Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2824 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 48
tranh chấp từ đường (2)

❊ ❊ ❊

Lời này của lão phu nhân vừa nói xong, trong đại sảnh trở nên im ắng một chút, ánh mắt mọi người đều tụ tập trên người Vị Thiếu Quân. Vị Thiếu Quân đang chìm đắm trong việc tửu lâu, nghe vậy cũng sửng sốt, lập tức nói: “Bà nội, cháu muốn làm chính sự, sao lại bắt cháu tu sửa Từ đường làm cái gì!” Lão phu nhân giận tái mặt: “Cho cháu tu cháu liền tu!” Tính tình đùa giỡn của Vị Thiếu Quân lại nổi lên, ngồi im không lên tiếng trả lời. Sắc mặt Nghiêm thị lúc này mới bình tĩnh trở lại, nói với lão phu nhân: “Nương, Thiếu Quân thật vất vả mới muốn làm chút chính sự, người còn dùng việc này làm phiền hắn.” Ngô thị hơi mấp máy môi, không biết tính toán cái gì, đột nhiên nói: “Con đồng ý với bà nội, để nhị đệ tu sửa đi.” Ánh mắt Nghiêm thị hiện lên sự sắc bén, Ngô thị quay mặt đi không nhìn nàng, thẳng hướng lão phu nhân nói: “Bà nội cũng là sợ Thiếu Dương bận quá.” Lão phu nhân đối với lời này từ chối cho ý kiến, nói với mọi người: “Vị gia chúng ta vốn ít người, chỉ có mấy huynh đệ Thiếu Huyên, đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau. Chuyện tu sửa Từ đường giao cho Thiếu Quân, Thiếu Dương cùng Thiếu Huyên quản lí Vị Tất Tri cho tốt. Vài huynh đệ các cháu nên vì Vị gia tận tâm tận sức mới phải.” Vị Thiếu Dương đứng lên, không nhìn ánh mắt Nghiêm thị đáp ‘Vâng’ . Ngô thị cũng nhấp nháy Vị Thiếu Huyên, hắn cũng liền đứng lên. Chỉ có Vị Thiếu Quân, vẻ mặt bất bình như thể ấm ức lắm, nhảy dựng lên : « Bà nội, ý định của người là không để cháu có tiền đồ ! Ai thích tu Từ đường thì tu, dù sao cháu mặc kệ ! » Lão phu nhân đau đầu chống mạnh gậy xuống : « Câm mồm ! » Trong mắt Ngô thị ẩn dấu chút vui mừng, cẩn thận không để Nghiêm thị phát hiện. So với để Vị Thiếu Dương ổn trọng khôn khéo tiếp quản từ đường, không bằng đem việc này đổ lên đầu Vị Thiếu Quân, hắn không muốn xử lý tự nhiên phải tìm người hỗ trợ. Nghiêm thị sao không biết tính toán của Ngô thị, trong lòng nén giận lão phu nhân, lại không vui vì Thiếu Dương không nghe lời. Lúc hai người nổi sóng trong lòng lại nghe thấy lão phu nhân từ tốn nói : « Thiếu Quân, nghe lời bà nói đi. » Vị Thiếu Quân vẫn là không tình nguyện nhưng chúng quy vẫn không nói thêm cái gì, tức giận hò hét một lần nữa rồi ngồi xuống, ai cũng không phản ứng. Lão phu nhân lúc này mới đứng dậy : « Đi dùng cơm thôi. » Ngô thị cùng Nghiêm thị có chút không cam tâm. Hách Liên Dung đứng lên, chính hướng nhà ăn mà đi, chợt thấy bên cạnh có thêm người, chính là Vị Thu Cúc. Thần kì nàng vừa mới không tham dự đề tài tu sửa Từ đường, đại khái cảm thấy tham dự cũng vô dụng. Dù sao nàng cũng muốn để trượng phu mình có chút mặt mũi, chuyện tu sửa từ đường cũng sẽ không rơi xuống đầu người khác họ. Hiện tại nàng cười cười với Hách Liên Dung, biểu lộ ra tín hiệu thiện ý khó có được. Hách Liên Dung có chút mơ hồ, đúng lúc này lại nghe thấy Ngô thị kinh ngạc nói : « Ai ? Sao tứ muội vẫn chưa trở về ? » Từ lúc nàng tiến đại sảnh đến bây giờ đã qua hai khắc chung( 1 khắc=15 phút, 1 canh giờ =2 tiếng), mà bây giờ nàng mới phát hiện. Còn những người khác, sau một lúc nàng hỏi mới xem xét một chút. Quả nhiên không thấy Vị Đông Tuyết, không ai để trong lòng, Ngô thị hỏi thì cứ việc hỏi, cũng không ai quan tâm Vị Đông Tuyết, thuần túy chỉ là việc điểm danh hình thức của một đương gia nên làm. Ngô thị nói với Bích Lan : « Đến Giáng Tuyết Cư nhìn xem. Sao không ăn cơm chiều cũng không nói một tiếng ! » Không đợi Bích Lan lên tiếng trả lời liền có hạ nhân chạy chậm tiến vào : « Tam cô gia đã trở lại. » (Cô gia=con rể.) Vị Thu Cúc lúc này kinh hỉ kêu lên, lướt qua mọi người chạy ra cửa. Hách Liên Dung đối với vị tam cô gia này ít nhiều cũng có chút tò mò, không rõ hắn có tài năng gì mà vừa có thể lấy nha hoàn của Vị Thu Cúc làm tiểu thiếp, lại vừa có thể khiến Vị Thu Cúc khăng khăng một mực với hắn, cho nên nàng vẫn nhìn cửa lớn. Thình lình một làn hơi ấm thổi vào trong tai : « Sáng nay ngươi cùng Đông Tuyết xuất môn ? » Giọng nói cực thấp, thổi trúng lỗ tai khiến nàng hơi ngứa, Hách Liên Dung co rụt cổ lại, quay mặt lại liền thấy Vị Thiếu Quân đứng cách nàng quá gần, có chút kinh ngạc nhìn chính mình, khóe môi chậm rãi cong cong lên như thể phát hiện ra đồ chơi thú vị. Hách Liên Dung từng bước lui về phía sau, tính đứng xa một chút, không ngờ Vị Thiếu Quân cũng từng bước tiến lên, giữ chặt cánh tay nàng, mặt càng nhích lại gần : « Ngươi có biết muội ấy đi đâu ? » Vẫn là giọng nói trầm thấp, nhưng hơi thở đã có chút cách xa hơn, Hách Liên Dung chỉ cảm thấy hô hấp kia lọt vào tai khiến nàng tê rần một bên mặt, vội vàng dùng một tay che lỗ tai, lại nắm chặt tay hung hăng rùng mình một cái, vuốt vuốt để bình tĩnh lại. (OMG, nhạy cảm quá nha, hắc hắc) Vị Thiếu Quân cười nhẹ thành tiếng : « Hóa ra ngươi không thể để người ta thổi lỗ tai… » Hách Liên Dung nhìn hắn tươi cười khiếm nhã thì nghiến răng nghiến lợi, đem sức mạnh toàn thân dồn về chân, tìm đúng chân hắn liền dẫm mạnh xuống. Vị Thiếu Quân kêu lên một tiếng đau đớn, vẻ mặt xanh xao nhấc chân tránh ra. Hách Liên Dung lại dùng sức xoa nhẹ lỗ tai, lúc này mới bớt nổi da gà. Đang muốn lườm hắn một cái lại bắt gặp một ánh mắt xinh đẹp. Nghiêm Yên cười cười, rất nhanh dời ánh mắt đi, Hách Liên Dung lại tinh tường thấy sự ảm đạm trong mắt nàng, lại buồn cực cảm thán một trận. Lại nhìn tên quỷ ám kia đã nhanh đỡ lão phu nhân đi, vừa rồi còn làm bà tức điên lên, bây giờ lại thấp giọng nói nhỏ nhẹ. Lão thái thái mặc dù còn cau mày, ánh mắt vẫn hiện lên sự cưng chiều, thật khiến người ta bội phục thủ đoạn của tên quỷ ám này. Bởi vậy cũng không ai nhắc đến chuyện của Vị Đông Tuyết, tuy rằng mọi người cũng cố ý bước chậm lại nhưng cũng phải chờ sau khi ngồi xuống toàn bộ, tam cô gia Tống Tử Hiên mới chính thức ra mặt (Làm mình nhớ đến anh Tống Tử Ngôn quá đi > . « Chương sauChương tiếp » Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây

Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com

Nếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luận

Viết bình luận... Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0 Nhập thông tin

Họ tên: Email: + =

Hoàn tất

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »