Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1361
Phản ứng của phiên Satsuma (1)

❊ ❊ ❊

Mặc dù đại phu chính nghị của nước Lưu Cầu, Thái Cẩm bị buộc phải phục tùng Nhật Bản, nhưng hắn không ngừng thúc giục đi sứ Trung Quốc.

Thế tử Lưu Cầu lúc trước phái sứ giả đến Nam Kinh thỉnh phong, chính là do Thái Cẩm đề nghị đầu tiên.

Tên này bởi vì chức quan cao nên cũng bị liệt vào tội thần, nhưng tạm thời giữ lại để giao tiếp.

Bản đồ và hộ sách đều đã tìm thấy, Thái Cẩm giới thiệu: “Lưu Cầu giả quốc, có ba tỉnh ba mươi chín huyện ba mươi sáu đảo.

Ba mươi sáu đảo này đều là lãnh thổ ngoài biển, không thuộc về sự quản lý của ba tỉnh ba mươi chín huyện. Đông Bắc tám đảo, lúc này được gọi là quốc thổ Lưu Cầu, nhưng đã bị binh sĩ Nhật Bản chiếm giữ.”

Đảo Yoronjima, bây giờ được gọi là Yoron. Đảo Okinoerabujima, bây giờ được gọi là Oerabujima. Đảo Tokunoshima, bây giờ được gọi là Tokuno. Đảo Amami Oshima, bây giờ được gọi là Amami… Những đảo nhỏ này đều bị Nhật Bản chiếm cứ, nhưng lại tuyên bố với bên ngoài là quốc thổ Lưu Cầu.

Bởi vì chuyện này là hành vi ngầm của Phiên Satsuma nên Mạc phủ Tokugawa căn bản không biết.

Lý Định Quốc trào phúng: “Quốc thổ của Chi Ma Đại, vậy mà có ba mươi chín phủ, còn có ba mươi sáu đảo.”

Sau khi triều đình Đại Đồng biết tình hình cụ thể, chắc chắn sẽ trực tiếp đổi ba tỉnh của nước Lưu Cầu thành ba trấn. Còn về ba mươi sáu đảo, đảo lớn sẽ đổi thành đơn vị cấp trấn, đảo nhỏ trực tiếp biến thành một thôn.

Việc cấp bách, là để toàn bộ thổ dân đều biết tiếng Hán.

Đồng thời, huỷ bỏ thuế đầu người!

Người Hán Lưu Cầu bắt nạt thổ dân, đây là vấn đề sẽ xuất hiện về sau. Chỉ cần Triệu Hãn bỏ thuế đầu người, thổ dân Lưu Cầu chắc chắn sẽ lập tức quay đầu, không tưởng niệm gì quốc vương Lưu Cầu nữa.

Đại khái trong hai mươi năm, đợi khi tiếng Hán phổ biến đến một trình độ nhất định, sẽ phải xây dựng trường học trên các đảo Lưu Cầu, đảo nhỏ không xây, toàn đảo chỉ có mấy chục người.

Đến lúc đó mới coi thổ dân Lưu Cầu là quốc dân chân chính, ngăn cho người Hán bắt nạt bọn họ (Về phần lời nói, hiện tại cũng không được bắt nạt). Còn phải phát những quan tuần tra liêm chính, nghiêm khắc bắt vài trường hợp điển hình để trừng trị, cùng lúc bảo vệ thổ dân, thuận tiện châm biếm tộc nhân ba mươi tư họ.

Một tháng tiếp theo, Lý Định Quốc giúp đỡ tri huyện Lưu Cầu Trịnh Thân hoàn thành tiếp quản đảo Lưu Cầu.

Ngoại trừ tri huyện, huyện thừa, pháp quan và sứ quan chủ quản thì đểu là tuỳ quân đến từ Phúc Kiến. Vài sứ quan chủ quản,

Thậm chí còn dẫn theo người nhà, trực tiếp chia ruộng ở lại Nhật Bản, thành Kogushima trên đảo Lưu Cầu.

Sho Shoken đang cầu cứu Satsuma: “Đại nhân, xin lập tức phát binh, cứu nước Lưu Cầu đi!”

Shimazu Mitsuhisa im lặng không nói, tựa như đang suy nghĩ xem có nên phát binh không.

Sho Shoken, thực ra nên gọi là Shu Shoken, lúc này vẫn chưa đổi họ. Hắn là vương tộc Lưu Cầu, chức vụ hiện tại là lãnh chủ vũ địa, trong tay nắm giữ sáu huyện… Được rồi, thực ra chính là sáu thôn.

Tên này là một phần tử mị Nhật đáng tin, từng ở Nhật Bản vài năm.

Trong lịch sử, sau này hắn trở thành quốc tướng Lưu Cầu, biên soạn sách sử đầu tiên của Lưu Cầu, hùng hổ tuyên dương “Mục lưu đồng tổ luận”. Bởi vì họ “Shu” là do hoàng đế Đại Minh ban cho, đến cả họ của tổ tông hắn cũng không cần nữa, trực tiếp đổi họ thành “Sho”.

Lãnh địa của tên này, ở phía Đông Bắc nhất của Lưu Cầu.

Nghe tin quân Đại Đồng giết đến, nhà hắn lập tức lên thuyền chuồn khỏi Nhật Bản.

“Đại nhân!”

Sho Shoken bổ quỳ xuống đất, phóng đại âm lượng muốn xin Satsuma xuất binh.

Shimazu Mitsuhisa trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng: “Ngươi lui xuống trước đi, ngươi và người nhà, ta sẽ sắp xếp nơi ở ổn thoả.

Còn về việc xuất binh đến Lưu Cầu, đây là chuyện lớn quân sự, cần phải tính kế lâu dài.”

Sho Shoken bị cưỡng ép lui ra, vừa đi vừa khóc rống.

Shimazu Mitsuhisa cũng cho những người còn lại lui xuống, bản thân một mình ở trong phòng trầm tư. Trung Quốc dùng binh Lưu Cầu, vượt xa dự liệu của hắn, cũng từng thảo luận với gia thần, hoàn toàn không có kế sách ứng phó.

Mạc phủ Tokugawa quản rất nghiêm lãnh chúa các vùng, thậm chí còn xây nhà cho bọn họ ở kinh thành. Toàn bộ gia đình lãnh chúa, mỗi năm đều phải vào kinh thành ở, sau đó quay về lãnh địa tiến hành thống trị định kỳ, mỗi lần về lãnh địa của mình còn phải báo cáo.

Bất luận là đánh thuế ở nước Lưu Cầu hay chiếm tám đảo Đông Bắc Lưu Cầu, đều do Satsuma lén lút làm sau lưng Mạc phủ.

Nếu chuyện này vỡ lở thì dù quân Đại Đồng không giết đến, Mạc phủ Tokugawa cũng sẽ đến tìm Satsuma.

Dục vọng khống chế của Tokugawa Iemitsu quá mạnh rồi, mấy năm trước, Satsuma mở một mỏ vàng mới, chuyện này liên quan cái rắm gì đến Mạc phủ? Vậy mà cưỡng ép Satsuma đóng cửa mỏ vàng.

Hơn nữa tuổi tác tăng dần, dục vọng khống chế của Tokugawa Iemitsu càng mãnh liệt. Đồng ý mở cho thương nhân Trung Quốc mấy cửa khẩu, cuối cùng lật lọng đóng lại, chỉ còn mấy đảo ngoài Nagasaki là có thể giao dịch. Mục đích rất đơn giản, thuận tiện cho Mạc phủ khống chế ngoại thương, không cho bất kỳ lãnh chúa vùng nào nhúng tay vào.

Shimazu Mitsuhisa của Satsuma cũng có dục vọng khống chế cực mạnh, không ngừng tăng cường khống chế nước Lưu Cầu, thậm chí nhiều lần âm thầm tập kích tàu buôn Trung Quốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »