Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 50
tranh chấp từ đường (4)

❊ ❊ ❊

Bích Liễu không trả lời được vấn đề này, Hách Liên Dung mang máng cảm thấy quen tai, lại không nhớ ra là ai, ngơ ngác cùng Bích Liễu xem xét nửa ngày, Bố Pit. Đi bộ hai vòng trong sân, không kiên nhẫn chạy ra khỏi viện, đảo mắt đã không thấy đâu. Thật sự là…Không biết nói gì. Có điều xáo trộn một chút khiến đầu óc nàng tỉnh táo một chút, lại nhớ tới chuyện Từ đường, cân nhắc một lúc, quyết định đi tìm Hồ thị hỏi một chút. Hôm nay chỉ sợ Ngô thị nói đúng một câu : trong cái nhà này, nếu cảm thấy không để ý tới là cách tốt nhất, có thể là một ý tưởng sai lầm. Tựa như trơ mắt, không để ý tới cái Từ đường kia, không tham gia chuyện này cũng không thể kháng cự bị kéo vào bên trong tranh đấu. Nếu không thể tránh né, vậy phải biết rõ nguyên nhân để tránh đến cuối cùng mơ hồ thành người chết thay cho kẻ khác. Tới chỗ Hồ thị, Dương thị lại ở trong phòng bà, bởi vì chưa thông báo, Hách Liên Dung vào nhà liền thấy Dương thị cất vào trong người cái gì, thấy nàng tiến vào dường như luống cuống một chút. Hồ thị vội vàng chào đón Hách Liên Dung : « Sao lại đột nhiên đến đây ? » Hách Liên Dung nhìn Dương thị, Hồ thị hiểu ý liền chuyển đề tài : « Thiếu Trinh, muội về trước đi. » Dương thị lúc này mới như trút được gánh nặng, nhanh chóng cáo từ đi về. Hách Liên Dung lôi kéo Hồ thị ngồi xuống : « Tam nương tới làm gì ? » Hồ thị hơi cười cười : « Không có gì, nói chuyện phiếm về gia đình thôi. » Hồ thị trời sinh không phải là một diễn viên giỏi, ánh mắt mơ hồ cùng vẻ giấu giếm cái hòm tiền đã làm cho Hách Liên Dung đoán ra vài phần : « Đến vay tiền ? » « Ai… » Hồ thị xấu hổ cười, cất mấy thỏi bạc vụn vào hộp tiền xong xuôi, cất vào tủ, mới quay đầu lại nói : « Đệ đệ của Thiếu Trinh năm trước mượn phủ hai trăm lượng bạc làm buôn bán, không ngờ làm ăn thua lỗ, nhất thời không thu lại được vốn, vừa vặn mấy hôm trước Thiếu Trinh xảy ra chuyện, đại thiếu phu nhân mấy hôm nay cứ theo sát Thiếu Trinh điều tra, nếu không nàng đã đi… » Nói đến đây nàng dừng lại : « Ai, việc này nương hứa với Thiếu Trinh không nói ra. » « Một khi đã như vậy thì nương đừng nói nữa. » Hách Liên Dung cười cười, kì thật mới hỏi một chút, Hồ thị đã nói ra tám phần. Có điều, trong lòng nàng lại vô cùng áy náy, cảm thấy mình như bán đứng ai. Hồ thị nhẹ nhàng thở ra : « Vội vã như vậy là có chuyện gì đi ? » Hách Liên Dung cũng không quanh co : « Con lần này tới là muốn hỏi nương một việc có liên quan tới Từ đường. » Lông mày Hồ thị dựng ngược lên, đi đến đóng cửa lại cẩn thận mới ngồi lại bên cạnh Hách Liên Dung : « Nương biết con sẽ tìm đến nương. Con nhất định thấy kì quái vì cái gì nhiều người tranh nhau làm việc tu sửa Từ đường đi ? » Hách Liên Dung gật gật đầu nói : « Vừa mới nãy bà nội, đại nương và đại tẩu theo thứ tự đều tìm con. Ý tứ như thế nào…đều không khách nhau lắm. » Hồ thị cũng không hỏi bọn họ nói cái gì, nhẹ nhàng vuốt cằm : « Đó là bởi vì Vị gia chúng ta có một bảo bối. » Lúc Hồ thị nói câu này dường như cũng không dám chắc lắm, Hách Liên Dung ngạc nhiên hỏi : « Bảo bối gì ? Là đồ cổ ? » Vị gia kinh doanh đồ cổ, trong nhà có đồ quý báu cũng không có gì kì quái, quái chính là Hồ thị nhưng lại lắc lắc đầu : « Đến cuối cùng là cái gì nương cũng không biết. » Hách Liên Dung há hốc mồm, Hồ thị tiếp tục nói : « Không chỉ có nương không biết, đại tỷ và Thục Cần hẳn cũng không biết, chỉ biết là có đồ vật này nọ do ông nội con để lại. Về phần là cái gì, đại khái chỉ có bà nội con mới biết được. » Hách Liên Dung sắp xếp lại tin tức một chút : « Nói vậy là, Vị gia có một bảo bối giấu ở Từ đường, chỉ có bà nội biết nó là cái gì, người khác tin là vậy ? » Dứt lời nàng lại lắc đầu : « Nếu trong Từ đường có vật đó, chỉ sợ đã bị đại tẩu lấy đi, còn cần gì bây giờ mới đến tranh. » « Nói đến Từ đường. » Hồ thị cười thản nhiên. « Năm đó trước khi lão gia qua đời từng nói qua có một bảo bối bị ông hủy diệt rồi, không để lại cho con cháu, có lẽ là ông nội con để lại. Sau lại cũng không biết từ đâu truyền ra nói đồ vật đó căn bản không bị lão gia hủy mà giấu ở trong phòng thờ cúng tổ tiên. » Hồ thị hít một hơi : « Nương khi đó mới biết được, hóa ra tất cả mọi người đều tin đồ vật kia vẫn còn, đến ngay cả bà nội con, đều mượn cớ quay về tổ ốc một vài ngày, thế nhưng không thu hoạch được gì. » Hách Liên Dung lúc này mới hiểu được đại khái. Hóa ra trong lòng mọi người đã sớm biết rõ mọi chuyện, lại còn tìm cớ cố tình bí ẩn, nguyên nhân ư, đơn giản chỉ có hai chữ ‘dục vọng’ mà thôi. « Nương, người tin tưởng đồ vật đó vẫn còn không ? » Hồ thị lắc đầu cười : « Con người công công của con, cả đời không nói dối. Ông ấy nói bị hủy chính là đã hủy rồi. Nếu không, là đồ ông nội con lưu lại, đương nhiên vô cùng quý giá, ông ấy vì lí do gì không muốn truyền lại, ngược lại còn nói dối ? » Hồ thị thở dài : « Thật ra có đồ vật đó hay không có gì quan trọng ? Cần gì làm quá lên như bây giờ. » Nếu người nhà Vị gia đều có tâm tính giống Hồ thị, các nàng nhất định sẽ sống thoải mái vô cùng. Có điều nói vật đó bị hủy, Hách Liên Dung cũng không hoàn toàn tin tưởng. Dù sao trong đó có giá trị hay kỉ niệm quan trọng gì đó, lại nói với những người không hiểu rõ tình huống một câu miêu tả sơ sài, nhẹ nhàng bâng quơ – ‘bị hủy’. Đại khái vẫn có chút đáng ngờ. Hách Liên Dung cân nhắc lời nói của Hồ thị, đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng, có thể hay không…Vị lão gia bên ngoài có huyết mạch, mới lừa người trong nhà, đem đồ vật đó truyền ra ngoài ? Hách Liên Dung ngắm Hồ thị, lại cẩn thận ngẫm lại, phủ định suy đoán của mình. Ngay cả Vị Đông Tuyết cũng được Vị lão gia đón về nhà, chứng minh ông là người rất nặng tình nặng nghĩa, tuyết đối không để phát sinh chuyện con mình không thể vào Vị phủ bái nhận tổ tông. Thế nhưng chuyện Từ đường phải làm sao bây giờ ? Hách Liên Dung vì ứng phó cho qua cửa mà đều đáp ứng hàm hồ ba phía. Một khi khởi công, lập trường ba bên lập tức rõ ràng, chỉ sợ mỗi bên đều bức nàng lựa chọn. Thế này lại phải chống lại hai bên kia, một thêm một lớn hơn hai, đây là đạo lý Hách Liên Dung mới thông suốt. Từ biệt Hồ thị với cõi lòng đầy tâm sự, Hách Liên Dung lại không khỏi suy nghĩ chuyện này Vị Thiếu Quân có biết không ? Hắn nếu biết thì vì sao còn từ chối chuyện Từ đường ? Mỗi người đều nghĩ đến gì đó chẳng lẽ hắn lại không vậy ? Vốn bảo vật tổ truyền nên vào tay đương gia lại tồn tại một cách thần bí như vậy, hắn lại không đi tìm ? Không muốn tìm ? Đi tìm không có kết quả ? Hay là hắn giống Hồ thị, vốn tin rằng bảo vật đó đã sớm bị Vị lão gia phá hủy, bây giờ mọi người tranh giành, chẳng qua chỉ là ảo giác tốt đẹp mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »