Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2656 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 191
thời buổi rối loạn

❊ ❊ ❊

“!!!” Vệ Vô Hạ lập tức cảnh giác, nhưng mà hắn đã quên mất sự cảnh giác lâu quá rồi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghiêm Yên tái nhợt, hủy đi hai hàng thanh lệ trên mặt, nhịn xuống đau đơn trên người, chậm rãi mặc xiêm y, lại do dự, lấy ra một chiếc khăn trắng lau nhẹ trên người Vệ Vô Hạ, đem lạc hồng lưu lại trên khăn, lại gấp gọn thu lại, lúc này mới xoay người nhấc lên rèm giường, nói xuống dưới giường: “Biểu tẩu, tẩu có thể cử động chưa?”

Xấu hổ a!

Hách Liên Dung cười mỉa hai tiếng, “Không thể.”

Nghiêm Yên liền đi tới bên cửa, vừa định mở cửa, lại nghĩ nghĩ, quay lại đem một kiện quần áo mặc trên người Vệ Vô Hạ, lúc này mới gọi ha bà vú kia tiến vào, để các nàng kéo Hách Liên Dung ra.

Hai bà vú kia lúc gặp Nghiêm Yên mắt thiếu chút nữa trừng rớt ra, nhìn nhìn lại Vệ Vô Hạ trên giường, lại nhìn Hách Liên Dung dưới giường, hai bên trộm nhìn.

Phương thức mới gì a… đương nhiên, cũng chỉ dám nghĩ trong đầu.

Vệ Vô Hạ thực sự hết chỗ nói rồi, từ khi chào đời tới nay, hôm nay tuyệt đối là ngày xui xẻo nhất của hắn.

“Công tử…” Nghiêm Yên nhìn Vệ Vô Hạ, “Việc hôm nay là do một mình Nghiêm Yên làm, tương lai nếu công tử trả thù, cũng xin không cần liên lụy người vô tội, cho dù công tử lần này tìm lại được mật tín, cũng xin công tử nhớ đến lời thề hôm nay, nếu như thất tín, Yên nhi sẽ lặp lại việc này.”

Dứt lời, nàng quay đầu, bảo hai bà vú kia đỡ Hách Liên Dung ra khỏi phòng, cũng không sợ Vệ Vô Hạ tìm đến, cứ như vậy trụ lại trong Tính Vũ hiên.

Hách Dung vẫn không thể động đậy. Nghiêm Yên đi tắm sạch sẽ cơ thể, trở về nằm bên cạnh Hách Liên Dung. “Biểu tẩu đừng lo lắng, Nghiêm Yên cho biểu tẩu uống ma phí tán, đại khái qua khoảng hai canh giờ thì sẽ hết dược hiệu.”

Hách Liên Dung lại cấp bách muốn hỏi rõ chuyện tối nay. “Muội cùng Vệ Vô Hạ…”

Chuyện này vốn Nghiêm Yên định dấu diếm đi, lại bởi vì lúc đó không đủ sức lực để đem Hách Liên Dung đưa ra khỏi phòng, mới đem nàng dấu dưới giường, lại bị nàng nghe được chuyện này, liền không thể dấu nữa, ngắn gọn kể lại mọi chuyện.

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Hách Liên Dung kinh ngạc đến mức không nói được thành lời, “Muội, muội tội gì… Cho dù Vị gia mất đi Vị Tất Tri, cũng không có nghĩa không thể hồi lại.”

“Nhưng nhị biểu ca nếu đánh mất biểu tẩu thì phải làm sao bây giờ?” Nghiêm Yên cười cười, “Kỳ thực, Yên nhi vẫn muốn vì Vị gia làm chút chuyện gì đó, nhiều năm như vậy, bác cùng dượng đối xử với Yên nhi giống như con mình, tại thời điểm khốn khó này, vinh nhục đời người tính cái gì? Có thể giúp đỡ một chút, đã khiến Yên nhi vui mừng.”

“Nhưng mà…” Hách Liên Dung trong khoảng thời gian ngắn cảm thấy được chính mình thiếu vốn từ muốn chết, “Nhưng mà cả đời này của muội sẽ bị hủy! Hơn nữa nếu Vệ Vô Hạ đuổi kịp mật tín gửi vào trong cung kia, cho dù hắn sau này không tìm Vị gia gây phiền, vậy còn muội? Muội vẫn là tú nữ a! Nếu muội vào kinh, sao còn có thể tham gia tuyển tú? Sẽ bị vấn tội!”

Nghiêm Yên sợ run một lúc lâu, “Này… Yên nhi thật sự đã sơ sót…”

“Sáng mai đi nói với hắn, bảo hắn quay về kinh hủy bỏ thân phận tú nữ của muội, lại đưa đại kiệu tới rước muội xuất giá!”

“Biểu tẩu…” Nghiêm Yên nhẹ nhàng lắc đầu, “Nếu như hắn nguyện ý, hắn sẽ làm như vậy thôi, còn nếu hắn muốn trả thù, Yên nhi dù có làm thế nào, cũng chẳng tránh thoát được. Cho nên không cần phiền toái như vậy, còn về phần thú thê… Chẳng lẽ biểu tẩu hy vọng Yên nhi đi tới chốn kinh thành đó để người ta khinh bỉ sao?”

“Chính là tương lai của muội a…”

“Yên nhi vẫn hâm mộ tình cảm giữa nhị biểu ca cùng biểu tẩu.” Nghiêm Yên nhẹ hít vào một hơi, “Ban đầu, Yên nhi vốn nghĩ hai người chắc chẳng quan hệ lâu bền được, nhưng lâu như vậy, hai người so với bất luận kẻ nào đều thân mật hơn, tẩu rất lợi hại đó.”

Hách Liên Dung khó hiểu nhìn về phía Nghiêm Yên, nàng cười cười, “Nhị biểu ca nhìn như thân cận với người khác, kỳ thực huynh ấy là người rất khó bộc lộ tình cảm, mỗi người đều nguyện ý tâm sự với huynh ấy, nhưng cũng chưa từng thấy huynh ấy đem tâm sự nói cho người khác, nhưng là người như vậy… một khi đã trao trái tìm mình đi, sẽ không bao giờ lấy lại nữa.”

Một câu nói khiến lòng Hách Liên dung ngọt ngào, nhưng nhớ tới Nghiêm Yên, lại lập tức bị đè xuống, “Muội rốt cuộc nên làm thế nào bây giờ?”

Nghiêm Yên nghiêng đầu đi, nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, nhưng nàng lại cố gắng kìm nén lại âm thanh, không để Hách Liên Dung nghe ra điều gì, “Hôm nay nhưng việc biểu tẩu nghe thấy nhìn thấy… mong rằng không cần nói với mọi người, cứ nói rằng Vệ Vô Hạ đã chán ghét việc báo thù, mới thả cho Vị gia một đường sống.”

Hách Liên Dung tại một khắc kia hoàn toàn mờ mịt. Nàng biết chuyện này không thể truyền ra ngoài, nếu không Nghiêm Yên sẽ bị thế đạo này loại bỏ, coi thường, nhưng nếu cứ dấu diếm không nói, đối với Nghiêm Yên công bằng sao?

“Giống như biểu tẩu vậy, mất đi hài tử, cũng không phải dấu diếm không nói tới sao?”

Hách Dung kinh ngạc, việc này chỉ có nàng, Vẹ Vô Hạ, Bích Liễu biết, chẳng lẽ Bích Liễu đem chuyện này nói cho mọi người?

“Là Vệ Vô Hạ nói với muội.” Nghiêm Yên cười cười, “Biểu tẩu vì không muốn nhị biểu ca khổ sở, không muốn người nhà lo lắng, cũng chính mình gánh vác nỗi đâu quá lớn này sao.”

“Việc đó đâu có giống…”

“Đối với Yên nhi mà nói, giống nhau,” Nghiêm yên lặng lẽ lau đi nước mắt trên mặt, “Biểu tẩu không cần lo lắng, Yên nhi sẽ có tương lai tốt đẹp mà.”

Nghiêm Yên nói xong xoay người đi, không mở miệng nữa, Hách Liên Dung thực may mắn không thể động đậy, nếu không nàng tất nhiên sẽ nhịn không được ôm lấy Nghiêm Yên, muốn an ủi nàng, nhưng thực ra, mỗi lần nói đến việc này, lại là một lần gây tổn thương đến Nghiêm Yên.

Vệ Vô Hạ hẳn là sau khi cử động được lập tức rời Vân Trữ, vội vã đuổi theo mật tín đang khiến hắn phiền toái không thôi kia, thế nhưng lúc gần đi cũng không quên bảo người ta mang trả lại toàn bộ khế ước của Vị gia, kể cả Vị Tất Tri, mặc dù mệnh lệnh này khiến người Vị gia ngạc nhiên, nhưng cũng vui sướng vì Vệ Vô Hạ rốt cuộc hoàn toàn tỉnh ngộ, sau khi dọn trở lại Vị phủ cùng nhau ăn mừng, ăn mừng sống sót sau tai nạn.

Hách Liên Dung không có tâm tình này, nghĩ đến những chướng ngại mà tương lai Nghiêm Yên có thể gặp phải, lòng của nàng liền bị bao phủ bởi tầng tầng u ám.

“Sao vậy?” Trong Thính Vũ hiên, Vị Thiếu Quân ôm lấy Hách Liên Dung, tựa vào cửa sổ, “Mọi chuyện đều qua rồi, sao lại hình như chẳng vui vẻ gì vậy?”

“Ta cảm thấy trong thời gian này nhiều chuyện xảy ra quá, có chút uể oải.” Hách Liên Dung muốn đem chuyện này nói với Vị Thiếu Quân, nhưng lại không quên được Nghiêm Yên từng nói nếu việc này một khi truyền ra, nàng liền xuất gia quy y, tuy rằng nói đến khinh miêu đạm tả- nhẹ nhàng bâng quơ nhe vậy, Hách Liên Dung nhưng cũng không dám mạo hiểm.

“Quả thực là cái thời buổi rối loạn a.” Vị Thiếu Quân cảm thán một tiếng, “Cũng may đã qua rồi, cũng đừng nghĩ nữa.”

“Ừm.” Hách Liên Dung cố gắng thả lỏng tâm tình, tận lực cầu mong một tương lai tốt đẹp cho Nghiêm Yên, tuy rằng nàng hiểu, tại niên đại này, nữ tử mất đi trinh tiết không có khả năng có được tương lai tốt đẹp.

Nhưng mà, mặc kệ thế nào, trong Vị phủ vẫn thực vui mừng, bụng Ngô thị cũng hơi hơi lộ ra, giống như đại biểu cho tân hy vọng đã đến.

Bởi vì Vị gia một lần nữa hồi sinh, một số nha hoàn hạ nhân đều trở lại, Hách Liên Dung trọng trưởng đương gia tự nhiên vội đến sứt đầu mẻ trán, cũng may có Ngô thị kinh nghiệm phong phú hỗ trợ, nhưng nàng dù sao cũng là phụ nữ có thai, Hách Liên Dung vẫn không dám để nàng làm lùng vất vả.

Đáng nhắc tới nhất là Vị Thiếu Huyên, từ sau khi Vị phủ dần dần quay trở lại quỹ đạo, những tích tụ trong lòng hắn rốt cuộc tiêu tán hơn phân nửa, nghe Ngô thị nói, hắn thời gian rảnh rỗi luôn ở trong viện khắc gỗ, nghĩ muốn làm chút đồ chơi cho hài tử. Nhưng hắn vẫn không dám xuất hiện nhiều trước mặt mọi người, cơm chiều sẽ không đến, cũng không quay lại giúp việc trong Vị Tất Tri, nhưng tổng thể mà nói là có tiến bộ.

Thế nhưng… Vị Thiếu Quân nói rất đúng, mùa thu năm nay quả nhiên là “thời buổi rối loạn”, bóng ma Vệ Vô Hạ mới tiêu tán không được bao lâu, một cơn gió lớn mãnh liệt khác lại oanh oanh liệt liệt đánh vào Vị Tất Tri… không, là một tờ giấy niêm phong trên cửa Vị Tất Tri, cũng trên bố cáo…

Trong khố Vị Tất Tri bị nghi ngờ có đồ trộm cướp, lại một lần nữa trải qua sự điều tra qua lại của nha môn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »