Hiện tại, toán học quán của Khâm Thiên viện đã bắt đầu sửa chữa luật lữ, vậy với luật quản Hoàng chung sau khi tu sửa xong thì sẽ có thể xác định được tiêu chuẩn đánh giá chân chính của quốc gia.
Chuyện này có lẽ sẽ không làm phiền đến việc đo đạc và mua bán của người dân, bởi vì tất nhiên sẽ tồn tại những khác biệt. Nhưng tiêu chuẩn đánh giá phải thống nhất, Lễ bộ sẽ chế tác tiêu chuẩn khí, phân phát đến các quan phủ để tham chiếu.
Cùng lúc đó, trên tờ báo còn nói, trọng lượng của đơn vị tiếp theo cũng sẽ được chế định thành tiêu chuẩn khí.
Luật đo lường ở các nơi chỉ cho phép sai sót một phần nhỏ, nếu sai quá lớn thì bị dẹp bỏ hết. Đặc biệt là hiệu cầm đồ, hiệu đổi tiền này kia, mỗi thước đo, cân nặng, đòn cân đều phải được kiểm tra, một khi phát hiện ra sai số thì chắc chắn sẽ bị trừng phạt.
Tiểu nhị vẫn còn đang đọc báo: “Chưởng viên Tiêu Thời Tuyển của Khâm Thiên viện khai sáng ra thuật vi phân và tích phân trong toán học. Nâng thành… Thái tử Thiếu Bảo?”
Toàn trường bỗng nhiên yên lặng.
Thái tử Thiếu Bảo thuộc loại gia quan có cấp bậc thấp nhất trong Tam Công Tam Cô. Nhưng một nghiên cứu viên số học mà cũng có thể được nâng thành Tam Cô ư?
Tiểu nhị nói thầm: “Ta cũng sẽ học số học, tính sổ nhanh thế mà, kiểu gì cũng chẳng phong quan cho ta nhỉ?”
“Vi phân và tích phân là gì?” Một thư nhân hỏi.
Người cùng bàn nói: “Sao ta biết được?”
Có thực khách hô to: “Tiểu nhị, trên báo có viết gì không, vi phân và tích phân là thuật gì?”
“Có có có, ta đọc ngay đây… Đọc.” Vẻ mặt của tiểu nhị bỗng trở nên đau khổ: “Không biết đọc thế nào cả, ta chỉ đi học có ba năm, mặc dù cũng biết đọc số nhưng những ký hiệu này giống như gà bới vậy. Thái tử Thiếu Bảo này đúng là không phải người bình thường có thể làm.”
Có một thực khách đã chạy tới, ánh mắt đảo qua tờ báo, lẩm bẩm: “Quả nhiên nhìn giống hệt với khả năng vẽ bùa của đạo sĩ, vị Tiêu bác sĩ này chắc chắn đã học cứu thiên nhân. Nói cái gì mà thuật vi phân và tích phân, tinh thông được chí lý thiên địa đã là áo giáp mạnh mẽ nhất trong truyền thuyết rồi.”
Lại có thực khách ném đũa chạy tới, sau khi đọc báo xong liền nói: “Sau này chỉ sợ rằng đạo sĩ trong thiên hạ đều sẽ đến Nam Kinh bái sư, quyết học cho xong bí thuật vi phân và tích phân này. Chắc là trước kia, thuật này chỉ truyền nam chứ không truyền cho nữ để giữ bí mật. Mà nay hoàng ân phóng khoáng, công khai bí thuật cho tờ báo, người trong thiên hạ nếu hữu duyên thì đều có thể lĩnh ngộ.”
“Ngươi có ngộ được không?” Có người cười hỏi.
Thực khách kia lắc đầu, lại liếc nhìn tờ báo: “Bí thuật này vô duyên với ta, có lẽ chỉ có người linh căn thâm hậu mới có thể đọc hiểu được.”
Người bên cạnh nói: “Xem ra Tiêu chưởng viện của Khâm Thiên viện phải xuất thân từ nhất mạch đạo gia rồi. Hòa thượng chỉ biết niệm kinh, cũng không biết vẽ bùa…”
“Ai nói? Hòa thượng lão gia ta biết vẽ bùa đây.” Lúc này có người phản bác.
…
Hàn Lâm viện.
Tiễn Khiêm Ích cầm tờ báo trong tay, vô cùng đau đớn nói: “Thái tử Thiếu Bảo, thái tử Thiếu Bảo cơ à, thế mà lại bị Khâm Thiên viện đoạt mất. Hàn Lâm viện chúng ta cũng nên đẩy nhanh tiến độ, tốc độ biên soạn ‘Minh sử’ không thể chậm lại được.”
Trương Phổ tưởng chừng như đã chết vì bệnh trong mùa đông năm ngoái thì bây giờ đã lại mạnh khỏe hoạt bát như thường. Hắn cười nói: “Mục ông đỏ mắt rồi sao?”
Tiễn Khiêm Ích thề thốt phủ nhận: “Ai đỏ mắt? Thực quân chi lộc, trung quân việc, nếu đã biên soạn ‘Minh sử’ thì phải dồn toàn tâm toàn lực.”
Vương Điều Đình đã được thả ra ngoài làm quan to, Tiễn Khiêm Ích thuận lợi thăng chức trở thành chưởng viện Hàn Lâm viện. Hắn cũng có chút đắc ý với chuyện này, đổi lại là ở triều Đại Minh, chức vụ này cũng có tư cách nhập các làm tướng.
Đáng tiếc chưa vui được bao ngày, Khâm Thiên viện kế bên đã xảy ra động tĩnh lớn.
Cái gì mà vi phân và tích phân, Tiễn Khiêm Ích cũng đọc không hiểu nhưng nếu có thể chỉnh sửa luật Hoàng chung, hắn đã thấy rõ họ có trách nhiệm cao đến mức nào. Xét về mặt chính trị thì việc này cũng chẳng khác gì chỉnh sửa lịch pháp, ít nhất hắn cũng phải biên xong “Minh sử” thì mới có thể hòa nhau một ván được.
Tiễn Khiêm Ích nhịn không được lao ra ngoài, la lớn với phòng biên soạn “Minh sử”: “Từ hôm nay trở đi, mỗi chiều tăng ca thêm một giờ!”
Nhóm sử quan khóc không ra nước mắt, tăng ca xong có phí tăng ca đâu chứ.
Trương Phổ vẫn thảnh thơi uống trà, sau đó bèn cầm lấy một cây bút đặt bên cạnh tờ báo, vẽ vẽ viết viết lên một tờ giấy khác.
Tiễn Khiêm Ích quay về nhìn mấy lần, hỏi: “Ngươi đang vẽ cái quỷ gì đó?”
Trương Phổ trả lời: “Vi phân và tích phân.”
Tiễn Khiêm Ích hỏi: “Chính là kỳ môn độn giáp thuật kết hợp với toán học châu u gì đó của Khâm Thiên viện đó hả?”
Thế mà Trương Phổ lại gật đầu đồng ý: “Với phương pháp này, quả thật có thể tính được kỳ môn độn giáp, đồng thời cũng tiện hơn những biện pháp cũ kỹ kia.”
“Ngươi thật sự đọc hiểu được sao?” Tiễn Khiêm Ích hỏi.
Trương Phổ hỏi lại: “Có gì đâu mà đọc không hiểu? Tờ báo đã viết nguyên lý của vi phân và tích phân rồi, chỉ cần làm thêm vài phép tính đơn giản là được. Tên đặt hay thật đấy, tẫn tiểu giả đại, tích vi giả trứ, vi phân và tích phân không bàn mà hợp ý vừa lòng Thánh nhân.”