Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1341
Quân Bát Kỳ dần dần sa sút (2)

❊ ❊ ❊

“Biết rồi.” Thể xác và tinh thần của Đại Thiện đều đã vô cùng mệt mỏi, phất tay để người kia lui ra.

Hơn bốn trăm quân Bát Kỳ ấy đều là người Nữ Chân ở Hải Tây đến từ Ô Lạp bộ, chủ yếu là ở tại Hắc Long Giang, sau này Mãn Thanh cũng dùng những chiến mã đánh trận đến từ nơi đó. Sau khi Ô Lạp bộ bị tiêu diệt, toàn bộ tộc nhân đều được tuyển vào Chính Bạch kỳ, nếu ở tại Chính Bạch kỳ đến năm thứ tư thì năm thứ năm sẽ có thể tham gia vào quân ngũ.

Đa Nhĩ Cổn không chết, chỉ bị giam lỏng, rất nhiều người đều nghĩ rằng hắn đã chết.

Đa Nhĩ Cổn là kỳ chủ của Chính Bạch kỳ, toàn bộ quân đội đều đã được Đại Ngọc Nhi hợp nhất. Đại Ngọc Nhi là một người thao túng chính trị rất giỏi.

Nhưng quân đội lại do phụ tử Đại Thiện và Mãn Đạt Hải quản lý, binh sĩ của Chính Bạch kỳ thì cũng không đồng ý việc sáp nhập. Quân Kiến Châu ổn thỏa, quân Hải Tây của Chính Bạch kỳ thì quả thật giống như do mẹ kế sinh ra.

Khủng hoảng to lớn ập lên đầu Mãn Thanh, bên trong nội bộ vốn đang ngập tràn mâu thuẫn, bây giờ thì tương đương với hoàn toàn bùng nổ.

Trong lúc đó, ở Cổ Lặc trại thuộc Tát Nhĩ Hử và Hách Đồ A Lạp, những binh sĩ Ô Lạp bộ muốn về nhà đều không thể quay về. Rõ ràng là do quan quân dẫn dắt, tập thể chạy tới đầu quân cho quân Đại Đồng.

“Phụ thân, không thể quyết định tùy tiện như vậy được!” Mãn Đạt Hải vội nói.

Đại Thiện: “Phải đánh nhanh thắng nhanh, nếu không thể chiến thắng thì quân tâm không xong.”

Mãn Đạt Hải nói: “Nhưng bây giờ phải đến nơi nào để đánh thắng trận chứ? Đám mọi rợ phía Nam thì thủ ở Trường Thành, khoảng cách đến kinh thành (Hách Đồ A Lạp) chỉ có một trăm dặm. Đại quân bên phía chúng ta chỉ cần có động tĩnh, đám mọi rợ phía Nam nhất định sẽ nhân cơ hội xông ra, đến lúc đó ngay cả kinh thành cũng chưa đến được!”

Đại Thiện lại không nói, bởi vì hắn cũng không còn cách nào khác.

Quân Đại Đồng đóng quân ở Liêu Ninh, một năm qua còn chưa làm gì mà bên phía Mãn Thanh đã bắt đầu suy sụp. Trừ bỏ mâu thuẫn nội bộ, chủ yếu vẫn là thiếu lương thiếu tiền, căn bản không thể nuôi nổi nhiều binh sĩ như vậy, nếu cứ kiên quyết giữ lại đại quân thì đãi ngộ đương nhiên sẽ giảm xuống, quân ngũ tham gia không được lĩnh đủ lương cũng sẽ sinh ra dị tâm.

Mãn Đạt Hải nghĩ nghĩ, hạ giọng: “Chi bằng thỉnh trừ niên hiệu, cúi đầu xưng thần với vị ở Nam Kinh thì sao.”

Đại Thiện bỗng nhiên trợn to đôi mắt già nua, vốn định nổi trận lôi đình thì chỉ mím môi: “Cũng có thể được xem là một cách, nhưng chỉ sợ bên phía Triệu Hoàng Đế sẽ không đồng ý.”

“Không thử thì sao biết được?” Mãn Đạt Hải.

Cả hai cha con đều không thể cầm cự được nữa, vừa không thể kiên trì nuôi nổi đại quân mà còn phải duy trì trạng thái giằng co trên chiến trường. Quân Bát Kỳ vốn sẽ được về nhà trồng trọt vào mỗi mùa vụ cũng đã bị bắt lại làm quân nhân chức nghiệp, cứ một vạn người là sẽ đóng tại thành trại ở ngoài tiền tuyến, lương bạc tiêu hao đã sắp vắt kiệt cả Mãn Thanh.

Có đôi khi, Đại Thiện thật sự muốn dẫn binh đánh một trận, thắng hay thua thì cứ để ông trời quyết định, ít ra còn tốt hơn việc tiêu hao lương thảo mỗi ngày ngày càng nhanh.

Đại Thiện thở dài nói: “Chờ thêm một chút, cứ chờ thêm một chút nữa.”

Chờ thêm nửa tháng, Đại Thiện đã đợi được tin tức bại trận ở ngoài tiền tuyến.

Dọc đường đi, tám ngàn quân phụng mệnh đi bình định Diệp Hách bộ phản loạn đã bỏ chạy hơn một ngàn.

Chuyện này có liên quan đến nhiều đào binh, một bộ phận thuộc nội phụ Mông Cổ, tức là những người Mông Cổ không chịu nổi sự hỗn loạn ở trên thảo nguyên nên mới cử tộc thiên đến gia nhập Mãn Thanh. Còn có một bộ phận đến từ Ô Tô thị, khi còn cách phía Đông Diệp Hách thành không xa, bọn họ đã nhân cơ hội quay về trồng trọt, chỉ có kẻ ngu mới có thể chạy tới Diệp Hách thành đánh trận.

Không ngừng xuất hiện hiện tượng đào binh, làm cho sĩ khí của những binh lính vẫn chưa trốn đi dần hạ thấp.

Càng thú vị hơn là chủ soái dẫn quân đến bình định Diệp Hách bộ lại chính là một người thuộc Diệp Hách bộ chưa từng lĩnh quân đánh trận.

Người Đại Ngọc Nhi coi là tâm phúc nhất – Lãnh Tăng Cơ.

Việc bổ nhiệm thế này cũng liên lụy đến việc tranh đấu quyền lực giữa mẫu tử Đại Ngọc Nhi và phụ tử Đại Thiện.

Quả thật Lãnh Tăng Cơ cũng rất trung thành, tuy xuất thân từ Diệp Hách bộ nhưng lại thề sẽ ổn định tình trạng hỗn loạn ở Diệp Hách bộ. Đáng tiếc binh sĩ lại không nghe lời, chẳng những đào binh càng ngày càng nhiều mà những người không trốn cũng chỉ lê lết, một ngày đi chưa được mấy dặm.

“Thát Tử hành quân chậm vậy sao? Chúng ta chờ cũng hơn mười ngày rồi.” Vương Phụ Thần, một Lữ Bố sống, dẫn theo kỵ binh chờ ở khe suối, không ngừng oán giận.

“Lộc cộc lộc cộc!”

“Thám mã hồi báo, quân địch đã vào phạm vi hơn mười dặm!”

Nam Trử dẫn theo vài chục kỵ binh của Diệp Hách bộ đi theo bên cạnh Vương Phụ Thần: “Vương tướng quân, chúng ta chỉ có nhiêu đây nhân mã thì liệu có đủ không?”

“Tam càn kiêu kỵ, giết Thát Tử còn dư.” Vương Phụ Thần cười lạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »