Hofmann tiếp tục nói: “Công ty Đông Ấn Hà Lan, cơ cấu lãnh đạo tổng bộ là hội đồng mười bảy người, do mười bảy thành viên hội đồng cùng thảo luận quyết sách. Mà chuyện ở phương đông lại do Tổng đốc và Uỷ ban bàn bạc quyết định. Tổng đốc một người, nghị sĩ sáu người, tổng cộng bảy phiếu.”
“Phạm vi quản lý của công ty Đông Ấn rất lớn, bảy vị nghị sĩ thường phân tới nhiều nơi, rất khó để tập hợp đông đủ tổ chức hội nghị. Bởi vậy trong hội nghị bảy người, chỉ cần năm người Tổng đốc, Thư ký Uỷ ban, Chủ tịch Uỷ ban Tư pháp, Chủ sự Quân sự và Chủ sự Vận chuyển không bỏ phiếu chống thì cho dù vắng họp cũng có thể thông qua nghị quyết.”
“Các nghị sĩ tất nhiên là không chịu, như vậy thì quyền lực của Tổng đốc quá lớn. Vì thế, nghị sĩ liền cử ra đại biểu thường trú Batavia, mà ta chính là một trong số đại biểu thường trú. Mùa xuân năm nay, Tổng đốc và nghị sĩ xung đột kịch liệt, bởi vì ta tranh cãi kịch kiệt nhất, liền bị vị Tổng đốc kia nhằm vào.”
Cổ Kiếm Sơn hỏi: “Tổng đốc vì sao lại xung đột với nghị sĩ?”
Hofmann kể lại tình hình kỹ càng: “Tổng đốc năm ngoái tới Batavia thống nhất với hội nghị sự. Đầu tiên áp chế Vương quốc Mataram, mới chĩa mũi nhọn vào Banten, phải tiêu diệt hoàn toàn Banten, đồng thời cải thiện ngoại giao với các quốc gia khác. Kế hoạch này bước đầu thành công. Vương quốc Mataram bùng nổ khởi nghĩa của dân bản xứ, công ty xuất binh hỗ trợ dẹp yên, đổi lại là quốc vương và công ty kết thành đồng minh.”
“Kế tiếp, chính là liên hợp xuất binh, công chiếm thủ đô Banten. Quốc vương Mataram ngời miệng đáp ứng, nhưng luôn lấy cớ không có quân phí xuất binh, kế hoạch tiêu diệt Banten chỉ có thể tạm thời gác lại. Ngay lúc này, Tổng đốc lại có ý nghĩ kỳ lạ, định đồng thời khai chiến với Anh và Bồ Đào Nha. Các nghị sĩ đương nhiên là kiên quyết phản đối, vì thế Tổng đốc liền không nể nang nữa.”
Cổ Kiếm Sơn nghi hoặc hỏi: “Khai chiến với Bồ Đào Nha còn có thể lý giải, vì sao lại khai chiến với Anh?”
Hofmann nói: “Xin cho ta một tấm bản đồ thế giới.”
Cổ Kiếm Sơn sai người lấy mô hình địa cầu đến.
Hofmann chỉ vào đông nam bộ bán đảo Ả Rập, cũng chính là Oman sau này: “Người Ả Rập nơi này có lịch sử hàng hải lâu đời, bọn họ từ xưa đến nay đều dựa vào thương mại mà sống. Người Bồ Đào Nha đã khống chế bên cảng phồn vinh nhất ở đó suốt một trăm năm mươi năm. Những lãnh tụ dân bản xứ của Ả Rập vốn đã chia năm xẻ bảy, hơn nữa còn tấn công lẫn nhau chỉ vì tranh nhau phần cơm thừa rượu cặn đó.”
“Mười bảy năm trước, Nasser bin Musa nội chiến thắng lợi, thành lập Oman. Hắn chuyển tranh chấp nội bộ trường kỳ thành oán hận đối với tập thể người Bồ Đào Nha. Không chỉ chiến tranh với Bồ Đào Nha mà còn chiến tranh với Ba Tư, chiếm lĩnh hơn nửa thành luỹ Ba Tư và thành trấn Bồ Đào Nha vùng duyên hải.”
Cổ Kiếm Sơn khen ngợi nói: “Nội chiến không ngừng, bên ngoài lại có cường địch, vẫn có thể thống nhất quốc gia, không ngừng thu hồi đất đai bị mất, đây cũng coi là một vị vua kiệt xuất.”
Hofmann nói: “Người Bồ Đào Nha không cam lòng, kéo theo thế lực phương đông của Anh, định liên hợp xuất binh đoạt lại bến cảng. Nhưng lực lượng hai nước ở phương đông đều yếu kém, vì thế bọn hắn lại đi tìm Ba Tư, muốn thuyết phục quốc vương Ba Tư, ba nước cùng nhau xuất binh tới Oman. Quốc vương Oman Musa tìm công ty Đông Ấn Hà Lan, muốn cùng Hà Lan chống lại Anh, Ba Tư và Bồ Đào Nha.”
“Vị Tổng đốc kia đáp ứng?” Cổ Kiếm Sơn hỏi.
Hofmann nói: “Công ty Đông Ấn Hà Lan vẫn luôn muốn nhúng tay vào bán đảo Ả Rập, chuyện này với Tổng đốc mà nói là cơ hội trời ban. Nhưng các nghị sĩ không đáp ứng, bàn bạc sẽ tập thể ý kiến, không muốn gây thêm rắc rối, tiêu diệt Java của Banten rồi nói sau.”
Cổ Kiếm Sơn hỏi: “Ngươi cảm thấy bên nào có thể chủ đạo cục diện?”
“Khẳng định là Tổng đốc.” Hofmann nói: “Tuy Tổng đốc bị nghị viện kiềm chế, nhưng chỉ cần hạ quyết tâm, có thể cưỡng chế thi hành quyết sách. Thành công, sẽ được tổng bộ khen thưởng; thất bại, sẽ bị tổng bộ chỉ trích.”
Ở một thời không khác, Tổng đốc Batavia Vanderlyn, quả thực là cưỡng chế xuất binh tới Ba Tư, nổ ra xung đột kịch liệt nhất giữa Tổng đốc Hà Lan và hội nghị .
Đại chiến giữa năm nước đó, không có nước nào thắng, cũng không có nước nào thua, khí thế vang dội mà thực tế lại không như vậy, qua quýt vội vàng mà kết thúc.
Bởi vì không đạt được lợi ích thực tế, đồng thời còn tiêu hao lượng lớn quân phí, vì thế Tổng đốc Vanderlyn bị huỷ bỏ chức vụ, chán nản trở về Hà Lan dưỡng lão.
Sau một hồi giải thích hiểu được tình huống nội bộ công ty Đông Ấn Hà Lan, lại hiểu thế cục thế giới mới, Cổ Kiếm Sơn hỏi: “Quốc gia của ta nếu có thể tạo ra mười cái tàu chiến một ngàn súc gỗ, đều dùng gỗ sồi trăm năm, thân tàu cũng dùng kiểu dáng rẻ quạt châu u, trang bị đại bác mạnh nhất. Có thể đánh thắng hạm đội Hà Lan không?”
“Có lực lượng ưu thế, nhưng hải chiến thắng hay bại còn phải xem vận khí và chỉ huy.” Hofmann làm Hà gian không có gánh nặng tâm lý gì, lập tức giúp đỡ đưa ra phương pháp: “Nếu muốn xuất binh, không nhất thiết phải đánh Batavia, phái hạm đội lao thẳng tới Malacca, cắt đứt đường biển thuận tiện nhất giữa phương đông và phương tây. Đồng thời, cắt đứt mậu dịch hai mước Trung Quốc Hà Lan, nhiều nhất một năm, công ty Đông Ấn liền không chống đỡ được nữa, nhất định sẽ vì lợi nhuận trượt dốc mà lựa chọn nghị hòa.”