Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1325
Gia phả hoàng thất (1)

❊ ❊ ❊

Hài cốt bên trong bãi tha ma đã được chôn cất từ rất lâu, vậy nên cũng không thể xác định bộ nào là của vợ chồng Tiên hoàng. Những mầm cây non được chở đến để trồng, dùng đất ngoài để vun đắp, ở giữa thì được đào mương để thoát nước, bình thường thì nước ngọt đều được chuyển đến bởi các chuyên gia.

Tuy nói là lăng viên nhưng vẫn chưa đủ.

Không ngừng đúc, không ngừng trồng, ít nhất trong hai mươi năm qua, mảnh đất bị nhiễm phèn này mới có thể biến thành một rừng cây.

Mộ phần thì trống rỗng, ngay cả quần áo và di vật cùng chôn vào mộ cũng không có, chỉ có bi văn đồng táng và thần quan trấn mộ, thể hiện thân phận hiển hách của chủ nhân ngôi mộ.

Bên cạnh thậm chí còn có một tấm bia đá, trên mặt khắc: “Lăng tẩm Tiên hoàng, không có gì đừng trộm.” Ở khu rừng phía Bắc thì được khắc chữ, ghi lại năm đầu Sùng Trinh đại hạn, Hoàng Đế cử gia chạy nạn, Tiên Hoàng chết tha hương tại Thiên Tân, thi hài lẫn trong bãi tha ma không thể phân biệt.

Cách đó không xa còn có một sườn núi, trên đó cũng được xây một mộ phần lớn, trên bia mộ viết: Mộ của những người chết trong lúc thiên hạ loạn lạc.

Bên trái bia mộ lại ghi trong năm Sùng Trinh, thiên tai nhân họa không ngừng ập đến, dân chúng loạn ly phải chết rất nhiều. Mộ phần này được xây dựng cho những người đáng thương đã chết trong cuộc loạn thế, nguyện thiên hạ Thần Châu từ nay về sau được yên ổn thái bình.

Nếu hài cốt của Tiên hoàng và Hoàng hậu trước đó đều không được tìm thấy thì tất nhiên cũng không cần phải phòng thủ nghiêm mật.

Nếu có một ngày nào đó, triều đình Đại Đồng sắp sửa sụp đổ thì cũng không phải sợ rằng sẽ có người đến lấy long mạch, lại càng không cần phải sợ sẽ có người đào hài cốt của họ lên để phơi giữa thanh thiên bạch nhật.

Chỉ cần sắp xếp một ít thủ lăng giả, mỗi ngày lau dọn quét bụi tế bái là được, khách lui tới cũng có thể tiến vào tế bái. Thậm chí còn có thể bày bán những quán nước ven đường bên ngoài lăng viên để lữ khách nghỉ chân hóng mát.

Không có hòa thượng, không có câu sĩ.

Quan viên Lễ bộ cùng đi theo trong dịp ngự giá tới phía Bắc lần này đến nghĩa trang để tiến hành bố trí trước. Thần vị của Tiên hoàng và Hoàng hậu trước đều đã được chuyển tới từ Thái miếu ở Nam Kinh, đặt trong khu kiến trúc chính của toàn thể lăng viên, sau đó lại cầu thiên địa và thần linh ở quanh đây phù hộ.

Cuối cùng, Triệu Hãn mặc cổn phục Hoàng Đế, dẫn theo hoàng thất và các chi trong nhà đến trình diện.

Tiếng nhạc vừa trang trọng vừa đau thương vang lên, dưới sự chỉ dẫn của lễ quan, Triệu Hãn cẩn thận hoàn thành từng bước, cuối cùng quỳ lạy bái đầu trước phần mộ.

“Cha, nương, nữ nhi bất hiếu!”

Triệu Trinh Lan là người khóc dữ nhất, bởi vì lúc chia xa, nàng đã là một đứa trẻ hiểu chuyện. Mà Triệu Trinh Phương, tuổi còn nhỏ, thậm chí còn đã quên mất song thân trông thế nào, chỉ nhớ mang máng là phụ thân thích vuốt râu.

Triệu Hãn nghiêm trang dập đầu, khi đứng lên, toàn thân hắn thả lỏng như thể vừa chấm dứt một chuyện vướng bận trong lòng.

Trở lại trong thành Thiên Tân, Triệu Hãn nói với tỷ tỷ và muội muội: “Ở lại đây thêm một chút nữa đi, ta đã tìm thấy đồng tộc ở Liêu Đông, có gì dẫn cả gia phả đến Thiên Tân.”

Vài ngày sau, Triệu Hãn vẫn luôn tiếp các quan chức địa phương và các bô lão.

Rốt cuộc cũng có một vị trung niên họ Triệu ngồi thuyền từ Liêu Đông đến đây.

Sau khi gặp mặt, Triệu Trinh Lan lập tức nhận ra người này, có chút kích động hô lên: “Ngươi là chủ gia Ngũ ca?”

Người trung niên tên là Triệu Phương, hốc mắt đỏ lên nói: “Bái kiến Trưởng công chúa!”

Thật ra, hai người không hề có tình cảm sâu sắc gì, chỉ do đều là đồng tông kiêm đồng thôn mà thôi.

Tiên hoàng Triệu Sĩ Lãng tốt xấu gì cũng có công danh, lúc bắt đầu còn nhận được tiếp tế từ chủ tông. Nhưng vì tiêu quá nhiều tiền cho việc xem bệnh cho lão mẫu, một nhà mấy miệng vẫn cần nuôi sống, chủ tông dần dần mất kiên nhẫn, thậm chí còn đuổi Triệu Sĩ Lãng đến vay tiền đi.

Triệu Phương gạt lệ, kể lại những chuyện mấy năm qua đã gặp:

“Trong năm Sùng Trinh, đại hạn diễn ra liên tục mấy năm, trong thôn chúng ta có rất nhiều người chạy nạn, ngay cả chủ gia Triệu thị cũng chẳng còn bao nhiêu lương thực dư lại.”

“Bọn Thát Tử chết tiệt xông vào cướp bóc vài lần, thôn chúng ta cũng phải hứng chịu mấy lần. Bởi vì không kịp đi tị nạn, đại ca của ta và cả nhà Tam ca đều bị Thát Tử bắt đi, đến bây giờ vẫn chưa rõ sinh tử thế nào…”

“Thát Tử rời đi, Lý Sấm lại đến. Thật ra thì Lý Sấm cũng không cướp bóc tất cả mọi nơi, ít nhất cũng làm một Hoàng Đế tốt trong một hai tháng. Nhưng Lý Sấm đã nếm mùi thất bại, sau khi đội ngũ của điện hậu bị Thát Tử đuổi giết, quân kỷ của hội binh cũng trở nên bại hoại, thôn ta lại bị vơ vét thêm một lần nữa. Hội binh của Lý Sấm rời đi, binh Thát Tử lại đuổi đến.”

“Nhưng đó không phải là binh của Thát Tử, đó đều là những binh sĩ ở biên giới Đại Minh đã gia nhập Thát Tử. Bọn họ không có đủ quân lương nên đành phải ép các hộ nhà giàu trong thôn phải chu cấp lương thực, nếu không cho được lương thực thì sẽ giết người…”

“Sau vài lần tai họa như thế, phụ lão trong thân đã chạy tán loạn hơn phân nửa, chủ gia Triệu thị cũng không còn mấy người. Tiếp theo là Thát Tử làm Hoàng Đế, trong huyện đang rất thiếu người, ta tốt xấu gì cũng từng thi qua tú tài, lại biết rõ tình hình ở địa phương nên liền nhận lời mời trở thành Tri huyện sư gia của Thát Tử. Thật ra những Tri huyện đều là người Hán, vậy nên việc tìm kiếm quan lão gia Đại Minh cũng dễ dàng hơn. Đặc biệt là khi đánh trận với quân Đại Đồng, mỗi ngày đều phái quan sai xuống nông thôn thúc giục lương thực.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »