Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2806 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 97
sự thay đổi của vị phủ (1)

❊ ❊ ❊

Hách Liên Dung cuối cùng vẫn không đáp ứng lời thỉnh cầu của Bạch Ấu Huyên, ít nhất nàng cảm thấy Bạch Ấu Huyên sẽ không thật sự không muốn Vị Thiếu Quân biết việc này. Nói không chừng nàng chính là đang khách khí mà thôi, cho Vị phu nhân của hắn một chút mặt mũi, chính mình lại quá thực tế ngược lại sẽ khiến cho người ta xấu hổ. Thứ hai sao, Hách Liên Dung cũng không dám cam đoan bản thân sẽ không cùng Vị Thiếu Quân nói tới chuyện này. Nếu lúc nào đó vô tình nhắc tới chẳng phải nàng đã không tuân thủ lời hứa? Mà Bạch Ấu Huyên biết được mấy người Hách Liên Dung ngày mai sẽ xuống núi, cũng không còn tâm tư tới phòng bếp hỗ trợ, bụng đầy tâm sự cùng Hách Liên Dung nói lời từ biệt. Trước khi nàng đi còn có vòng vo mãi, cũng không thấy Hách Liên Dung có ý mở miệng, lúc này mới có chút thất vọng mà rời đi hẳn. Tiết mục lùi một bước để tiến hai bước cũng rất đơn giản, như vậy không cần phải mọi người cùng diễn, mỗi người đều có thể tự diễn, giống như Hách Liên Dungư kiểu, nàng tự nhận năng lực không tốt, không nghĩ nhận lời làm diễn viên tạm thời khiến Bạch Ấu Huyên từ vai phụ trở thành vai chính. Nói đến cùng tâm lý Hách Liên Dung vẫn có chút không bình thường, nếu không nàng sao lại có thể có lòng tốt “khuyên” Bạch Ấu Huyên tới gặp Vị Thiếu Quân, tình chàng ý thiếp chẳng phải sẽ tốt đẹp sao? Vị Thiếu Quân chắc hẳn sẽ cảm ơn nàng đi? Nghĩ như vậy, Hách Liên Dung chán muốn chết trở về phòng, ngoài ý muốn phát hiện Vị Thiếu Quân thế những đã sớm trở lại, sắc mặt tái nhợt tựa vào cạnh bàn trà, thấy hai tay nàng trống không, mở miệng hỏi: “Sủi cảo đâu?” “Ta thấy ngươi có vẻ không thích, nên đã đưa cho Phổ Thế đại sư ở phòng bếp rồi.” Hách Liên Dung cũng không thèm nhìn hắn, tự ý đi đến bên cái bàn dài cạnh cửa sổ thu thập hành lý. Vị Thiếu Quân há miệng thật to, sau một lúc lâu sau mới không tự nhiên nói: “Làm sao lại đưa cho hắn? Ta vừa rồi chính là bụng có chút khó chịu mà thôi.” Đối với đáp án hắn đưa ra, Hách Liên Dung khó tránh khỏi có chút mất mác, hít sâu một hơi, “Thì ra là thế, hiện tại đã tốt hơn chưa?” Vị Thiếu Quân cũng cảm thấy thái độ của Hách Liên Dung không đúng, ngượng ngùng gật đầu, “Nàng làm sao vậy?” Làm sao vậy? Đại khái ngay cả bản thân Hách Liên Dung cũng không hiểu rõ, dù sao cũng là một loại mạc danh kỳ diệu *, cảm giác nghĩ muốn tăng tăng nhưng không được, nghĩ muốn hạ hạ xuống lại không xong, có một loại cảm giác “A! Quả nhiên”; có một loại cảm giác nghĩ thật may mắn rồi lại ẩn ẩn một chút tiếc nuối. “Thu dọn đồ vật linh tinh đi, đừng mơ ta giúp ngươi thu dọn.” Hách Liên Dung còn cho Vị Thiếu Quân thêm một gánh nặng, “Thu dọn xong xuôi cùng ta tới chỗ Sắc Mê nói lời tạm biệt.” Vị Thiếu Quân cảm thấy có chút không đúng, lại không không được không đúng chỗ nào. Nghe lời thu dọn mấy đồ linh tinh, sau đó cùng nàng tới chỗ Sắc Mê nói lời tạm biệt, nghe Hách Liên Dung nói với Sắc Mê về khái niệm diêm an toàn, lúc này mới ẩn ẩn hiểu được. Chờ tới khi hai người từ Đông viện đi ra, Vị Thiếu Quân lơ đãng nói: “Ta sẽ tiếp tục làm việc.” “Ôi chao?” Hách Liên Dung sửng sốt một chút. Vị Thiếu Quân khó có lúc đứng đắn. “Nàng đang lo lắng sau khi trở về ta lại chứng nào tật nấy đi? Yên tâm. Ta đáp ứng nàng sẽ cố gắng làm việc.” Hắn nói xong lại thấy Hách Liên Dung vẫn còn thất thần, không được tự nhiên cắn cắn môi, sau một lúc lâu sau mới mơ hồ nói: “Chuyện đáp ứng với nàng ta đều đã làm được.” Hách Liên Dung có chút không rõ tình huống hiện tại, gật gật đầu. “Ngươi muốn làm gì ta đều sẽ giúp ngươi.” Nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu. “Bất luận chuyện gì…. Ngươi đều có thể thương lượng với ta. Ta cho dù không giúp được gì, cũng sẽ cố gắng không trở thành trở ngại của ngươi.” “Ân.” Vị Thiếu Quân không có nghe ra ý tứ ý tại ngôn ngoại của Hách Liên Dung, lại trở nên vui vẻ, ngữ khí nén giận nói: “Nghĩ muốn làm gì thì nói a, vừa rồi làm ta sợ muốn chết. Thật tốt vì ta thông minh, biết nàng đang nghĩ cái gì.” “….” Hách Liên Dung nhìn hắn. “Nga.” “Về sau thành thực một chút, nhất là đối với ta.” Vị Thiếu Quân không quá thả lỏng mà dặn. “Ân….. Đã biết.” Hách Liên Dung nghe lời khiến cho Vị Thiếu Quân cảm thấy rất thành công, đi đường cũng rất cao ngạo, làm đầu tàu gương mẫu đi ở phía trước, đem Hách Liên Dung gần như trở thành người hầu. Sáng sớm hôm sau, đám người Hách Liên Dung cùng lão phu nhân cùng nhau rời khỏi Tuyên Pháp tự, đầu tiên đi tới Trung Thủy trấn ở lại một đêm. Buổi chiều ngày thứ ba mới khởi hành về Vân Trữ thành. Rời khỏi nơi hoang dã non xanh nước biếc, mới tiến vào Vân Trữ thành, xung quanh lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt. Hách Liên Dung từ cửa xe nhìn những người đi đường bên ngoài, cảm giác này giống như từ trong tiên cảnh trở về trần gian, mặt trời có vẻ như lại lớn thêm một chút, ánh nắng chói chang khiến cho người ta thêm mệt mỏi. Vị Thiếu Quân ở trong xe, nhìn động tác khẽ le lưỡi của Hách Liên Dung thì bật cười, “Còn chưa tới Hạ Chí, nàng như thế nào đã nóng tới mức le lưỡi vậy?” (Hạ Chí: là thời điểm nóng nhất trong năm theo lich Trung Quốc cổ) Kỳ thật kia chỉ là một động tác phản xạ tự nhiên của Hách Liên Dung. Nàng nhìn thấy một biểu ngữ trên đường, nội dung cực kỳ thú vị, “Thời tiết Hạ Chí, trăm hoa đua nở”, tiêu đề phía dưới đều là tên các thanh lâu, Đoàn Tụ các rất rõ ràng góp mặt, ở phía dưới Đoàn Tụ các còn có hai cái tên, cái tên đầu tiên có thể xem nhẹ mà bỏ qua, nhưng cái tên thứ hai lại là Bạch-Ấu-Huyên. Hách Liên Dung đại khái đã hiểu được tú bà của Đoàn Tụ các vất vả gọi Bạch Ấu Huyên trở về như vậy để làm gì. Là trở về để “trăm hoa đua nở”. Hách Liên Dung lắc lắc thân mình để Vị Thiếu Quân cũng có thể nhìn thấy bức biểu ngữ hoặc là chữ viết kia, Vị Thiếu Quân tiến gần đến bên người Hách Liên Dung, mày hơi nâng cao, ngồi trở lại chỗ cũ cân nhắc một chút rồi nói vọng ra bên ngoài, “Dừng xe.” Vị Thiếu Quân xuống xe, Hách Liên dung cũng không hỏi gì, xe ngựa đang định tiến tới phía trước, Hách Liên Dung chợt nghe thấy bên sườn xe có người gõ nhẹ. Từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Vị Thiếu Quân đang đứng bên ngoài, “Ta lát nữ sẽ trở về nhà, buổi tối chờ ta ăn cơm.” Hách Liên Dung gật gật đầu, Vị Thiếu Quân lúc này mới nhanh chóng rời đi. Hách Liên Dung lúc lâu sau mới cảm thấy không quá hợp lí. Hắn thế nhưng lại nói về nhà ăn cơm? Từ trước kia tới nay đều là kẻ bất định, đừng nói ăn cơm, Hách Liên Dung vào Vị gia lâu như vậy, số lần hắn ở lại trong nhà cũng chẳng đếm hết một bàn tay. Này chắc hẳn là thay đổi? Hách Liên Dung khẽ nhếch khóe môi, tuy rằng nàng vẫn nói không thích lãng tử hồi đầu, nhưng cảm thấy nhìn một cô hồn thay đổi cũng không tệ chút nào. Xe ngựa đi được không lâu lại dừng lại, Hách Liên Dung vén cửa xe nhìn thấy tấm biển Vị phủ treo ở nơi cao cao kia, có một loại cảm giác dường như đã trải qua mấy kiếp người. Các nàng đi Tuyên Pháp tự cũng chỉ mới hơn nửa tháng, tranh đấu trong nhà triền miên không ngớt không biết đã tiến tới giai đoạn nào, đại phu nhân, Ngô thị, nhị tiểu thư, cô cô…. Nhớ đến những người này, trong lòng Hách Liên Dung như thể bị một hòn đá lớn đè nặng, mãi cũng không thể thoải mái được. Lão phu nhân cùng Hồ thị xuống xe, từ cửa sổ nhìn thấy bộ dáng của Hách Liên Dung, lão phu nhân hắng giọng nói: “Ngày ta sinh ra luôn là ngày vui nhất, những ngày có hy vọng là những ngày ta còn sống, chuẩn bị thật tốt mà đối mặt mới có thể từ trong u tối tìm thấy ánh sáng hy vọng.” Đây là từ trong đau khổ tìm kiếm niềm vui sao? Hách Liên Dung cười cười, xuống xe đỡ lão phu nhân bước lên thềm đá, một lần nữa bước vào sau cánh cửa từng khiến nàng chịu mọi tra tấn cùng khổ sở. Bởi vì trước đó lão phu nhân vẫn chưa phái người thông báo trước, cho nên mọi người trong Vị phủ vẫn chưa thể xuất hiện ở cửa nghênh đón, chuyện này chắc cũng là do lão phu nhân cố ý, vào cửa lớn liền phái người tìm Vị quản gia, phân phó: “Không cần kinh động người khác, gọi Tú Vân tới Thể Thuận trai.” Trên mặt Vị Quảng lộ ra vẻ khó xử, “Lão phu nhân, Đại phu nhân bị bệnh, mọi chuyện trong nhà tạm thời giao cho nhị tiểu thư quản lí, hay là gọi nhị tiểu thư tới đây?” “Bị bệnh?” Lão phu nhân nhíu mày, còn chưa nói gì đã thấy tam tiểu thư Vị Thu Cúc mang theo một thủ vệ trẻ tuổi vội vã tiến vào, từ xa thấy lão phu nhân thì che mặt khóc, “Bà nội, cháu không muốn sống nữa!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »