Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1303
Dạy dỗ và giáo dục con người (1)

❊ ❊ ❊

Tiểu tử Chương Phưởng rất trượng nghĩa, không tiết lộ chuyện thái tử yêu thầm nữ sinh ra, chỉ là Lô Dĩ Thành thường xuyên ở chung với nữ tử, hắn không thích lắm, thế nên mới ném tuyết, dùng quả cầu tuyết chia rẽ hai người đó. Lần này không liên quan gì đến những người xung quanh, chỉ là ý định của một mình hắn.

Triệu Hãn hỏi: “Trường định xử lý thế nào?”

Nữ quan trả lời: "Nhóm tiên sinh thì đề nghị đuổi học Chương Phưởng, chỉ có mình hiệu trưởng Trương là xin cho Chương Phưởng thêm một cơ hội.”

Triệu Hãn nghĩ nghĩ: “Cứ làm theo ý của hiệu trưởng Trương đi, còn người làm thái tử bị thương nữa, hắn cũng không thấy rõ đó là thái tử, phạt hắn chép bài là được rồi, không cần phải phạt quá nặng.”

Phòng hiệu trưởng.

Chương Phưởng ủ rũ, tự biết đã gây chuyện.

Trương Thuần Cần nói: "Phụ thân ngươi đã biết, đang ở ngoài cửa thành. Không có sự cho phép của bệ hạ, ông ta không được vào Tử Cấm thành."

Chương Phưởng sợ tới mức nhất run run, nghĩ đến thảm trạng cuối tuần về nhà, bỗng nhiên muốn thời gian dừng lại.

Trương Thuần Cần nói: “Các vị tiên sinh đều muốn đuổi ngươi.”

Mặt Chương Phưởng cầu xin: "Nếu đuổi ta thật thì phụ thân ta sẽ đánh ta chết.”

Trương Thuần Cần ngoắc tay nói: "Ngươi lại đây."

Chương Phưởng bước vào bước.

Trương Thuần Cần vuốt đỉnh đầu, thở dài nói: “Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá. Tri thác năng cải, thiện mạc đại yên… Ngươi hiểu câu này không?”

Chương Phưởng gật đầu: "Sai thì phải biết sửa lỗi.”

Trương Thuần Cần hỏi: "Ngươi sai ở đâu?”

Chương Phưởng nói: “Không nên đánh nhau.”

Trương Thuần Cần nói: "Quân tử nên thẳng thắn vô tư, ý định hôm nay của ngươi, chỉ có quân tiểu nhân mới làm vậy. Trẻ con có đứa nào mà chẳng đánh nhau? Lúc còn bé vi sư cũng đánh nhau. Đánh nhau không phải là sai, phải xem đánh nhau vì chuyện gì. Nếu vì chính nghĩa, bênh vực kẻ yếu thì nên đánh. Nếu là trả thù riêng thì cũng phải trả thù quang minh chính đại, hành động hôm nay của ngươi rất tiểu nhân. Vi sư hỏi ngươi lại lần nữa, ngươi sai ở đâu?”

Chương Phưởng xấu hổ nói: "Không nên vô cớ dùng bóng cầu tuyết đánh bạn học, cũng không nên khích mọi người kéo bè kéo lũ đánh nhau."

“Có sửa được không?” Trương Thuần Cần hỏi.

Chương Phưởng gật đầu: "Sửa được, sau này dù có đánh nhau thì cũng phải quang minh chính đại, không bao giờ giở trò âm hiểm tiểu nhân nữa.”

Trương Thuần Cần cười hài lòng: “Nếu bản tính ngươi xấu thì vi sư lười hao tâm tốn sức. Bản tính ngươi tốt, bình thường cũng hay giúp đỡ bạn bè. Ngoại trừ bài tập ra, những chuyện tiên sinh dặn ngươi cũng rất tích cực. Nhớ rõ phải giữ vững đức tính tốt, chớ sa vào con đường sai lầm. Làm người có thể không có bản lãnh, nhưng không được mất trái tim liêm chính.”

“Dạ.” Chương Phưởng nghe nửa hiểu nử không nhưng vẫn gật đầu.

Trương Thuần Cần nói: “Nếu bệ hạ yêu cầu đuổi ngươi, vi sư sẽ đích thân đi xin nhưng vi sư chỉ có thể giữ ngươi ở trường đến kỳ sau. Sang năm sau cuộc thi mùa hè, ngươi có được ở lại không thì phải xem chính bản thân ngươi.

Lời này Chương Phưởng cực kỳ cảm động, không ngờ hiệu trưởng nghiêm khắc lại là người tốt đến vậy.

Chương Phưởng cắn môi: “Ta… Ta học không tốt.”

Trương Thuần Cần nói: “Nếu ngươi muốn tiến bộ thì mỗi ngày sau khi tan học, có thể đến phòng vi sư thỉnh giáo. Ngươi không hiểu chỗ nào thì vi sư sẽ dạy ngươi chỗ đó, phàm là người muốn tiến bộ đều có thể sau khi tan học đến thỉnh giáo. Dương Cáo nhị ban mặc dù ngốc nghếch nhưng lại được cái chăm chỉ, tối nào cũng đi theo vi sư học một canh giờ.”

“Vậy ta thử xem.” Hiệu trưởng làm Chương Phưởng thật sự muốn học. Thật ra hắn thông minh nhưng không chăm, có người quản lý là được, hơn nữa hắn cũng có chí, không muốn bị đào thải, muốn học nhưng lại không kiểm soát được mình.

Trương Thuần Cần nói: "Biết sai có thể sửa là tốt. Ngươi đã biết lỗi, cũng muốn sửa lại, bù đắp lỗi lầm của mình. Chuyện đầu tiên nên là là thành tâm xin lỗi bạn học.”

Chương Phưởng nói: "Ta nghe tiên sinh."

Tiểu tử này sợ thật, kéo bè kéo phái đánh nhau, còn làm thái tử bị thương.

Bạn bè cùng khóa lần lượt lên khai ra, cảnh tượng này có thể làm bọn trẻ sợ đến mức tè ra quần.

Nếu không thế, đúng là có thể Chương Phưởng sẽ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Sáng sớm hôm sau, khi cả lớp đang học tám đoạn thơ cẩm, Trương Thuần Cần đích thân đến nói một phen. Sau khi răn dạy, kêu Chương Phưởng và Lô Dĩ Thành ra trước.

Trước mặt mấy chục bạn, Chương Phưởng cúi đầu chắp tay: "Bạn Lô, ta biết lỗi rồi, xin ngươi hãy tha thứ cho ta.”

Lô Dĩ Thành chắp tay: "Không có gì đáng ngại."

Chạng vạng hôm đó, ăn cơm tối xong, mọi người cười nói về ký túc xá.

Thấy Chương Phưởng đeo túi xách đi về hướng bên kia, Lưu Quốc Trinh hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”

Chương Phưởng: "Đến chỗ Trương tiên sinh học bù, ta định sang năm ở lại.”

Ba người ký túc xá nhìn nhau, cảm giác hôm nay mặt trời mọc hướng tây, tên lười này mà chủ động đi học?”

Mọi người đều nghĩ hắn tâm huyết dâng trào, cùng lắm được hai ba ngày, nào ngờ vẫn đều đều như cũ.

Bỗng một ngày, Triệu Khuông Hoàn nhịn không được hỏi: "Trước kia ngươi cũng đòi tiến bộ mà vài ngày là quên mất tiêu, sao lần này quyết tâm vậy?”

Chương Phưởng ngẩng đầu ưỡn ngực: "Trương tiên sinh bảo ta ở lại trường, nếu sang năm ta rời đi, thế chẳng phải mất mặt Trương tiên sinh hay sao, còn làm Trương tiên sinh phải thất vọng nữa? Nam tử hán đại trượng phu, đã hứa chuyện gì phải làm đến cùng.”

Thằng bé này không có nghị lực, cũng thiếu một mục tiêu ngắn hạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »