Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 46
ước hẹn bốn người (2)

❊ ❊ ❊

Hách Liên Dung đứng lên, nhìn hai người từ xa tới gần, biết là không phải cố ý, ngay cả bước chân cũng đều cùng nhịp, lại nhìn thần sắc hai người, đều là dáng vẻ lơ đãng, bất cần, như hai Vị Thiếu Quân. Hai người lại trao đổi ánh mắt, lại cùng làm ra vẻ nghiêm túc, biến thành hai Vị Thiếu Dương. Nghiêm Yên cười, đến gần hai người, vòng trước vòng sau nhìn nửa ngày, khẽ cắn môi dưới chỉ vào người bên trái nói: “Đây là nhị biểu ca!” Hách Liên Dung đi đến cạnh Nghiêm Yên, nhìn kĩ hai người. Đại khái là thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, dáng người lại tương đương, nàng căn bản không phân biệt rõ ai với ai, lại không cam lòng tùy tiện chỉ ra và xác nhận, đột nhiên vươn tay đến, sờ soạng lên mặt người bên phải. Người nọ kinh ngạc định tránh đi, Hách Liên Dung cười nói: “Ta cũng đoán đây là Thiếu Dương.” Nàng vừa nói xong, Vị Thiếu Dương cười lớn, Vị Thiếu Quân không kiên nhẫn ngoáy ngoáy lỗ tai: “Ta đã nói rồi, chơi cái gì mà chơi, liếc mắt một cái người ta đã nhận ra, rõ nhàm chán.” Tâm tình Hách Liên Dung thoải mái hơn cũng quên mất bản mặt hay trưng ra với Vị Thiếu Quân, khẽ cười nói: “Thật ra ta không phân biệt được, chính là biết nếu ta chạm tay đến Thiếu Dương nhất định sẽ trốn.” Đột nhiên vừa nói vừa cười làm cho Vị Thiếu Quân sửng sốt một chút, hắn dời ánh mắt, không quá tự nhiên đi về chỗ hạ trại: “Ta cũng sẽ trốn a, ai biết ngươi có phải muốn đánh ta hay không.” Nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Nghiêm Yên và Vị Thiếu Dương, Hách Liên Dung lại muốn đánh người, chẳng lẽ nàng thích đánh người chắc? Còn không phải đều bị ép buộc? Bây giờ lại thành ra nàng giống nữ nhân bạo lực, đúng là u hồn! Cũng may Vị Thiếu Dương mở miệng nói: “Yên nhi, muội làm sao đoán được? Trước kia muội toàn đoán sai.” “Trước kia không phải muội đoán sai, là muội đoán đúng rồi các huynh lại nhất định diễn như thể muội đoán sai, lần nào cũng vậy!” Nghiêm Yên kháng nghị chỉ chỉ vào tay Vị Thiếu Dương: “Huynh thường hay phải sờ vào mấy đồ vật nên tay có chút chai sần, nhị biểu ca không có.” Nói xong lại có chút không vui, như thể đang oán trách hai người hôm nay sao không lại diễn như vậy. Vị Thiếu Dương nhìn tay, Vị Thiếu Quân bên cạnh cũng nhìn nhìn. Hách Liên Dung vừa mới đến cạnh hắn, tò mò…nhìn ngó, quả nhiên, da thịt béo mềm. Vị Thiếu Quân cũng cảm nhận được ánh mặt của Hách Liên Dung, vội nắm tay thành quyền, nói với Nghiêm Yên: “Muội còn không thả diều đi?” Nghiêm Yên liền thu hồi lại vẻ không vui, chạy tới cầm con diều đã được chuẩn bị tốt đưa cho Hách Liên Dung. Hách Liên Dung xua tay: “Tẩu không chơi.” Nói xong ngồi vào nơi bày đồ ăn, tỏ vẻ quyết tâm. Nghiêm Yên cũng không miễn cưỡng, liền cười vẫy tay với Vị Thiếu Dương, lại giơ giơ con diều trong tay về phía Vị Thiếu Quân, chính mình dẫn đầu chạy tới một khoảng đất trống. Vị Thiếu Dương đi theo sau, Vị Thiếu Quân cũng muốn đến, thình lình bị Hách Liên Dung giữ chặt vạt áo. Hắn dừng lại, kinh ngạc nhìn ngón tay trắng dài đang nắm áo mình, mở miệng ra vẫn không nói được cái gì hay ho hơn: “Làm cái gì?” Hách Liên Dung dùng sức túm chặt: “Ngươi không biết nhìn à?” Vị Thiếu Quân cúi người xuống, thuận thế ngồi xuống đất, nhìn Hách Liên Dung, lại nhìn Vị Thiếu Dương và Nghiêm Yên ở cách đó không xa. Hai tay hắn chậm rãi chống phía sau, ghé người lại cười đến vô cùng khinh thường: “Thiếu Dương không có tình ý với Nghiêm Yên, nếu không cũng sẽ không gọi ngươi theo tới.” Hách Liên Dung có chút kinh ngạc, hắn biết nguyên nhân chân chính mình xuất hiện tại đây. Vị Thiếu Quân ‘Xuy’ một tiếng: “Tính cách ngươi buồn tẻ như vậy làm sao có thể chủ động yêu cầu theo tới giúp vui.” Hách Liên Dung không vừa lòng với lời bình của hắn. Từ nhỏ đến lớn thầy giáo viết lời bình trên sổ liên lạc lúc tốt nghiệp đều là tốn kính đàn anh, đoàn kết thân ái, thành tích khá…chưa từng xuất hiện qua chữ ‘buồn tẻ’. “Ít nối loạn dây tơ hồng đi, muốn làm bà mối phiền toái ngươi trước về nhà làm cho thỏa chí rồi lại đến.” Vị Thiếu Quân lại hiện ra vẻ mặt vốn có, lỗ mãng, kiểu cười khiếm nhã, vô sỉ. “Không phải ta muốn làm bà mối! Là biểu muội của ngươi có ý với Thiếu Dương.” Hách Liên Dung oán hận đạp hắn một phát: “Hơn nữa Thiếu Dương cũng không hoàn toàn vô tình với Nghiêm Yên. Bỏ đi thân phận thanh mai trúc mã, không ở riêng một chút làm sao biết ? Giống như ta và ngươi, ở chung rồi mới biết ngươi thật ra là một u hồn, cũng sẽ chết tâm.” Hách Liên Dung vốn tưởng nói xong lời này Vị Thiếu Quân sẽ nhảy dựng lên đùng đùng trở mặt, ai ngờ hắn vẫn ngây ngốc một lúc lâu: “Ta hình như là tướng công của ngươi.” Vẻ mặt Hách Liên Dung tỏ vẻ không hiểu nhún nhún vai: “Hai người cũng không xung đột.” Vị Thiếu Quân phiền chán đứng lên, ngạo nghễ nhìn Hách Liên Dung từ trên cao, thần kỳ nghiêm túc nói: “Đừng tưởng rằng việc gì ngươi cũng đúng, ít nhất hôm nay có một việc ngươi sai.” Vị Thiếu Quân đi đến chỗ Nghiêm Yên cùng Vị Thiếu Dương. Hách Liên Dung ngồi dưới đất nhìn bóng dáng hắn, không biết là góc độ vấn đề hay là ngữ khí của hắn vừa rồi quá mức thuyết giáo, đột nhiên cảm thấy hình tượng hắn cũng rất cao lớn, có điều chính mình sai ở đâu? Hắn muốn nói hắn căn bản không phải một u hồn sao? Ý nghĩ này chỉ tồn tại một giây đồng hồ trong đầu Hách Liên Dung đã bị nàng hoàn toàn đạp xuống mười tám tầng địa ngục. Vị Thiếu Quân nói vài câu với hai người kia lại quay lại, đến trước mặt nàng vươn một tay: “Chúng ta trở về.” “A?” Hách Liên Dung không hiểu ý hắn, nhìn hắn muốn cười đến gập cả lưng nhưng cố nén nhịn, liền đứng lên: “Đi đâu?” Vị Thiếu Quân giữ chặt tay nàng, không khỏi phân trần: “Về nhà, ta nói với bọn họ ngươi không thoải mái, muốn trở về nghỉ ngơi.” “A?” Hách Liên Dung ngạc nhiên quay đầu nhìn Vị Thiếu Dương cùng Nghiêm Yên đã mất hứng, lại muốn giật tay mình ra nhưng không được liền lấy tay kia đánh vào tay hắn: “ Vì sao nói như vậy? Quá mất hứng?” Vị Thiếu Quân càng không ngừng kéo Hách Liên Dung tới bên cạnh xe ngựa: “Ngươi không phải muốn tạo cơ hội sao? Như ngươi mong muốn.” Hách Liên Dung nóng nảy: “Ngươi tránh ở bên cạnh không hé răng là tốt rồi, làm chuyện dư thừa thế làm gì? Còn kéo theo ta xuống nước!” Vị Thiếu Quân kéo Hách Liên Dung ngồi lên xe ngựa, hướng Thiếu Dương ở xa xa đang chạy đến hô một câu: “Ta mang xe ngựa đi, các ngươi chơi xong tự mình trở về.” Rồi sau đó hắn phân phó xa phu( người đánh xe) lái xe, lùi vào trong xe, nói với Hách Liên Dung vẫn đang trừng mắt nhìn hắn: “Về sau thấy những chuyện như vậy đừng có lại xem vào nữa, quả thực Việt bang việt vội (anh này chơi chữ ý bảo chị là người Tây Việt nên quá vội vàng?) . Người Yên Nhi thích không phải Thiếu Dương mà là tướng công u hồn của ngươi !” “Hả?” Hách Liên Dung hoảng sợ mở to hai mắt, xe ngựa bất thình lình chuyển bánh khiến nàng mất thăng bằng, nghiêng ngả, lại chật vật ngồi xuống xong: “Hả?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »