Thoái dẫn quân phản kháng thì bị bắt giam, do từ chối đầu hàng mà bị ném vào chảo dầu.

Lý Bang Hoa nói: "Cha con Trịnh Thoái đều bị Nhật Bản giết chết, nhưng em trai ruột Trịnh Ngộ, lại ôm con trốn về Phúc Kiến. Chắt của Trịnh Ngộ là Trịnh Thân, hình như làm Lại ở Phúc Kiến, nhiều lần dâng sớ lên triều đình, thỉnh cầu minh oan và báo thù cho tổ tông của hắn."

Triệu Hãn hỏi: "Trẫm muốn xuất quân đến Lưu Cầu, các khanh thấy thế nào?"

Tống Ứng Tinh trả lời: "Bệ hạ, hiện tại các phe vừa mới ổn định, tốt nhất là dụng binh một cách thận trọng. Nhưng trước hết phải khiển trách vua và đại thần Lưu Cầu, lệnh cho bọn họ một lòng thuận theo Trung Quốc, không thể một người mà hầu hạ hai chủ."

Bàng Xuân Lai nói: "Một là giao chiến, hai là mặc kệ, khiển trách cũng vô ích. Theo lời của Các lão Lý, thân thích có công của Mao thị ở Lưu Cầu, thống trị đất nước dựa vào sự ủng hộ của Nhật Bản. Một khi tách khỏi Nhật Bản, quyền lực của bọn họ sẽ trở nên bất ổn, lại sao có thể dễ dàng từ bỏ?"

Triệu Hãn nói: "Phải tìm chút việc làm cho hải quân, đúng lúc dùng Lưu Cầu để luyện tập. Vị nào phụng mệnh điều động xuống phía nam, hôm nay vẫn chưa lên thuyền chứ? Cũng đừng đến Quỳnh Châu đóng quân nữa, tới Phúc Kiến nghĩ ngơi dưỡng sức một hồi. Ngay lúc này, hãy thu thập càng nhiều tin tức về Lưu Cầu, nhờ thương nhân Phúc Kiến và Chiết Giang hỗ trợ liên kết các thế lực căm thù Nhât Bản ở Lưu Cầu."

Lý Bang Hoa nói: "Đối với nước nhỏ như Lưu Cầu, gây chiến như vậy, e là mất nhiều hơn được."

Triệu Hãn cười nói: "Các vị đừng chỉ nhìn vào đất liền, về sau còn phải để mắt đến biển khơi. Lưu Cầu nằm ở trung tâm trên biển,

Là một vị trí rất quan trọng. Nếu vua và đại thần Lưu Cầu quay lưng với Trung Quốc, nhưng lại có rất nhiều người Hán ở Lưu Cầu, vậy thì dứt khoát diệt quốc lập huyện!"

"Diệt quốc lập huyện?"

Ba vị Các thần đều ngạc nhiên, bọn họ cho rằng ham muốn mở rộng lãnh thổ của Hoàng đế đang tác quái.

Xuất quân chiếm đóng những hòn đảo tồi tàn đó để làm gì.

Đám người Lý Bang Hoa, ủng hộ việc chiếm lĩnh đảo Lữ Tống, là bởi vì có thể trồng nhiều loại lương thực, hơn nữa còn có các loại khoáng sản như vàng, bạc, đồng.

Lưu Cầu lại chẳng có gì, lương thực trồng ra không đủ ăn, còn phải dựa vào nghề đánh cá để lấp đầy bụng.

Nếu chỉ là xuất quân để nghiêm trị và thay một vị Vua thì cũng thôi đi. Diệt quốc lập huyện đơn giản là một cuộc làm ăn thua lỗ, nhằm đề phòng phản loạn, nhất định phải đóng quân trên đảo, lợi nhuận thu được còn không đủ chi tiêu cho quân sự.

Triệu Hãn cũng không có can đảm làm như vậy, chỉ là muốn đánh, muốn bành trướng, nhất định phải chiếm được hòn đảo Lưu Cầu nhỏ nhưng mang tính then chốt này!

Trở lại Nội các, ba vị Các thần nhìn nhau không nói gì.

Vẫn là Bàng Xuân Lai mở miệng trước: "Bệ hạ, thật đúng là vị vua hùng mạnh cũng... ôi!"

Vị vua hùng mạnh tất nhiên là phải bành trướng, mà bành trướng thì sẽ ảnh hưởng đến tài chính và dân sinh.

Lý Bang Hoa nói: "Tất cả các vị vua từ khi lập quốc đều như vậy, Thái tổ, Thái tông của nhà Minh trước kia, cũng là một mực dụng binh đối ngoại, đến năm Nhân Tông mới bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng sức."

Nói xong, ba người cười gượng.

Chưa kể Bàng Xuân Lai và Lý Bang Hoa tuổi tác đã cao, cho dù là Tống Ứng Tinh, năm nay cũng đã sắp sáu mươi tuổi.

Mà Triệu Hãn vẫn còn trẻ trung khoẻ mạnh, đừng nói hành hạ ba người bọn họ tới chết, phỏng chừng sau này còn có thể hành hạ Các thần kế nhiệm khác tới chết. Bọn họ không đợi được thành chủ rồi, những ngày tháng sau này, đều phải giúp đỡ Hoàng đế lập quốc cùng nhau bành trướng.

Tống Ứng Tinh nói: "Dân di cư ở mấy tỉnh phía bắc, cần một lượng lớn tiền thuế. Đánh bại Lưu Cầu lập huyện, lại phải gia tăng chi tiêu, thiết lập quan lại, mở trường học, xây dựng chế độ, làm gì cũng phải tiêu tiền, ít nhất mười năm nữa mới có thể cân bằng thu chi. Về sau vị Đại tổng quản kia của chúng ta sẽ rất đau đầu."

Đại tổng quản chính là Phí Thuần, nhiều lúc hắn mệt đến mức chỉ muốn đâm đầu vào tường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »