Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 88
cô bé bán diêm (3)

❊ ❊ ❊

“Cái…. Cái gì…..” Vị Thiếu Quân còn rất đơn thuần, chờ Hách Liên Dung tới quát hắn, căn bản không nghĩ lại nghe tới cuộc nói chuyện này. Ngồi ở bên bàn ngân ngơ một lúc lâu, đôi môi giật giật, giống như phải mở miệng phản bác, lại đem từng câu từng chữ Hách Liên Dung nói ra nhớ lại một lần, chưa kịp nghĩ ra phải phản bác như thế nào.

Hách Liên Dung nói xong những lời kia, không thèm nhìn Vị Thiếu Quân lấy một cái, mặt không chút thay đổi đem ấm trà bằng đồng kia ném lên trên bàn, bộ dáng mặc người xử lý, xoay người ra khỏi phòng.

Chưa thấy qua người nào thích tranh công như vậy! Cả ngày đem mấy chữ “Ta là ân nhân cứu mạng” dán trên miệng, là nhắc nhở bản thân, vẫn là nhắc nhở nàng? Nghĩ đến khuôn mặt tươi cười hết sức phối hợp của nàng cũng chỉ vì cái gọi “ân cứu mạng” kia mà có? Nghĩ rằng cứu nàng, nàng liền không chút kháng cự đứng cạnh hắn cúi đầu khom lưng, mọi việc đều nghe theo? Đây là cái đạo lí khỉ gió gì!

Nàng không phủ nhận công lao cứu nàng của Vị Thiếu Quân, nhưng việc này giống như một cái ngòi nổ, một cái ngòi nổ có thể khiến nàng bỏ qua một chút chuyện cũ. Mà nguyên nhân khiến cho Hách liên Dung thay đổi thái độ căn bản là trong lúc nguy hiểm, nàng phát hiện ra Vị Thiếu Quân cũng không phải không có ưu điểm, cho nên, nàng nghĩ muốn cho đôi bên một cơ hội có thể bình thường nói chuyện. Dù cho vô tình, nàng cùng Vị Thiếu Quân cũng phải đối mặt nhau cả đời, vô luận tương lai bọn họ như thế nào, có thể trở thành một đôi vợ chồng chân chính hay không, nàng đềy cần cơ hội này để làm cho tương lai chính mình trở nên thoải mái một chút.

Nói vậy, hiện tại….. thất bại rồi? Nhìn bộ dáng hắn càng ngày càng quá đáng, chỉ số bạo lực của Hách Liên Dung lại muốn tăng cao, nếu không lập tức rời đi, hậu quả thực khó lường.

Vị Thiếu Quân liền như vậy đưa mắt nhìn Hách Liên Dung ra khỏi phòng, đầu cũng không ngoảnh lại.

Hách Liên Dung mất tích cả ngày, thẳng tới trước giờ cơm chiều, mới xuất hiện trong phòng lão phu nhân, chờ dùng cơm.

Vị Thiếu Quân vào phòng, đầu tiên chính là nhìn thấy nàng, sửng sốt một chút, ngập ngừng ngồi xuống bên cạnh nàng, “Nàng đi đâu? Tìm nàng cả ngày.”

Hách Liên Dung không nói gì, Hồ thị ở bên cạnh nói: “Nhị thiếu phu nhân xuống núi mua cho nương chút kim chỉ, lại giúp lão phu nhân mang về chút điểm tâm.”

Lão phu nhân ra hiệu cho Bích Vinh bưng tới một cái bàn nhỏ, cười nói: “Cháu cũng nếm thử một chút, không nghĩ tới cửu lý hương cao ở đây lại ngon như vậy, A Dung thật có lòng.”

“Cháu cũng là nghe một khách hành hương nói cạnh nơi này có một thôn bán điểm tâm cùng sợi tơ không tồi, vừa lúc có xe ngựa xuống núi, liền đi theo xem một chút.”

Vị Thiếu Quân khẽ cắn môi dưới, nghiêng đầu nhìn về phía Hách Liên Dung. “Nàng xuống núi sao lại không gọi ta?”

Hách Liên Dung lườm hắn, thản nhiên nói: “Ngươi không phải vội vàng quăng quật đồ vật gì đó sao?”

Vẻ mặt Vị Thiếu Quân khẽ biến, ngượng ngùng xoay đầu lại không lên tiếng nữa. Mãi cho đến khi dùng cơm xong, hai người cũng không nói với nhau câu nào.

Lão phu nhân sớm nhìn ra chút manh mối. Mấy ngày nay, Hách Liên Dung cùng Vị Thiếu Quân biểu hiện tương thân tương ái khiến cho nàng rất vừa lòng. Cho rằng đã muốn đạt được một phần mục đích của chuyến đi này. Cũng không nghĩ tới vừa mới hai ngày, như thế nào lại như vậy?

“Hai người các chấu đừng ở nơi này nữa.” Lão phu nhân phất tay. “Đi ra ngoài mua sắm đi. Bà và nương cháu muốn tụng kinh.”

Vị Thiếu Quân lên tiếng, đứng dậy nhìn về phía Hách Liên Dung. Hách Liên Dung cũng đứng lên. “Ta muốn đi Đông Viện, cùng Trí Năng đại sư có hẹn tối nay chơi cờ.”

“Ta…. Ta và nàng cùng đi.” Sự kiên nhân của Vị Thiếu Quân hiển nhiên cũng đã tới cực hạn.

Hách Liên Dung lại vẫn không cảm kích, “Không cần, ngươi vẫn là nên suy nghĩ bản thân nên làm chuyện gì đi.”

Sắc mặt Vị Thiếu Quân rốt cuộc trầm xuống. Hách Liên Dung không nhìn lông mày lão phu nhân đang dần nâng cao, không nhanh không chậm nói: “Chúng ta trên đường tới Tuyên Pháp tự ngươi không phải đáp ứng ta phải làm một chút chuyện sao? Nhanh như vậy đã quên rồi? Hay là nói ngươi căn bản không nghĩ muốn thực hiện lời hứa đó?”

Nàng vừa nói như vậy, Vị Thiếu Quân cũng mới nhớ lại thời điểm mình bị kẹt trong vũng bùn, Hách Liên Dung nói qua sau khi hắn đi lên phải làm một chút chuyện có ý nghĩa, thế nhưng, loại lời nói này ai lại xem là thật? Nếu khi đó hắn biết bản thân có năng lực bò lên, đã không đáp ứng rồi.

Nghe Hách Liên Dung nói như vậy, lão phu nhân lập tức lại cao hứng, “Thì ra là thế, Thiếu Quân, vậy cháu cũng trở về ngẫm nghĩ lại xem, vài ngày tới chúng ta xuống núi, về nhà lại thương lượng cho tốt.”

Vị Thiếu Quân cảm thấy không đúng, càng nghĩ càng cảm thấy mình dường như đã rơi vào bẫy, nhìn thần sắc của Hách Liên Dung lạnh nhạt không tỏ chút thái độ nào. Nếu đã không muốn nói chuyện, vung cánh tay rời khỏi cửa.

Nghĩ lại hôm nay chính mình cũng coi như đạt đến một trình độ nào đó, không chỉ bỏ cả ngày trời đi tìm Hách Liên Dung, buổi tối còn chủ động mở miệng nói chuyện, cho dù buổi sáng có khó chịu như thế nào, cũng nên hết rồi chứ?

Vị Thiếu Quân lòng vòng ở chỗ đất nhấp nhô ở Tây Viện hồi lâu. Sau khi ra khỏi Tây Viện, nhận ra chính mình trong vô thức đã đi tới trước Đông Viện, vội vàng khắc chế bản thân, xoay người, ngồi ở thềm đá tại Đại Hùng bảo điện ngồi một lúc lâu, dựa vào cột lớn ngửa mặt nhìn trời mà ngẩn ngơ.

Lúc này sắc trời đã nhuộm tối, có lẽ là bởi vì đang ở trên núi, cảm thấy, sao trời hồi trước càng tỏa ra ánh sáng ngọc, Vị Thiếu Quân không khỏi bị bầu trời đầy sao kia mê hoặc, không thể thoát ra, tư tưởng cũng tùy theo mà chuyển biến.

Hắn như thế nào lại quên, Hách Liên Dung là một nữ nhân tuyệt đối “không thể vượt qua”. Mỗi khi hắn cảm thấy tốt đẹp, cảm thấy nắm được cục diện giữa hai người, lại sẽ phát hiện Hách Liên Dung luôn như vậy tựa tiếu phi tiếu mà nhìn hắn. (tựa tiếu phi tiếu: cười như không cười)

Đúng, hắn cũng biết hai ngày qua có chút vênh váo đắc ý, thế nhưng, nàng cũng không phải đối, không phải sao? Còn khắp nơi mặc hắn tùy hắn, bản thân hắn cũng không thật sự khiến nàng làm những chuyện không thể làm được, hai người nói nói cười cười ở chung, thật tốt. Như thế nào đột nhiên lại thay đổi đâu?

Đều nói nữ nhân thiện biến (nữ nhân có xu hướng hiền lành, ngoan ngoãn), cũng không nên nhanh như vậy a? Nhanh đến hắn một chút tâm lý chuẩn bị cũng không có, là bởi vì Vệ Vô Hạ sao? Vị Thiếu Quân không quá thích ý tưởng này.

Vị Thiếu Quân cũng không hiểu được bản thân vì cái gì lại không thích Vệ Vô Hạ như vậy.

Ghe tị sự thành công của hắn? Có lẽ.

Cảm thấy hắn không thành thực? Đại khái.

Tuy nhiên, những chuyện này cũng không quan trọng, hắn biết ghen tị là cái cảm giác gì, đó là một loại cảm giác lấy tâm bóp nát, máu chảy lên đầu, đối với Vệ Vô Hạ, không thể bì kịp.

Về phần không thành thực liền càng khó nói, trong cuộc sống có được mấy người thành thực đây? Chính là hắn, chính là Hách Liên Dung, vốn không có thành thực.

Cho nên rốt cuộc là vì cái gì đâu? Vì cái gì hắn lại cảm thấy sự xuất hiện của Vệ Vô Hạ cực kỳ có tính uy hiếp đâu? Vì cái gì khi hắn nhằm vào Vệ Vô Hạ, đáy lòng lại lại sinh ra một loại cảm xúc giữ gìn mãnh liệt đâu? Hắn rốt cuộc muốn giữ gìn cái gì?

Cũng không biết suy nghĩ bao lâu, thủy chung không có nghĩ ra chuyện nào khác, có một chút suy nghĩ những vẫn ở trong đầu hoảng loạn, hoảng đến phiền lòng tức khí, chỉ đành buông xuống chuyện của Vệ Vô Hạ, tiếp tục suy nghĩ Hách Liên Dung hôm nay rốt cuộc là bị trúng cái gì gió.

Vị Thiếu Quân tuyệt không ngyện việc Hách Liên Dung lãnh đạm là do Vệ Vô Hạ, cho nên cũng buông lỏng suy nghĩ, từ chính mình tìm ra nguyên nhân. Nói đi nói lại, Hách Liên Dung vẫn nhắc tới chuyện muốn hắn đi làm chút chuyện ý nghĩa.

Kỳ thực không phải hắn hắn lười, mà bởi vì mỗi khi hắn làm “chính sự” đều thất bại, ngay cả tiền thắng được để làm chính sự cũng đánh mất! Này chứng tỏ cái gì a? Thiêu ý a! Ai còn dám đi đá khối thiết bản (mảnh thép) kia? Còn không bằng nói thẳng bản thân không có thiên phú (tài năng), bớt chút việc tổn hại thần kinh, hay là nên ăn ăn uống uống, nên phá phá sản sản đi thôi! (đá khối thiết bản: ý chỉ việc đương đầu với thử thách)

Thế nhưng nguyên nhân Hách Liên Dung thay đổi thật sự là vì vậy sao? Nếu hắn thử một lần nữa…. lại cố gắng thêm lần nữa…. Bọn họ có thể trở lại trạng thái lúc trước sao?

Ai mà không sợ cô độc? Vị Thiếu Quân cũng là người.

Tuy vậy, làm cái gì mới tốt? Tửu lâu? Rất rườm rà, một lần biện giải cuối cùng, dù thế nào cũng cần thuận tay một chút. Rốt cuộc nên làm cái gì đây….

Hách Liên Dung từ phía sau cột lớn ở đại điện đi ra, nhìn thấy chính là bộ dáng Vị Thiếu Quân khoanh chân ngồi ngẩn người trên thềm đá.

Nói cái gì tới Đông Viện tìm Trí Năng đại sư chơi cơ đều là nàng nói bậy nói bạ, nàng từ phòng lão phu nhân đi ra liền đi bộ tới đây, nhìn cảnh đêm không tồi, tìm một cột lớn dựa vào ngăm nhìn.

Không nghĩ tới, Vị Thiếu Quân đã ở nơi này. Hai người cách nhau mấy cái cột, cũng không thấy đối phương.

Vị Thiếu Quân cũng nhìn thấy Hách Liên Dung, yết hầu trượt một chút, “Nàng không phải đi chơi cờ sao….”

Hách Liên Dung nhún nhún vai, khi lời nói dối bị phát hiện, hoặc là nói thêm một lời nói dối khác, hoặc là mặt dày mày dạn, đối mặt với Vị Thiếu Quân, Hách Liên Dung lựa chọn cách sau.

“Ta đi trước, ngươi ngồi vui vẻ.”

Thấy Hách Liên Dung sẽ rời đi, Vị Thiếu Quân lập tức đứng lên, “Ôi chao, nàng không hỏi xem ta đang nghĩ cái gì sao?”

Hỏi a, hỏi a! Chỉ cần nàng hỏi, hắn có thể nói kỳ thực hắn thật sự muốn cùng nàng nói, hắn đang lo lắng nên làm cái gì, không phải vì bản thân hắn, chỉ là vì có thể khiến hai người trở lại thời điểm hòa thuận lúc trước.

Ánh mắt Hách Liên Dung khẽ chớp một chút, nàng nhìn thấy vẻ chờ mong trong mắt Vị Thiếu Quân, cũng nhìn thấy vẻ khẩn trương trên mặt hắn, thu hồi lại bước chân đã muốn bước khỏi, “Ngươi nghĩ cái gì?”

Vị Thiếu Quân đã sớm chuẩn bị, “Ta….”

Đang vừa mới nói được một từ, bên tai vang lên một tiếng nổ vang trời không hề báo trước, “thình thịch” một tiếng, không trung chợt thay đổi.

Hai người đều bị tiếng nổ này khiến cho sợ đến mức co gập người lại, sau khi tiếng thứ nhất vang lên, không trung liên tục vang lên những tiếng thét gào, vô số điểm sáng bay lên bầu trời sau đó nổ tung, tán ra thành vô số những đóa hoa màu sắc rực rỡ. Toàn bộ khung trời bé nhỏ đều bị che lấp, đập vào mắt những người chứng kiến đều là muôn hồng nghìn tía, ngân quang sao sáng, ban đầu hơi lướt qua sau lại càng thêm nhiều, làm cho người ta không kịp nhìn rõ, phảng phất như đang ở trong mộng ảo. Trong mũi thản nhiên phảng phất mùi hướng của thuốc nổ nhắc nhở hai người, nơi này quả thực chính là ở nhân gian, không phải cảnh ảo.

Pháo hoa? Như thế nào lại xuất hiện ở đây?

Nghi vấn này đồng thời len lói ở trong lòng hai người, nhưng cũng đều không rảnh suy đoán, ngẩng đầu nhìn hồi lâu, cổ đều phát đau, pháo hoa mới có xu hướng ít lại. Hách Liên Dung xoa xoa cái cổ, chuyển ánh nhìn qua Vị Thiếu Quân, “Ngươi vừa rồi muốn nói gì?”

Vị Thiếu Quân lại không nói được nữa, làm chi lại muốn nói? Làm chi chưa làm đã phải nói ra? Làm chi phải bộc bạch chính mình? Nói liền trở thành thiên hạ vô địch, làm lại biến thành lực bất tòng tâm, hắn mới không cần trở thành một kẻ như vậy!

“Không có, không có gì.” Vị Thiếu Quân nói, ánh mắt lại vẫn nhìn chằm chằm khói thuốc lơ lửng, vẫn chưa tan đi giữa không trung. “Liên Dong, để ta nói chuyện xưa đi, tiểu cô nương bán củi…. chuyện xưa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »