Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1340
Quân Bát Kỳ dần dần sa sút (1)

❊ ❊ ❊

Tuy bị trói, Nam Trử vẫn ngạo nghễ nhìn bọn phản quân: “Ai muốn đi theo ta cùng chấn hưng Diệp Hách bộ?”

“Ngươi tính làm thế nào?” Thủ lĩnh phản quân hỏi.

Nam Trử nói: “Các ngươi giả vờ đầu hàng, thả ta trở về quân doanh ngoài thành. Ta vẫn còn nhi tử và hơn mười thân binh, vào ban đêm sẽ phóng hỏa để gây hỗn loạn, các ngươi nhân cơ hội xông ra ngoài tập kích doan trại, giết sạch quân Thát Tử Kiến Châu ở ngoài thành. Tất nhiên Thát Tử Kiến Châu vẫn có thể xuất binh đáp trả, vậy nên chúng ta phải phái người đến Thẩm Dương cầu viện, thỉnh quân Đại Đồng đến giúp đỡ ngăn cản quân đội Thát Tử Kiến Châu.”

Mấy tên phản quân nhìn nhìn lẫn nhau, sau đó bỗng nhiên đồng loạt quỳ xuống: “Bái kiến Thai Cát!”

Đêm đó, quân Kiến Châu giáp trụ đầy đủ bị chủ tướng của mình dẫn người phóng hỏa, quân nổi loạn trong thành nhân dịp xông ra ngoài như bọn ăn mày.

Nam Trử lập tức tuyên bố phản Thanh giành lại độc lập, vừa phái người đến cầu viện quân Đại Đồng, vừa phái người đến những bộ lạc khác ở Hải Tây. Những bộ lạc còn lại ở Hải Tây đều đã bị người Nữ Chân ở Kiến Châu tiêu diệt, một đám người có thâm cừu đại hận, tộc nhân còn sót lại lập tức khởi binh tạo phản, giết chết quân Bát Kỳ đang đóng quân tại địa phương.

Tứ bộ Hải Tây cứ vậy phục lập, hơn nữa còn kêu gọi người Hải Tây đang ở trong quân Bát Kỳ hãy nhanh chóng rời khỏi Mãn Thanh để quay về chấn hưng bộ lạc.

Đại Ngọc Nhi và Đại Thiện nổi giận không thôi, hạ lệnh bắt thân tộc Nam Trử.

Đại Ngọc Nhi và Đại Thiện nổi giận không thôi, hạ lệnh bắt thân tộc Nam Trử.

Nữ Chân ở Hải Tây vốn không thuộc cùng một giuộc với Nữ Chân ở Kiến Châu mà là bị Nữ Chân Kiến Châu dùng vũ lực để thâu tóm. Lúc bị thâu tóm, toàn bộ thủ lĩnh đều bị giết chết, khiến cho những người còn sót lại chỉ thấy thâm cừu đại hận.

Mãn Thanh thành chủ Trung Nguyên, Nữ Chân Hải Tây tất nhiên sẽ không thể tạo phản. Chẳng hạn như Diệp Hách Na Lạp Thị, hưởng thụ vinh hoa phú quý mới tốt biết bao.

Mà nay Mãn Thanh sa sút, cả lũ lại vội vàng lật ngược lá cờ làm phản.

Các khu vực lớn như Hắc Long Giang, Cát Lâm cứ thế thoát ly khỏi thế lực Mãn Thanh.

Quân Bát Kỳ của Mãn Châu giống như những cái lông nhím mọc tua tủa bao vây Tát Nhĩ Hử, Giới Phàm trại, Cổ Lặc trại và Hách Đồ A Lạp, phòng ngừa quân Đại Đồng xông ra từ Phủ Thuận.

Xuất binh từ nơi này đến Diệp Hách thành sẽ đi khoảng 270 dặm, dọc theo hành trình còn phải trèo đèo lội suối…

Ngược lại thì quân Đại Đồng ở gần hơn, kỵ binh Đại Đồng sư đóng quân ở Thiết Lĩnh, chỉ cần đi về phía Đông Bắc 120 dặm là đến được trấn Viễn Bảo.

Trước canh ba là đến Trấn Bắc quan, từ Trấn Bắc quan đi thêm mấy chục dặm nữa là đã đến ngoài Diệp Hách thành, địa thế dọc đường đi cũng tương đối bằng phẳng.

Quân Bát Kỳ đóng ở Tát Nhĩ Hử không thể bị điều đi, Đại Thiện chỉ có thể điều động tám ngàn binh “tinh nhuệ” ở những nơi khác để đi bình định.

Đại quân Bát Càn xuất binh là đã đủ lắm rồi, dù sao Mãn Thanh cũng đã thống trị Diệp Hách bộ nhiều năm như vậy, vẫn luôn khống chế chặt chẽ chiến mã ở đó, vài năm nay mới rút sạch hết chiến mã nơi đó. Những kẻ có sĩ khí đánh trận ở Diệp Hách bộ đều đã được tuyển vào Bát Kỳ, những người còn lại chỉ là kỳ đinh gia chúc, ngay cả vũ khí và giáp trụ cũng chẳng có.

Nhưng đánh trận không chỉ xem trang bị.

Mãn Đạt Hải lo lắng tìm được Đại Thiện: “Phụ thân, nghe tin Nam Trử khởi binh tạo phản, binh Hải Tây trong quân Bát Kỳ đều đã trốn về nhà. Ngăn cũng ngăn không được, chỉ có thể chặn giết những kẻ muốn đào tẩu. Còn những kẻ muốn bỏ trốn nhưng vẫn chưa trốn được thì không thể giết hết, nếu cứ ra tay lung tung thì sẽ tạo thành binh biến.”

“Bỏ trốn bao nhiêu rồi?” Đại Thiện hỏi.

Mãn Đạt Hải nói: “Tình hình cụ thể thì vẫn chưa biết, nhưng số lượng binh Hải Tây đào ngũ trong nửa tháng qua được thống kê là hơn hai ngàn.”

Đại Thiện im lặng không nói gì.

Tứ bộ Hải Tây đã giao chiến với Nữ Chân Kiến Châu nhiều năm, mỗi nhà đều có thâm cừu đại hận. Nghe tin bộ tộc của mình đã lại phục lập, sao có thể lễ tạ thần ý ở lại Kiến Châu?

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do bọn họ biết Mãn Thanh chắc chắn sẽ bị diệt vong, không muốn ở lại chôn cùng.

Còn có đãi ngộ của quân Bát Kỳ cũng đã eo hẹp hơn trước kia rất nhiều.

Vào thời của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, quân Bát Kỳ không có quân lương, các thủ lĩnh phải dẫn theo đàn em đi cướp bóc. Vào thời của Hoàng Thai Cát, quân Bát Kỳ bắt đầu được tổ chức một cách chính quy, trung ương thu nạp binh quyền của các thủ lĩnh bộ lạc, cái giá phải trả là phát quân lương cho các binh sĩ. Đến thời Đa Nhĩ Cổn, quân Bát Kỳ tinh nhuệ có bổng lộc, vào thời kì đỉnh cao, tiền lương còn lên tới bốn lạng bạc.

Mà nay, tiền thì giảm còn một phần hai, thức ăn cũng thường xuyên không đủ ăn, ngay cả quân Kiến Châu cảm thấy bất mãn cũng là chuyện bình thường.

“Lộc cộc lộc cộc!”

Một con khoái mã vào thành, chạy thẳng đến Đại Thiện vương phủ.

Giơ lệnh bài của quân tình cấp báo, kỵ sĩ đi thẳng một đường, đến khi nhìn thấy Đại Thiện mới quỳ xuống đất: “Nhiếp chính vương điện hạ, hơn bốn trăm binh ở Cổ Lặc trại đã bị quan tướng của bọn họ dẫn đi, ai cũng ráo rít rời trại, đi đầu quân cho bọn mọi rợ phía Nam ở Phủ Thuận quan!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »