Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1323
Bách phế đãi hưng (2)

❊ ❊ ❊

Đến đời Thừa Đức sau này, lúc này ở Khoan Thành, Thanh Long, Hưng Long, Loan Bình, dân số chủ yếu đều là Mông Cổ, thứ hai là Hán, thứ ba là Nữ Chân. Toàn bộ đều được đặt dưới sự quản lý của tỉnh Hà Bắc, thiết trí vì Thừa Đức phủ, tạm thời người Hán di dân còn ít nhưng đã có đến hai chính quy sư đóng quân.

Với việc xuất hiện của những khu vực kia, địa bàn của tỉnh Hà Bắc lập tức lớn hơn rất nhiều

Sơn Hải quan cũng về với Hà Bắc!

Vài huyện phủ ở Hà Gian dần biến thành thủ phủ của tỉnh Hà Bắc. Tuy nha phủ vẫn được đặt tại Hà Gian như trước nhưng tỉnh lị đã biến thành Thiên Tân.

Nói cách khác, ở trong địa bàn của tỉnh Hà Bắc, bộ máy chính trị tương đối phức tạp. Bắc Bình phủ bị tách ra để trực thuộc, Bắc Kinh có đại lão tọa trấn; Thiên Tân trở thành thủ đô của tỉnh Hà Bắc, cũng có đại lão tọa trấn. Hà Gian phủ trở thành Hà Bắc thủ phủ, tri phủ không cần phụ trách các tỉnh thành nhỏ, nhìn chung có thể nói là rất thoải mái.

Mặt khác, Thiên Tân vệ còn được sửa thành Thiên Tân huyện.

“Thần Phương Thắng Hoằng, cung nghênh bệ hạ!” Bố chính sứ cánh tả của Hà Bắc – Phương Thắng Hoằng dẫn theo quan viên địa phương ra ngoài thành Thiên Tân để nghênh đón.

Hai anh em Phương Thắng Xương, Phương Thắng Hoằng đến đây sau cuộc tự khởi nghĩa, mang theo một khu địa bàn gồm hai huyện đến gia nhập, hơn nữa còn chủ động buông tha cho quân đội để chuyển sang làm quan văn. Bây giờ, Phương Thắng Xương đã lên làm Thượng thư, Phương Thắng Hoằng cũng được điều đến Hà Bắc làm Bố chính sứ chủ chính từ Phúc Kiến.

Đây là nguyên nhân chủ yếu hình thành phái Giang Hữu, công thần ở Giang Tây tịch thật sự rất nhiều.

Lúc trước, địa bàn của huynh đệ Phương gia có vẻ bần cùng, cũng không thể so nhiều ít với địa bàn của Triệu Hãn. Sau khi bọn họ quy thuận, Triệu Hãn tiếp quản địa bàn, chỉ trong nháy mắt đã lớn gấp một phần ba, nghiêm khắc mà nói thì hai bên đều là đối tác cùng gây dựng sự nghiệp.

Còn có thể không cấp địa vị cao sao?

Trước mắt, dân số ở Hà Bắc còn ít, chỉ có một Bố chính sứ, Phương Thắng Hoằng nắm trong tay quyền lực lớn, trách nhiệm phải gánh vác cũng nặng.

“Các khanh miễn lễ.” Triệu Hãn gật đầu.

Hai vị công chúa Triệu Trinh Lan, Triệu Trinh Phương cũng cùng đến chung với trượng phu, nãy giờ đã chờ ngự giá ở ngoài Thiên Tân.

Trịnh Sâm đã từ chức tri châu ở Từ Châu, tạm thời không có chức quan khác, phụ trách việc đốc thúc xây dựng lăng viên cho Tiên hoàng và Thái hậu. Lúc Triệu Hãn đăng cơ, hắn đã phong tước hiệu cho cha mẹ đã chết của mình, bọn họ cũng trở thành Hoàng Đế và Hoàng hậu của tân triều Đại Đồng.

“Lăng viên xây đến đâu rồi?” Triệu Hãn hỏi.

Trịnh Sâm tiến lên trả lời: “Cẩn tuân ý chỉ của bệ hạ, đã sắp xây xong rồi!”

Triệu Hãn nói: “Thế vào thành trước đi.”

Về lại chốn cũ, có chút thổn thức.

Triệu Hãn rời thuyền đi bộ, lúc sắp băng qua con sông được đào để bảo vệ thành bèn chỉ vào nơi đó rồi nói: “Năm đó trẫm cùng ấu muội về Nam, chúng ta đã từng phải băng qua cây cầu đó. Ngoài cầu là vô số dân chúng đói khổ, mùi thịt hôi thối, thức ăn nấu ra toàn là thịt người. Trẫm cầm thương trúc trong tay, mũi thương còn cột một cây kéo, vậy mà suýt chút nữa vẫn bị nhân dân đói khổ cướp sạch. Lúc đó mới chỉ là đứa trẻ mười tuổi, thế mà đã phải trải qua một trận chiến.”

Phương Thắng Hoằng thổn thức nói: “Nghĩ đến mới thấy thật gian nguy.”

Triệu Trinh Phương nói: “Lúc ấy ta rất sợ, nắm chặt lấy góc áo hoàng huynh, nhìn ai cũng có cảm giác như họ sẽ nhảy sổ đến ăn thịt chúng ta.”

Triệu Trinh Lan tức cảnh sinh tình, nhớ đến phụ mẫu đã chết, nhớ tới đệ đệ muội mạo hiểm lúc đó, còn suýt chút nữa bị bọn buôn người mang đến phía Nam. Bất tri bất giác, hốc mắt nàng đã ươn ướt, vừa đi vừa lau nước mắt.

Ngủ lại tại biệt phủ trong thành, nhóm hậu phi đều tự chọn phòng cho mình, Triệu Hãn gọi Bố chính sứ và tri huyện Thiên Tân lại.

Triệu Hãn ngồi xếp bằng dùng trà, hỏi: “Tình hình ở Hà Bắc thế nào rồi?”

Phương Thắng Hoằng nói: “Dân cư vẫn quá ít, bách phế đãi hưng. Nếu phía Nam di dân đến đây, cộng thêm dân chúng trốn trong núi có thể lục tục đi ra, dân số khắp Hà Bắc có thể lên đến một trăm vạn.”

Một trăm vạn người này không bao gồm Bắc Bình phủ, Bắc Bình phủ đã trực thuộc trung ương.

Trước mắt, Trương Thiết Ngưu đóng quân tại Bắc Kinh, Phí Như Hạc đóng quân tại Thái Nguyên, Hoàng Thuận đóng quân tại Sơn Hải quan, Lý Định Quốc đóng quân tại Thừa Đức, Vạn Tư Đồng đóng quân tại Tuyên Hóa, dọc phòng tuyến phía Bắc còn có quân Đại Đồng làm chủ lực.

Tình hình này đã kích thích kinh tế ở ven bờ kênh đào và ở phía Bắc, phần lớn vật tư trong quân sự đều lấy từ thương nhân phía Bắc. Một ít thương nhân tầm trung thậm chí còn chủ động bàn về việc đến định cư tại Hà Bắc, bởi vì phía Nam làm ăn rất khó khăn, nếu ở phía Bắc thì còn có thể ăn chút cơm thừa canh cặn của quân đội.

“Thương nhân ở Trương Gia Khẩu vẫn chưa hành động sao?” Triệu Hãn hỏi.

Phương Thắng Hoằng nói: “Lúc Lý Tự Thành rời đi cũng đã bắt theo thương nhân ở Trương Gia Khẩu, còng tay bọn họ. Những Hán gian có liên quan đến Thát Tử đều bị Lý Tự Thành đánh đến mức sống dở chết dở, nhổ ra vô số vàng bạc tài bảo. Trương Gia Khẩu đã chẳng còn bao nhiêu đại thương nhân, tất cả toàn là một ít tiểu thương nhân, sau này còn phải nhờ bọn họ thông thương với thảo nguyên.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »