Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1326
Gia phả hoàng thất (2)

❊ ❊ ❊

“Tất cả nông dân trong thôn chúng ta đã bỏ chạy, những hộ làm nông không trả nổi sưu thuế cũng chạy. Khi đó còn có dịch bệnh, dù có muốn bỏ chạy cũng không biết phải đi đâu, rất nhiều người đều đã bệnh chết trên đường bỏ trốn.”

“Sau đó, ngay cả Tri huyện cũng không được phát bổng lộc, để cho những người làm quan đều phải tự mình nghĩ kế mưu sinh. Các Tri huyện bắt đầu bóc lột dân chúng, khiến cho bọn nhà giàu ở trong thành cũng không thể chịu nổi mà bỏ trốn. Trong thành có dịch bệnh, người thì bỏ trốn, người lại đói chết, ít nhất cũng phải chiếm đến bảy tám phần. Một huyện thành êm đẹp, đảo mắt đã trở thành một nơi tan hoang.”

“Đất trong thôn cũng không còn ai trồng trọt, dù sao thì mỗi năm đại hạn, dù có trồng trọt cũng không thu được lương thực. Giá lương thức trong thành tăng cao, ngay cả ta thân là Tri huyện sư gia cũng không thể mua đủ lương thực để ăn chắc bụng, chỉ biết trơ mắt nhìn con thơ đói chết…”

“Sau đó, quân Thát Tử lại chuẩn bị rút lui, Tri huyện cũng phải đi theo. Ta không dám ở lại, ở lại cũng có nghĩa là chết, bạc và lương thực sẽ nhanh chóng cạn kiệt. Ta liền năn nỉ Tri huyện cho ta dẫn theo người nhà cùng đi. Triệu gia to như vậy, thế mà khi cùng đi ra ngoài với Thát Tử, bây giờ chỉ còn sót lại có bốn người. Chúng ta cũng không có tài hóa để mang theo, trong nhà trừ phòng ở, gia cụ, đệm chăn ra thì cũng chỉ còn một phòng chứa sách.”

“Tuy để sách lại nhưng tổ tông thì không thể quên, chúng ta đã quyết định mang toàn bộ gia phả đến Liêu Đông… Lúc về nhà lấy gia phả, toàn thôn chỉ còn mười hai hộ, trong đó hơn một nửa đã đói đến mức không thể động đậy.”

Nói tới đây, Triệu Phương gào khóc: “Huhuhu… Thôn chúng ta đang yên đang lành, sống bình yên suốt mấy trăm năm, thế mà chớp mắt đã không còn nữa rồi.”

Thảo nào Triệu Phương lại kích động như vậy khi nhìn thấy Triệu Trinh Lan, với cảm giác của hắn, chuyện này cũng giống như gặp lại một kẻ thù cũ, trong lòng cũng sinh ra cảm giác như vừa gặp lại bạn cũ trong lúc tha hương cầu ngộ.

Triệu Hãn cũng chỉ lặng lẽ nghe, đây đều là những khổ sở mà dân chúng phương Bắc đã phải trải qua.

Triệu Phương còn là thiếu gia của địa chủ gia, cũng là một sĩ tử vừa đỗ tú tài. Đổi lại là một người bình thường thì có lẽ đã còn thảm hại hơn!

Lúc ấy Mãn Thanh không thể rời khỏi Hà Bắc, bởi vì trong thời kì Sùng Trinh, Hà Bắc chính là một nơi với cục diện rối rắm. Sau khi Mãn Thanh đến đây, họ đã đua nhau bao vây những khu vực xung quanh kinh thành, trong khi những châu huyện bên ngoài càng ngày càng bị bóc lột thậm tệ, dân sinh thì đã khó khăn đến mức khổ sở. Với tình huống như vậy còn nhân đôi lực buff trầm trọng giữa đại hạn và dịch bệnh.

Nếu Mãn Thanh không đi, ở lại Hà Bắc để làm chi?

Triệu Hãn yên lặng, hai vị công chúa, còn có hậu phi, chỉ biết nghe đến chảy nước mắt.

Đúng là nam mặc nữ lệ.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi có mang gia phả Triệu thị đến đây không?”

Triệu Phương ngừng gào khóc, gật đầu nói: “Có mang đến. Triệu gia chúng ta, tổ tiên đều vì bá ích, thủy tổ của Triệu gia lại vì tạo phụ, xuất thân từ doanh họ của Tiên Tần…”

Nghe vậy, Triệu Hãn vẫn đang lặng yên chợt thầm nghĩ mà trợn trắng mắt.

Đúng là nhảm nhí, Tam Hoàng Ngũ Đế đều đã đến đây, dù có dùng gót chân để nghĩ thì cũng biết mấy thứ gia phả đó đều là nói bừa.

Rốt cuộc, T”Iệu Phương cũng nói ra một chuyện có vẻ đáng tin hơn: “Chi của chúng ta xuất thân từ Triệu thị ở Thiên Thủy Đường. Sau khi Tần diệt Triệu, tổ tiên phải chuyển nhà từ Cam Túc đến Thiên Thủy, ở triều Hán, Triệu Công được phong hầu bái tướng rồi sung quốc, đó chính là tổ tông của chúng ta.”

Triệu Hãn hỏi: “Không liên quan đến Triệu Khuông Dận của Tống thị chứ?”

Triệu Phương ngẩn người, trả lời: “Khởi bẩm bệ hạ, thiên hạ phàm đều họ Triệu, ai cũng đều coi Thiên Thủy Đường làm tông. Ngay cả triều Tống cũng được xưng là ‘Thiên Thủy triều’.”

Triệu Hãn: “…”

Triệu Phương trải qua nhiều cực khổ như vậy, đã sớm học được cách sát ngôn quan sắc, hắn đã nhìn ra Triệu Hãn không muốn bản thân có liên quan đến Triệu Khuông Dận, bèn vội vàng nói: “Nếu xét xuống dưới thì chắc chắn không phải là một nhà. Triệu Khuông Dận là Triệu thị ở Trác Châu, mà tổ tiên của chúng ta vẫn luôn ở tại Sơn Tây suốt hai triều Đường Tống. Sau đó vì cuộc loạn chiến Tống Nguyên, các chi phải di chuyển, đến thời Minh sơ thì đã dời đến Bắc Trực Lệ. Đây đều là những chuyện được viết rõ ràng trong gia phả, chắc chắn sẽ không sai đâu ạ.”

Biên soạn và hiệu đính gia phả hoàng thất cũng là một trong những chuyện cực kỳ quan trọng.

Trước đời Minh, các Hoàng Đế thường thích dát vàng lên mặt mình. Chẳng hạn như Triệu Khuông Dận, dù nói rằng mình xuất thân từ Triệu thị ở Thiên Thủy nhưng cũng không chắc là có thật không, cuối cùng vẫn ngoan cố dựa dẫm vào danh môn vọng tộc.

Cho đến đời Chu Nguyên Chương và câu nói “Dư bản hoài hữu bố y”.

Lão tử xuất thân từ thảo dân đây, lão tử sẽ không hiền quý tổ tông. Rồi sao, ngươi cắn được ta à?

Triệu Hãn nói: “Thế ngươi để gia phả Triệu thị lại, trẫm sẽ bảo ngươi sao ra một bản phụ cho ngươi.”

Triệu Phương vội vàng nói: “Dù bệ hạ có giữ thì Triệu thị cũng đã ly tán đi gần hết, gia phả có thể giao cho hoàng thất, vậy thì sẽ có thể khiến Triệu thị vang danh, tổ tông trên trời có linh thiêng cũng chắc chắn sẽ thấy rất vui mừng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »