Cổ Kiếm Sơn liếc về phía Ấn Độ, ở đó chẳng phải là lãnh thổ Mogul mà chia ra thành mười quốc gia. Mười quốc gia này ít nhất có trên một trăm tiểu bang theo như tài liệu viết. Trong tài liệu còn viết mười quốc gia ở phương Nam này rất giàu vàng, cây bông và lương thực.
Cổ Kiếm Sơn thầm nghĩ: "Nếu để ta nắm giữ hải quân, có phải cũng có thể chiếm mấy cái bến cảng Thiên Trúc này không? Hoàng Đế phái quan văn thu thuế ở bến cảng, thương nhân biển buôn bán ở bến cảng, thủy quân chiếm lấy biển khơi. Đây đều là quân công, hải quan có thể đánh trận, thương nhân có thể kiếm lời, Hoàng Đế và quan văn mới có lợi. Năm trước sản lượng cây bông giảm sút, giá tăng liên tục, chiếm Ấn Độ là có thể lấy được không ít bông."
"Trong sách viết Bồ Đào Nha không ổn. Hà Lan là thuộc địa của Thiên Trúc, đều giành được từ tay Bồ Đào Nha, Malacca cũng giành được từ Bồ Đào Nha. Vậy cầm quả hồng mềm Hà Lan mà bóp, cướp lấy toàn bộ thuộc địa Thiên Trúc Bồ Đào Nha. Cứ như thế chẳng phải cũng giống chiến tranh các nước Thiên Trúc, dù sao cũng là cướp địa bàn Bồ Đào Nha à."
"Nhưng Malacca này rất quan trọng, đây là chỗ xung yếu trên con đường biển đông tây. Không nắm lấy chỗ này thì như bị nghẹn ở cổ họng. Cho nên hải quân Đại ĐỒng muốn mở rộng gốc rễ thì phải cướp quyền khống chế Malacca của Hà Lan!"
Cổ Kiếm Sơn nửa hiểu nửa không tình hình thế giới, tự mình lĩnh ngộ tư tưởng thực dân, hơn nữa còn nhanh chóng xác định Malacca là mục tiêu đầu tiên.
Con hàng thủy phỉ xuất thân từ hồ Bà Dương này không phải hạng người lỗ mãng, người ta xuất thân là sĩ tử Đại Minh.
Người đọc sách nha, còn thường xuyên dẫn quân đánh tránh, đầu óc xoay chuyển vô cùng nhanh.
Mới nửa tháng mà đã nghĩ tới đi Ấn Độ làm thực dân rồi.
"Không được, ta phải tới Quảng Châu một chuyến để nghe ngóng tình hình cụ thể của Hà Lan nhiều hơn." Cổ Kiếm Sơn suy nghĩ, nói: "Hà Lan chật hẹp, có thể bốn phía là địch, chắc chắn có chỗ độc đáo của bọn họ. Chắc hẳn hải quân Hà Lan cũng rất sắc bén, không được tuyên chiến đơn giản mà phải tìm cơ hội cho bọn họ một kích trí mạng."
…
Nam Kinh, Hoàng Thành, nha môn phủ Đô đốc hải quân.
Đã nhiều năm làm trong đội tìm mỏ, Abel Tasman đến từ Công ty Đông Ấn Hà Lan, thành công lên chức sở chánh Sở Khám tham Ty Khoáng dã Công bộ (chính thất phẩm).
Công bộ thời Minh quản lý bốn ty Dinh thiện, Ngu hành, Đô thủy, Đồn điền. Triệu Hãn đổi ty Đồn điền thành ty Khoáng dã, ngoài thăm dò, khai thác tài nguyên khoáng sán còn phụ trách tinh luyện khoán vật nặng như vàng, bạc, đồng.
Tasman đang ở công bộ làm rất tốt, đột nhiên phụng mệnh bị điều tới phủ Đô đốc hải quân, tình huống này khiến hắn có chút mông lung.
Cầm văn kiện Lại bộ đi phủ Đô đốc hải quân làm thủ tục chuyển giao, viên chức ở đây cũng không nói cho hắn làm việc ở đâu, chỉ bảo Tasman chờ ở một gian phòng.
Sau khi Tasman đi vào, phát hiện bên trong có người, hơn nữa còn là người châu u. Hắn nhìn kỹ, lập tức kinh hô: “Ngài Hofmann, sao ngài lại ở đây?”
Hofmann bất đắc dĩ nói: “Ngài Tổng đốc mới tới nói ta tham ô tiền của công ty, hơn nữa bắt đầu điều tra khoản mục, ta chỉ có thể dẫn theo vợ và con gái rời khỏi Batavia.”
“Tổng đốc dám sao?” Tasman càng thêm giật mình.
Thông thường, Tổng đốc và nghị sĩ tuy có xung đột, nhưng tuyệt đối sẽ không hạ độc thủ, lại càng không điều tra đối phương có tham ô hay không. Dù sao thì có ai không tham một chút? Một khi Tổng đốc điều tra tham chính là đối đầu với toàn bộ nghị sĩ.
Nhưng vị Tổng đốc tân nhậm Vanderlyn này, cũng là Tổng đốc có thủ đoạn cứng rắn nhất đối với nghị sĩ trong lịch sử thực dân Batavia.
Điều tra tham ô chỉ là mánh khoé, mục đích chân chính là khiến các nghị sĩ nghe lời. .
Mà Hofmann đúng lúc là con gà trong giết gà dọa khỉ.
Khi hai người đang trao đổi, Cổ Kiếm Sơn đi vào, bọn họ lập tức đứng dậy chào hỏi.
“Ngồi đi.” Cổ Kiếm Sơn mỉm cười nói: “Hai vị về sau là phụ tá của ta. Đương nhiên, chức vụ chân chính bên ngoài là Kinh lịch và Đô sự của phủ Đô đốc hải quân. Công ty Đông Ấn Hà Lan này rốt cục là cái gì vậy? Nếu là công ty thương mại, sao lại có địa bàn và quân đội?”
Hofmann giải thích: “Ngài Đô đốc, Hà Lan hay còn gọi là Cộng hoà Bảy Tỉnh Thống nhất . . . Ừm, đại khái phiên dịch như vậy. Ban đầu nó bị quốc vương Tây Ban Nha thống trị, bảy tỉnh phía Bắc và một vài thành thị phía nam kết làm đồng minh tách khỏi Tây Ban Nha tự lập quốc.”
“Vậy ai làm quốc vương?” Cổ Kiếm Sơn hỏi.
Hofmann nói: “Không có quốc vương, chỉ có nghị viện. Nghị viện do thương nhân, giáo sĩ, quý tộc tạo thành, đại sự quốc gia cùng nhau thảo luận, bỏ phiếu quyết định chính sách kế tiếp.”
Cổ Kiếm Sơn khó tin nói: “Như vậy thì quốc gia không loạn sao?”
Hofmann nói: “Chắc chắn là có mâu, nhưng chưa đến mức loạn, bởi vì các nghị sĩ có chung kẻ địch và lợi ích. Công ty Đông Ấn Hà Lan là lợi ích lớn nhất của bọn họ, cũng là chỗ tồn tại lợi ích của rất nhiều dân thường Hà Lan. Bởi vì cổ đông công ty Đông Ấn rất nhiều, cho dù là dân thường cũng cũng có thể mua cổ phiếu công ty ở phòng giao dịch.”
Cổ Kiếm Sơn lại hỏi cổ phiếu và phòng giao dịch là gì, Hofmann trả lời như thực tế, làm cho Đô đốc Cổ cảm gíc như đang nghe chuyện hoang đường.