Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 86
cô bé bán diêm (1)

❊ ❊ ❊

Tuyên Pháp Tự lấy Đại Hùng bảo điện làm trung tâm, phía sau đại điện có 2 viện nhỏ, phía đông là nơi các tăng nhân trong chùa ở, phía tây là khu ngủ lại cho khách đến dâng hương.

Vị Thiếu Quân cùng Hách Liên Dung, hai người đi đến trước cửa Đông Viện, cùng vị tiểu tăng gác cửa nói rõ ý định đến, nói Vị Thiếu Quân bị thương nặng cần cứu chữa khẩn cấp, vị tiểu tăng kia nhìn sắc mặt của Vị Thiếu Quân, mặc dù không thấy hắn có gì khác thường, nhưng cũng không dám chậm trễ, vội đưa người vào trong Đông Viện, tự mình vào trong phòng phương trượng thông báo.

Không lâu sau, vị tiểu tăng kia trở về, “ Phương trượng mời vị nam thí chủ này tiến vào. ”

Vị Thiếu Quân hơi nhướn mi lên, “Chỉ để mình ta vào?”

Tiểu tăng cung kính khom người, “ Phương trượng đang châm cứu cho một vị nam thí chủ, vị nữ thí chủ này sợ rằng không tiện tiến vào. “

Vị Thiếu Quân đang muốn hỏi nữa, Hách Liên Dung lại đẩy hắn một chút, “Ta ở bên ngoài chờ huynh, huynh đem sự tình kể lại cho đại sư nghe, còn có chuyện nôn máu …”

Vị Thiếu Quân cũng không cố chấp nữa, khoát tay “ Được rồi, đã biết. “

Vị Thiếu Quân đi theo vị tiểu tăng kia vào thiện phòng của phương trượng, Hách Liên Dung liền ngồi xuống phiến đá trong viện, không lâu sau lại có một vị tiểu tăng dẫn một người khác vào trong viện, còn không đợi Hách Liên Dung thấy rõ người tới, người nọ đã đi về phía nàng, “Tẩu tử, hai người quả nhiên ở đây.”

Nghe được tiếng của Vệ Vô Hạ, Hách Liên Dung đứng lên, “ Như thế nào, không theo bà nội dùng cơm sao?”

Vệ Vô Hạ cười nói: “ Ta đi ra ngoài để tìm tẩu cùng Vị huynh, chỉ là ở bên kia không tìm được, trong phòng cũng không có, cho nên đoán rằng có thể hay không vì đợi không kịp mà chạy tới nơi này học cách chữa trị phong thấp. Quả nhiên như vậy a, Vị huynh cùng tẩu tử thật sự là người con có hiếu.”

Hách Liên Dung liền cười cười, tất nhiên không thể nói là chính vì trốn tránh ngươi mới đến đây trước tiên, “ Chúng ta tới gặp đại sự cũng không chỉ vì học tập phương pháp trị liệu phong thấp, thân thể Vị Thiếu Quân không khỏe nên muốn mời đại sư xem, đây là một phần nguyên nhân chúng ta vội vã đến đây, cùng lắm là để tránh lão nhân gia lo lắng, chuyện này đừng nói cho bà nội biết. “

Vệ Vô Hạ kinh ngạc không thôi, lại nhìn bốn phía, “ Vị huynh không có việc gì chứ?”

“Hẳn là không có gì trở ngại. Tuy nhiên, trong phòng đại sư còn có người khác, khám bệnh không tiện cho nữ tử đi vào. Chỉ kêu mình hắn đi vào. Bảo ta chờ ở đây.“

Hách Liên Dung suy nghĩ một chút. “ Đêm nay xem ra không phải thời cơ tốt để tìm y đạo, Vô Hạ, không bằng ngươi về trước đi, ngày mai chúng ta lại cùng nhau đến sau.” (y đạo: con đường y, ý chí việc học tập y thuật của Vệ Vô Hạ)

Vẫn là đem hắn rời đi trước, bằng không lát nữa Vị Thiếu Quân đi ra,không chừng lại nổi lên tính tình thiếu gia.Tuy là bèo nước gặp nhau, cũng không nên mất đi chút phép tắc lịch sự này.

Vệ Vô Hạ lại không hề có ý định rời đi, “ Hiện tại, sắc trời đã tối. Tại hạ tất nhiên là cùng tẩu tử chờ Vị huynh đi ra. Hơn nữa … tại hạ cũng muốn gặp đại sư một lần. “

Hách Liên Dung không khỏi khuyên nhủ: “Thứ ta nói thẳng. Việc học y đạo đâu phải chỉ hai ba ngày là có thể học thành tài? Ngươi vẫn là nên xin ít dược mang về cho tổ mẫu trước, để hóa giải đau đớn trước mắt mới đúng.”

Vệ Vô Hạ vội hỏi: “ Tẩu tử phải chăng đang hiểu lầm. Vô Hạ sao lại không biết sự vất vả của những ngày học y ?”

Hách Liên Dung tò mò một chút, nói như vậy, Vệ Vô Hạ biết thời điểm mà Vị Thiếu Quân nói kia chính là nói bừa nói bậy, nhưng vẫn đồng ý, nếu để cho Vị Thiếu Quân biết, lại nghĩ rằng hắn mưu đồ bất chính.

“ Tại hạ trong lòng có nghi hoặc, một việc khiến tại hạ lao tâm khổ chí bao năm nay cũng không có đáp án, cho nên muốn thỉnh đại sư giải thích nghi hoặc. ”

“ Thì ra là thế.”

Hách Liên Dung nói xong câu này thì không nói gì thêm nữa, Vệ Vô Hạ liếc nhìn nàng, trong mắt hiện lên vài phần hoang mang, “Tẩu tử không hỏi sao?”

Hách Liên Dung nghiêng đầu nhìn về hắn “Ngươi muốn nói sao? “

Vệ Vô Hạ cười khẽ, “Tẩu tử thật sự là một người đặc biệt.”

Hách Liên Dung chớp chớp mi lấy làm kì lạ, Vệ Vô Hạ nói: “Có một số người chỉ cần là việc hắn muốn biết, sẽ không để ý tới chuyện người ta muốn nói hay không, nhất định phải truy hỏi đến tận cùng, tẩu tử lại thiện lương am hiểu ý người như vậy, có thể nào lại không đặc biệt?”

Hách Liên Dung cười nói: “Có người truy hỏi, chứng tỏ hắn để ý; ta không truy hỏi, chứng tỏ ta không thèm để ý. Cùng với chuyện thiện lương am hiểu ý người có thể nói là hoàn toàn trái ngược.”

“À?” Dưới sự che dấu của màn đêm mù mịt, Vệ Vô Hạ vẫn chưa thu hồi lại vài phần nghiền ngẫm nơi đáy mắt. Nàng đang khiêm tốn? Hay vẫn là không dấu vết kéo dãn khoảng cách với mình? “Không thèm để ý…. thì thật tốt quá, ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê, có lẽ tẩu tử thật sự có thể cho ta một chút ý kiến.”

Hách Liên Dung không thể chối từ, “Ngươi cứ nói.”

“Kỳ thật là gia phụ lưu cho ta một điều bí ẩn.” Thần sắc Vệ Vô Hạ trở nên nghiêm túc, “Gia phụ khi còn sống thập phần bi thảm, cha từ nhỏ mất đi phụ thân cùng quả phụ (chỉ người phụ nữ mất chồng, ở đây là chỉ mẹ của bố anh Hạ) sống nương tựa vào nhau. Tuổi còn nhỏ đã phải tự mình kiếm sống, nhận mọi khi dễ, sau lại bái sư gia nhập thương đội. Từ đó về sau, thiên nam địa bắc (ý nói nay đây mai đó, không ở một nơi cố định nào). Gian khổ trong đó không cần phải nói, cũng may mọi chuyện trong nhà cũng càng ngày càng yên ổn. Cha cùng kiếm được chút tiền vốn để buôn bán trà, ai ngờ lại xảy ra đại họa….”Vệ Vô Hạ nhắm lại đôi mắt, hít một hơi, “Sau khi mất đi cánh tay, cha ta không thể tiếp tục tham gia thương đội, không ai muốn dùng cha nữa, cha chỉ có thể làm chút việc thấp hèn, vì người nhà mà từ bỏ cả tôn nghiêm, chỉ là một kẻ tàn phế, mặc kệ cha cố gắng như thế nào, mọi chuyện trong nhà vẫn là càng ngày càng….. kém, cho đến tận lúc cha lâm chung, trong nhà không có lấy một thước vải niệm, cũng không có lấy một chút đồ ăn nào.”

Nói tới đây, Vệ Vô Hạ trầm mặc hồi lâu, đau lòng hướng Hách Liên Dung nói: “Tẩu nói có phải cả đời này của cha ta sống thực thê thảm?”

Hách Liên Dung không nói, đối mặt với cuộc sống của một người như vậy, bất kỳ lời nào cũng đều có vẻ như ảm đạm vô lực, bất kỳ lí luận biện minh nào cũng chỉ là lời nói suông.

“Chính là cha ta thê thảm như vậy, cha biết rõ cha mà chết, chúng ta một nhà cô nhi quả phụ sẽ ăn đói mặc rách, nhưng cha vẫn cười, đến khi cha nhắm mắt, vẫn luôn luôn cười.” Trên mặt Vệ Vô Hạ hiện ra vài phần mê man “Cha ta vì lẽ gì lại cười? Ta hỏi qua rất nhiều người, có người nói cha ta bởi vì được giải thoát mà cười, có người nói cha thấy được Tây phương cực lạc, còn có người nói trên mặt cha đang cười, nhưng trong lòng thì khóc …..”, Vệ Vô Hạ lắc đầu, “Đều không đúng, tuy rằng không biết vì sao, nhưng ta lại cảm thấy, bọn họ nói đều không đúng. Cho nên, ta mới lên núi Cô Nhạn, một là vì bà nội, hai là nghe nói Trí Năng đại sư phật hiệu tinh thâm, có năng lực vì ta mà giải thích nghi hoặc….. Tẩu tử,” Vệ Vô Hạ nhìn về phía Hách Liên Dung, trên mặt hiện lên nét cười nhẹ khiến cho sự trầm mặc cảm thán vừa rồi trở thành hư không, “Tẩu cảm thấy thế nào? Cha ta vì sao lại cười?”

Hách Liên Dung giật mình. Ngay từ đầu nghe kể chuyện xưa, nàng đã hạ quyết tâm sẽ không đoán mò, bởi vì chuyện xưa quá mức nặng nề, cũng quá là thương tâm. Hiện tại, nhìn thấy Vệ Vô Hạ liên tục thay đổi cảm xúc, Hách Liên Dung trong lòng không thấy xa lạ, mà lại thấy một cảm giác quen thuộc.

Mỗi người đều đeo mặt nạ mà sống, nàng đeo, mà những người bên cạnh nàng cũng đeo, ngay cả người với nàng là bèo nước gặp nhau, cũng đeo.

“Ta cảm nhận được…” Hách Liên Dung than nhẹ một tiếng, cuối cùng mở miệng, “Ta cũng kể cho người câu chuyện xưa đi.” Hách Liên Dung từ câu chuyện xư của Vệ Vô Hạ mà nhớ lại một câu chuyện xưa khác. “Có một tiểu cô nương, nhà nàng rất nghèo khó, đi bán diêm để kiếm sống.”

Vệ Vô Hạ khẽ nâng mi, hắn vốn tưởng rằng nói xong sẽ nghe được một ít lời an ủi, không nghĩ tới tự nhiên nghe được chuyện xưa. Tuy nhiên, hắn không ngạc nhiên lâu, đã nhập tâm vào câu chuyện xưa của nàng, “Diêm?”

“Là một loại công cụ nhóm lửa.” Hách Liên Dung không có giải thích nhiều, đem điều này nhẹ nhàng nói qua, “….. Nàng biết diêm cháy hết, bà nội sẽ biến mất, vì thế vội vàng châm lên một đống diêm lớn, muốn đem bà nội giữ lại. Diêm cháy phát ra ánh sáng thật lớn, bà nội chưa từng giống như bây giờ to lớn, xinh đẹp như vậy. Bà nội kéo lấy tiểu cô nương, ôm vào trong ngực. Hai người ở giữa ánh sáng rạng rỡ cùng vui vẻ bay đi, càng bay càng cao, bay đến nơi không có rét lạnh, không có đói khát, cũng không có thống khổ. Sáng sớm ngày hôm sau, tiểu cô nương này ngồi ở trong góc tường, hai má đỏ bừng, mang theo nụ cười. Nàng đã chết.” Hách Liên Dung đã nghe qua câu chuyện này rất nhiều lần, lại mỗi khi nghe được câu chuyện này lần nữa mà cảm thấy đồng cảm, bởi vì quá mức bi thảm, cũng quá mức chân thật.

Vệ Vô Hạ nghe chuyện xưa, thật lâu không nói, một lúc sau đôi môi động đậy, “Ý tẩu nói là cha ta đang nằm mơ sao…”

Hắc Liên Dung lắc đầu, thấp giọng đem chuyện xưa kể nốt, “Ngày hôm sau, mọi người phát hiện ra nàng, đồng tình thương hại, lại không ai biết nàng từng nhìn thấy nhiều thứ xinh đẹp cỡ nào, nàng đã hạnh phúc cỡ nào, đi theo bà nội của nàng, cùng hướng tới những năm tháng hạnh phúc. Vô Hạ, cha ngươi không có giấc mộng nào sao?”

Vệ Vô Hạ không chút do dự gật đầu, lại buồn bã, “Chính là không có đạt được”

Hách Liên Dung nói: “Ta cảm thấy phụ thân ngươi cười, là bởi vì hắn ở phút cuối đời, nhìn thấy giấc mộng của mình thành sự thật.”

“Giấc mộng trở thành sự thật?” Vệ Vô Hạ ngửa mặt lên trời than nhẹ, “Giấc mộng trở thành sự thật … ha hả …” Hắn cười, sắc mặt lại càng tỏ ra kiên định, “Giấc mộng của cha ta có thể thành sự thật, cũng chỉ có thể là ta thay cha hoàn thành.”

Như vậy xem như giúp hắn sao? Nếu đúng như vậy, Hách Liên Dung cũng có thể thở phào.

“Cám ơn tẩu.” Vệ Vô Hạ cười cười, không đợi hắn nói nốt câu cuối, phía sau hai người liền vang lên một thanh âm trong trẻo hàm chứa sự khinh thường.

“Ngươi về sau tránh xa chúng ra một chút là đã cảm ơn lắm rồi.” Vị Thiếu Quân bình tĩnh chen vào giữa hai người, kéo tay áo Hách Liêu Dung “Không phải đã nói với nàng sao? Ít nói chuyện với người lạ thôi! “

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »