Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1329
Đỉnh cao nịnh nọt (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn cầm “Vĩnh Lạc đại điển hí bản” trong tay, lật xem: “Năm ngàn văn tự đồng vẫn là quá ít, chỉ có thể in được những sách nhỏ lẻ thế này, ít nhất phải có năm mươi ngàn văn tự đồng mới được.”

Thi Uý Hiền nói: “Năm mươi ngàn văn đồng tự có lẽ sẽ đạt đủ trong vòng mười năm.”

Triệu Hãn dặn dò: “In trước ba ngàn quyển này, bán sỉ cho các thư thương trong kinh thành, nếu bán tốt thì đi in thêm.”

Lĩnh mệnh xong, Thi Uý Hiền vẫn không rời đi, hỏi: “Những sở trứ của bệ hạ có cần được sửa lại thành tập không ạ? Thánh điển vạn dân đều muốn xem.”

“In đi.” Triệu Hãn sao cũng được.

Văn chương của Triệu Hãn không nhiều, trong “Đại Đồng tập” cũng chỉ có mấy bài, còn lại đều là những bài thơ được chép lại. Nếu in ra thành tập thì chắc chắn sẽ rất mỏng, còn phải mời người giới thiệu, mời người phê bình chú giải bình luận, vậy thì mới có biên soạn xuất bản được.

Triệu Hãn bỗng nhiên nói: “Lệnh cho thư cục in ấn của Lễ bộ sửa đường báo dâng cho triều đình mỗi tháng thành ‘Đại Đồng nguyệt báo’. Trừ những nội dung gốc ra thì hãy thêm vào những đề nghị trong các cuộc họp triều đình. Thêm cả một bản ‘Liêm chính thực lục’, vừa có thể thần liêm lại vừa có thể tuyên truyền công nhận, diệt trừ quân tham ô ra khỏi thiên hạ!”

Loại đồ chơi như báo chí không cần Triệu Hãn đứng ra phát minh, quan phương công báo đã tồn tại tận mấy trăm năm, mà báo chí dân gian nguyên thuỷ lại được tái sinh ở thời Minh.

Thời nhà Minh, báo chí lấy lục quan báo làm chủ, bên cạnh đó còn thêm những tin tức khác, thậm chí còn có thể đăng tin buôn bán - phần lớn đều là bản viết tay, bán cho các quan viên, thân sĩ, thương nhân và các khách hàng cố định khác.

Dọc con phố văn hóa, Ngô Bỉnh khoanh tay thong thả bước đi, ở ven đường những nơi đi qua, không chỉ có thư nhân vấn an hắn mà ngay cả phục vụ trong những cửa hàng cũng phải mở cửa chủ động chào hỏi.

Người này có rất nhiều danh hiệu, hí khúc gia, bình luận gia, thi nhân, họa sĩ, bác sĩ ngoài biên chế của Hàn Lâm viện, tả Thị Lang ngoài biên chế của Lễ bộ… Phàm là có thêm ba chữ ngoài biến chế thì đều rất nực cười, ngoài ra cũng có chút trào phúng, đồng thời cũng cho thấy thân phận của hắn không chỉ đơn giản như vậy.

Trong (cách mạng) văn học Đại Đồng hiện nay, Ngô Bỉnh giống như bắc đẩu Thái Sơn, thường xuyên trở thành văn hộ sáng tác cho triều đình.

Hắn cũng lười làm quan, dù sao cũng có đủ bạc để tiêu, 53 tuổi mà vẫn còn lưu luyến sông Tần Hoài.

Viết thơ bình thường, vẽ tranh cũng tàm tạm, nhưng những tác phẩm thơ ca mỹ thuật ấy đều là những tác phẩm hàng đầu. Điều này khiến rất nhiền văn nhân khó chịu, châm chọc hắn chỉ là một kẻ nịnh nọt, chuyên môn ca tụng công đức của triều đình.

Đi tới “Thư cục Xạ Điêu”, Ngô Bỉnh sải bước tiến vào, người trông quầy tự mình tiếp đón: “Chào Thạch Cừ tiên sinh!”

“Ừ.” Ngô Bỉnh cười gật gù: “Tiểu Lô không có ở đây sao?”

Chưởng quỹ nói: “Ông chủ đi đến nơi khác rồi.”

Ông chủ của thư cục Xạ Điêu tên là Lô Dụ, hơn mười năm trước đã bán đứt bản quyền của “truyện Anh hùng xạ điêu”. Nhờ có bộ truyện này, hắn đã kiếm cho gia tộc không tiền nhưng lúc ấy cũng chỉ như thế.

Cho đến khi Triệu Thiên Vương độc bá Giang Tây, Lô Dụ mở xem tạp chí năm đó, nhìn thấy những bài văn có liên quan đến vị luận, hắn mới biết mình đã tiếp xúc với phản tặc. Hắn sợ tới mức không dám lên tiếng, cố gắng phủi sạch mọi quan hệ với phản tặc, nhưng sau khi Triệu Hãn chiếm lĩnh Nam Kinh, Lô Dụ lại run sợ một phen.

Lô Dụ tích cực hưởng ứng chính sách đại tộc ở riêng, còn nói mình có quen biết với Hoàng Đế, khi ở riêng đã cướp được một thư cục để làm ăn, chính thức đổi tên thư cục thành “thư cục Xạ Điêu”.

Vài năm qua, nơi này thậm chí còn lục tục nhận được những đơn đặt hàng từ quan phủ, thư cục Xạ Điêu còn được nằm trong tốp ba những thư cục ở Nam Kinh.

“Thạch Cừ tiên sinh!”

Ngô Bỉnh đang tìm những sách mới dạo gần đây thì chợt nghe thấy có người ân cần hỏi thăm mình, vừa quay đầu liền nhìn thấy Ngô Vĩ Nghiệp.

Hai người đều họ Ngô, lão gia cũng cách không xa, nếu miễn cưỡng thì có thể xem như thân thích.

Ngô Bỉnh cười nói: “Trùng hợp thế.”

Mạo Ích Cương cũng đang ở đây, thấy Ngô Bỉnh cũng chẳng thèm chào hỏi một tiếng, ngược lại còn âm dương quái khí hừ lạnh. Hắn tự cho mình tài trí hơn người, dù giá của các tác phẩm thi họa không thể sánh bằng Ngô Bỉnh nhưng phí nhuận bút vẫn tiện lợi hơn Ngô Bỉnh nhiều, hắn vẫn nghĩ rằng Ngô Bỉnh là một kẻ nịnh nọt, một tên tiểu nhân chỉ biết đi vuốt râu triều đình.

Trong lúc ba người đang hàn huyên, một đám công tử ca bỗng nhiên xông tới.

Trên người vài công tử ca thậm chí còn mặc diễn phục, vừa vào cửa đã hỏi: “Quý điếm có quyển ‘Vĩnh Lạc đại điển hí bản’ không?”

Chưởng quỹ nói: “Có, sáng nay vừa nhập vào xong.”

“Mau đem lại đây, mau đem lại đây!”

Đám người kia cũng không hỏi giá, mỗi người một quyển mua xong liền đi.

Đều là những quý nhân thanh nhàn, say mê hí khúc đây mà. Bên trong “Vĩnh Lạc đại điển hí bản” có rất nhiều hí khúc thất truyền, đối với bọn họ mà nói thì đều là báu vật vô giá.

Một đám diễn viên nghiệp dư, tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, chỉ phút chốc sau đã không thấy bóng dáng đâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »