Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1362
Phản ứng của phiên Satsuma (2)

❊ ❊ ❊

Giả làm hải tặc tập kích tàu buôn Trung Quốc, cướp bóc hàng hoá chỉ là thứ yếu. Kế hoạch thực sự của Shimazu Mitsuhisa là khiến hoàng đế Trung Quốc ghét bỏ giặc lùn, tốt nhất là đưa ra chính sách cấm biển lần nữa. Cứ như vậy, thương mại Trung Quốc chỉ có thể thông qua nước Lưu Cầu để làm ván, mà hắn lại khống chế nước Lưu Cầu, tương đương lũng đoạn thương mại Trung Nhật!

Gan của Shimazu Mitsuhisa, cũng giới hạn ở đó.

Hắn dám giả làm hải tặc tập kích tàu thuyền Trung Quốc, nhưng tuyệt đối không dám khai chiến với Trung Quốc thật sự, đó đơn thuần thuộc về hành vi tìm chết.

Nghĩ trái nghĩ phải hồi lâu, Shimazu Mitsuhisa gọi gia thần đến, phân phó: “Truyền lệnh đến tám đảo Lưu Cầu, bảo vệ hòn đảo cho kỹ. Nếu như… nếu như người Đường xuất binh, không được thừa nhận thân phận của mình là từ Nhật Bản trốn đến. Nếu bọn họ xảy ra chuyện, ta sẽ thiện đãi người nhà họ. Còn nếu bọn họ dám làm loạn, cả nhà đều sẽ bị xử quyết!”

Shimazu Mitsuhisa thực ra còn ôm tâm lý may mắn, mơ tưởng quân Đại Đồng thấy tốt liền lui, sẽ không dùng vũ lực đoạt lấy tám đảo Đông Bắc Lưu Cầu nữa.

Sao có thể?

Đảo Yoron, cũng chính là đảo Yoronjima của hậu thế Nhật Bản. Diện tích 20.8 kilomet vuông, địa bàn không lớn, đường ven biển lại dài đến 23.5 kilomet, trên đảo có hơn một ngàn thổ dân sinh sống.

Murayama Saburo là một võ sĩ cấp thấp, dẫn theo vài ashigaru, đóng quân trên đảo Yoron.

Chức trách thực sự của hắn là thu thuế, mỗi thổ dân đều phải nộp thuế đầu người. Thứ thuế đầu người này, cũng là do Nhật Bản đưa tới, trước kia nước Lưu Cầu vốn không thu.

Hòn đảo này, có thể trồng lúa nước và mía, thuế đầu người tất nhiên cũng dùng hai món đồ để tính toán.

Thổ dân nào dám không nộp thuế, Murayama Saburo sẽ đưa người đến trảm!

Mệnh lệnh của Satsuma còn chưa truyền đến nơi này thì thuyền của hải quân Đại Đồng đã tới.

Một chiến hạm rời khỏi đội hình, lái về phía đảo Yoron, những chiến hạm khác thấy vậy thì tiếp tục hướng về phía Đông Bắc.

Murayama Saburo đang ở trên bãi cát sưởi nắng, đột nhiên có tiểu binh chạy tới báo cáo, hoảng sợ chỉ về phía Tây bờ biển:

“Binh… binh hạm của nước Đường!”

Murayama Saburo ngồi dậy, nhìn chăm chú ra xa, tự an ủi: “Có lẽ là mượn đường tới tiếp viện, không phải tới đánh trận.”

Một hòn đảo nhỏ chỉ hơn cái mông này, hắn có trốn cũng không thể trốn.

Thuyền biển của Satsuma, mỗi năm sẽ tới một chuyến, mang thuế đầu người thu được đi. Bình thường chỉ có thuyền đánh cá gần biển dùng cho các thổ dân đánh cá, căn bản không thể dùng để phục vụ mục đích chạy trốn.

Cuối cùng, chiến hạm cập bến.

Một trăm binh sĩ Đại Đồng, còn đưa theo hai mươi thuỷ binh, cầm súng mang giáo lên đảo.

Murayama Saburo đưa thuộc hạ trốn đi, căn bản không dám đi tra xét tình hình, chỉ thấy người Trung Quốc nhanh chóng rời đi.

Sau khi binh sĩ Trung Quốc xuống thuyền, lại có hơn mười dân thường tới.

Đều là người Hán chuyển từ đảo Kume tới, lần này là người Nguyễn thị và Vương thị.

Đảo Yoron sẽ được đổi thành thôn Yoron, Nguyễn thị và Vương thị, sau khi ở lại chia ruộng thì thay phiên nhau đảm nhận chức thôn trưởng. Huỷ bỏ thuế đầu người, dựa vào thuế ruộng đất, dù sao mức thuế triều đình đặt ra cũng rất thấp.

Bọn họ mới đến lần đầu, chắc chắn cũng không dám làm loạn, nhiều nhất thì thu thuế ruộng nhiều hơn chút. Nếu buộc phải phản lại dân trên đảo, quân Đại Đồng chắc chắn sẽ xuất binh trấn áp, nhưng có khả năng quân Đại Đồng còn chưa đến thì bọn họ đã bị thổ dân trên đảo đánh chết rồi.

Chức trách của Nguyễn thị và Vương thị chính là nhập hộ khẩu cho dân trên đảo trước, sau đó dạy dân trên đảo kỹ thuật canh tác, từ từ sẽ dạy họ tiếng Hán.

Đến một thôn, thổ dân trên đảo có chút hoảng sợ, toàn trốn trong nhà lén lút nhìn theo.

Vương Thế Nguyên bảo vợ con ở yên một chỗ, bảo quân Đại Đồng giúp để ý, bản thân một mình đến một căn lều tranh. Hắn dùng thổ ngữ Lưu Cầu hét lên: “Ta là quan viên do hoàng đế phái tới, phải giết chết kẻ xấu Nhật Bản của Satsuma. Từ giờ trở đi, các người đều là người Trung Quốc, không cần nộp thuế đầu người nữa. Nói ta biết, những kẻ xấu đó ở đâu?”

Thổ dân không dám lên tiếng.

Hét lại liên tiếp mấy lần, trong một lều tranh khác có một thổ dân đi ra. Hắn có lẽ là vì quân Đại Đồng đông mà còn lợi hại, mạnh hơn nhiều so với những người Nhật Bản kia nên nảy sinh sự kính sợ với kẻ mạnh: “Kẻ xấu thu thuế, trốn về bên đó rồi, ta thấy bọn họ chạy trốn rồi.”

Vương Thế Nguyên nói: “Ngươi tới dẫn đường, nếu bắt được kẻ xấu thì thưởng cho ngươi một nắm lương thực.”

Để khiến đối phương tin, Vương Thế Nguyên lấy gạo của mình ra, bốc ra một nắm cho thổ dân đó.

Có gạo, thổ dân vô cùng vui mừng, lập tức làm ra vẻ dẫn đường.

Murayama Saburo sắp điên rồi, bọn họ chỉ có mấy người, vậy mà lại bị hơn một trăm tinh binh vây bắt. Hơn nữa còn không trốn được,

Thổ dân quá quen thuộc địa hình, biết được nơi đâu giấu người là thích hợp nhất.

Chỉ trong nửa canh giờ, Murayama Saburo và thuộc hạ đã bị bắt.

Đảo Kuchinoerabu bên cạnh, tình hình cũng không khác là bao. Nhưng hòn đảo này lớn hơn, diện tích gấp bốn lần đảo Yoron,

Hơn nữa chủ yếu trồng cây nông nghiệp rất có ý, vậy mà là khoai tây mang đến từ châu Mĩ.

Trận chiến thực sự diễn ra trên đảo Ufu Shima, cũng chính là đảo Amami Oshima của Nhật Bản.

Hòn đảo này có diện tích 712.48 kilomet vuông, nước Lưu Cầu dựng bảy phủ ở đây, bên dưới có hơn hai trăm huyện, mười sáu đại tù trưởng, hơn một trăm hai mươi tiểu tù trưởng. Hai đại tù trưởng trong đó vẫn do vương tộc Lưu Cầu đảm nhiệm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »