Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 185
dê vào miệng cọp

❊ ❊ ❊

Thiếu Dương đêm qua rời đi, tới Hằng Xa bái phỏng thương hội đồ cổ ba tỉnh, không mang ai theo bên người, Vị Thiếu Quân có ngăn cản lại.

“Hằng Xa? Nơi xa như vậy cũng có thể quản được chuyện trong thành Vân Trữ sao?”

“Không phải quản, là tìm kiếm hợp tác, Vị Tất Tri một khi ổn định lại, vẫn là có thể kiếm thêm vốn, Thiếu Dương hy vọng tìm được nguồn tài chính bên ngoài tăng cường thực lực của chúng ta, chúng ta phải thông qua thủ đoạn buông bán khiến cho Vệ Vô hạ phải tâm phục khẩu phục, để hắn biết, vị trí lão bản Vị Tất Tri không phải ai cũng có thể ngồi.”

Hách Liên Dung bật cười, xem bộ dáng thống khoái khi hôm qua bọn họ đáp ứng, còn tưởng rằng bọn họ thật sự chuẩn bị từ bỏ, ai ngờ xoay người đã ngồi thương lượng đối sách, hai người kia a, quả nhiên đều có cái tính không thành thục.

“Thiếu Dương đi rồi, nói thế nào với Vệ Vô Hạ? Hắn nếu biết được sao có thể để các ngươi được như nguyện?”

Vị Thiếu Quân lắc đầu, “Ta vẫn luôn cảm thấy hắn lần này trở về không phải vì Vị Tất Tri, cho nên nàng cũng phải cẩn thận, chăm sóc bà nội cho tốt, bà giống như đã phó mặc cho số phận, ta sợ Vệ Vô Hạ bắt bà dập đầu nhận sai bà chắc cũng sẽ làm. Bà đã lớn tuổi, cho dù trước kia đã làm chuyện gì, đã tới tuổi cần được an dưỡng cũng không nên chịu sự đối xử như vậy.”

“Ta hiểu được,” Hách Liên Dung cười cười, cố gắng thoải mái hết sức mà vỗ vỗ hắn, “giao bà nội cho ta, chàng còn không yên tâm nữa?”

“Chính là bởi vì có nàng ta mới yên tâm, bất luận tình huống có xấu đến mức nào, nàng cũng sẽ có biện pháp, đúng không?”

Hách Liên Dung khiến nụ cười càng tươi hơn, gật gật đầu.

Kỳ thật trong lòng nàng không đồng ý, đối mặt Vệ Vô Hạ, nàng cũng chưa hề thắng lợi, trừ bỏ buổi tối “kinh hỉ” ngày đó.

Nhưng dạng thắng lợi này quá mức bi thảm, Hách Liên Dung không muốn thử thêm nữa, nàng phải dốc toàn lực bảo vệ lão phu nhân, đồng thời lại không thể khiến bản thân bị thương.

May mà, nàng biết trong lòng Vệ Vô Hạ áy náy, đối với nàng có loại cảm giác áy náy khiến người ta kinh ngạc. Này có lẽ sẽ trở thành át chủ bài của nàng. Nàng vẫn nghĩ mỗi bước đi của hắn đều được dày công tính toán, đều phải thiết lập hoạch định sẵn, thế nhưng lại có loại cảm giác này. Hắn có thể khiến người khác tổn thương, từ lúc hắn trong nháy mắt quyết định lên kế hoạch trả thù ấy, hắn nên hiểu được điều này.

Vì thuận tiện cho việc chăm sóc lão phu nhân, Hách Liên Dung chuyển đến Thể Thuận trai. Không nghĩ tới ngay trong đêm, liền thấy có hạ nhân chuyển dụng cụ hàng ngày vào một gian phòng trong Thể Thuận trai.

Hách Liên Dung hỏi, lại không ai trả lời nàng.

Vị phủ vốn có người ở lại nay bị Vệ Vô Hạ xóa sạch hết, hiện tại trong phủ đều là những người hắn mang đến. Tuy rằng đổi người mới khó tránh khỏi việc không quen, nhưng Hách Liên Dung cũng không phải lại làm đương gia, trở nên rảnh rỗi rất nhiêu, quả thực có chút không quen.

Lão phu nhân đối với những chuyện này không chút hứng thú, mỗi ngày ngoại trừ ăn cơm, ngủ, thì chỉ ở phật đương tụng kinh. Xem ra nàng đã chuẩn bị xong xuôi việc nhận sự trả thù của Vệ Vô Hạ.

Vệ Vô Hạ rốt cuộc khi nào thì tiến vào ở tại Thể Thuận trai, Hách Liên Dung không biết, chỉ biết có một ngày sau khi rời giường đột nhiên thấy hắn từ trong phòng đi ra, mỉm cười chào đón mình.

Hách Liên Dung vốn định tiến lên nói một hai câu chính nghĩa ra lệnh đuổi khách, tỷ như nơi này là chỗ ở của nữ quyến, nam tử tốt nhất tránh xa. Nhưng lại nghĩ lại, thứ nhất hiện tại toàn bộ Vị phủ đều là điền sản của người ta, nghiêm khắc mà nói thì bản thân mới chính là khách, không có lập trường yêu cầu chủ nhân điều gì; thứ hai Vệ Vô Hạ nếu đã dọn vào Thể Thuận trai thì nghĩa đây là chuyện hắn đã quyết định, sao có thể vì một người nói hai ba câu liền đổi ý? Nói không chừng hắn đang chờ mình nói gì đó, sau đó nhân cơ hội mà làm khó dễ đâu.

Cho nên Hách Liên Dung từ bỏ biện pháp đang nghĩ tới này, nhưng mà hai ngày sau, nàng không thể không lại lo lắng thêm lần nữa.

Kỳ thực biểu hiện hai ngày nay của Vệ Vô Hạ vô cùng tốt, buổi sáng mỗi ngày đi ra ngoài, buổi chiều trở lại uống trà, xem sách, đánh đàn, một ngày ba bữa cơm nhất định sẽ không vắng mặt, không có thủ đoạn gì cũng không thấy trả thù, còn ngẫu nhiên ở trên bàn cơm nói giỡn đôi câu, không có biểu hiện chút ác ý nào.

Lão phu nhân cũng không giống như trước kia nhốt mình trong phật đường, thậm chí còn chủ động quan tâm đến Vệ Vô Hạ, tựa như lúc trước hắn làm khách trong phủ vậy.

Cũng chính bởi vậy, Hách Liên Dung mới càng lo lắng.

Lão phu nhân thường thường hỏi chuyện của Bình nương, những chuyện Vệ Vô Hạ đã trải qua, thậm chí còn hỏi tới hài tử suýt chút nữa đã chết bởi tay nàng kia, Vệ Vô Hạ đều nhất nhất trả lời, Hách Liên Dung cũng hiểu lão phu nhân đang trừng phạt chính mình, không ngừng khiến Vệ Vô Hạ nhắc nhở bản thân, những hành vi xấu xa năm đó của nàng, đối với người Vị gia tạo thành thương tổn lớn thế nào.

Cho nên Hách Liên Dung không thể không tìm Vệ Vô Hạ nói chuyện, hy vọng hắn có thể dọn khỏi Thể Thuận trai.

“Nếu ngươi muốn nhìn bà nội căn rứt, ngươi đã đạt được rồi.”

Vệ Vô Hạ lại bật cười, “Ta muốn bà ấy cắn rứt làm gì?” Nàng cho là nhắc tới chuyện này, ta sống tốt được sao?” Thấy Hách Liên Dung nhướn mi, Vệ Vô Hạ bước tới gần Hách Liên Dung, “Nếu nàng dọn ra khỏi Thể Thuận trai trước, ta tự nhiên cũng sẽ chẳng xuất hiện trước mặt bà ấy.”

“Ta?” Hách Liên Dung cực kỳ khó hiểu.

“Nàng nghĩ rằng ta và nàng… vì sao nhất định phải giữ lão phu nhân lại?”

Mặc cho ai nhìn vào, hành vi của Vệ Vô Hạ đều là vì trả thủ, nhưng hiện tại nói như vậy, ít nhất, cho dù muốn trả thù cũng không phải lão phu nhân.

“Ngươi…” Hách Liên Dung giật mình, cũng không dám nghĩ tiếp thứ suy nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, sự nguy hiểm từng trải qua lại trỗi dậy, không tự chủ được lui về phía sau.

“Xem ra nàng thực đã biết.” Vệ Vô Hạ vừa lòng cười cười, “Như vậy tốt rồi, nếu không ta vẫn không biết mở miệng nói với nàng thế nào, nàng đối với ta làm như không thấy, khiến ta rất khó chịu.”

“Như vậy… ngươi lúc trước nói tới Yên nhi, là cố ý khiến chúng ta hiểu lầm ngươi có ác ý với muội ấy sao?” Hách Liên Dung thẳng lưng, không cho bản thân thể hiện ra sự sợ hãi khi rơi vào bẫy.

Vệ Vô Hạ rũ mắt xuống, ra vẻ cam chịu, “Ta nếu không bỏ qua một tú nữ như nàng, liền sẽ tự rước lấy phiền toái, Hoàng thượng tỷ phu kia của ta vẫn rất thích mỹ nhân.”

“Đây cũng là điều ngươi tính toán sao?” Hách Liên Dung nhụt chí cười khẽ một tiếng, “Quả nhiên a, đúng là ngươi, chuyện không có mục đích thì sẽ không bao giờ làm.”

Vệ Vô Hạ thật sự hỏi lại, “Chuyện không có mục đích… sao phải làm?”

Hách Liên Dung nhún nhún vai, “Ai biết, có lẽ vì sẽ có kinh hỉ đâu?”

Nhắc tới kinh hỉ, sắc mặt Vệ Vô Hạ rõ ràng kém đi, khẽ ngậm môi, cho đến khi lại bước từng bước, “Nếu ta cũng có thể khiến nàng kinh hỉ đâu?”

Khoảng cách giữa bọn họ lúc này có chút nguy hiểm, Hách Liên Dung vội vã lui về phía sau, Vệ Vô Hạ cũng không đuổi theo, đứng trong phạm vi an toàn, “Sự việc kia… thật sự đã lần đầu tiên khiến ta cảm thấy hối hận.”

“Ta thật cao hứng vì ngươi còn có chút nhân tính.” Hách Liên Dung không dám thả lỏng, thân mình căng cứng.

“Cho nên ta đổi ý, ta sẽ đem toàn bộ Vị Tất Tri trả lại cho Vị gia, tất cả đều vì nàng.”

Rõ ràng là một tin tốt, lọt vào tai Hách Liên Dung lại xa xôi không chút đáng tin, “Ngươi… muốn cái gì?”

“Không phải, nàng nên hỏi ta là, ta muốn cho nàng cái gì.”

“Ta không muốn có được bất kỳ thứ gì từ ngươi.” Hách Liên Dung chỉ cảm thấy hoảng hốt, “Ta muốn rời đi.”

“Có thể.” Vệ Vô Hạ thong thả bước đến, trước khi Hách Liên Dung lui lại, nắm lấy tay nàng, “Nàng muốn đi đâu, ta sẽ cùng nàng đi.”

Hách Liên Dung giãy dụa mãi, rồi đành buông tha cho loại hành động vô ích này, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo, “Ngươi rốt cuộc sao lại không bình thường như vậy? Có phải hay không mọi thứ Vị gia có được ngươi đều phải cướp đi? Ngươi lấy danh nghĩa báo thù làm những chuyện này, chính ngươi lại chiếm được gì?”

Vệ Vô Hạ lại lắc đầu, “Khi nào thì báo thù, khi nào thì bù đắp, ta phân biệt rất rõ ràng.”

“Bù đắp?” Hách Liên Dung bật cười, “Ai muốn?”

“Nàng không muốn, nhưng không có nghĩa ta không thể cho.” Vệ Vô Hạ ôn nhuận cười, “Chuyện Vệ Vô Hạ ta muốn làm, chưa từng không làm được. Ta có thể ép nàng, lão phu nhân, Vị Tất Tri, thậm chí là Vị Thiếu Quân, bọn họ đều bị ta khống chế trong tay… nhưng ta không muốn làm như vậy, ta muốn nàng cam tâm tình nguyện, nhận sự bù đắp của ta, quen với sự hiện diện của ta bên cạnh nàng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »