Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 141
công việc yêu thích (3)

❊ ❊ ❊

Vị Thiếu Quân hừ một tiếng đáp: “Làm người mà nay thế này mai thế khác chẳng có gì hay ho cả, đã mở tửu lâu thì cứ tập trung kinh doanh thôi, còn động chạm đến đồ cổ làm gì, như ngươi đó, rõ ràng muốn che giấu thân phận, giả danh thương gia buôn bán trà, chẳng ra làm sao hết!”

Vệ Vô Hạ vẫn khẽ cười, tuyệt nhiên không bởi những lời châm chọc của Vị Thiếu Quân mà nao núng: “Thân phận của ta đích xác là một thương gia buôn trà, còn về những cái khác, xin Vị huynh thứ lỗi, quả thật tại hạ không muốn tiết lộ.”

Vị Thiếu Quân lại thích phong cách phóng khoáng này của Vệ Vô Hạ nên cũng không tiếp tục bới móc mà chuyển sang vấn đề khác: “Không phải nói muốn đi tìm vị đầu bếp hoàng cung ẩn cư kia sao? Hôm nay đi luôn đi.”

Hắn nói xong liền nhanh chóng kí kết mấy tờ khế ước rồi vào phòng đưa cho Hách Liên Dung: “Tối nay ta sẽ cố gắng về sớm hơn.”

Hách Liên Dung trong phòng nghe cuộc đối thoại giữa hai người họ cũng nảy sinh hoài nghi với thân phận của Vệ Vô Hạ, có điều nàng cũng là người có chút thấu tình đạt lý, ai chẳng có bí mật không muốn tiết lộ, chuyện người ta không muốn công khai chẳng nên cưỡng cầu. Có điều nàng cũng không để mặc Vị Thiếu Quân cứ thế mà đi liền tiến lên nắm lấy tay hắn: “Ta có chuyện muốn…”

Vị Thiếu Quân cười xấu xa ấn nhẹ lên cánh môi nàng một nụ hôn: “Yên tâm, sẽ không về muộn nữa đâu, hôm nay nhớ chuẩn bị sẵn nước tắm.”

Hách Liên Dung hơi xấu hổ, lúng túng, Vệ Vô Hạ vẫn còn ở ngoài phòng đó, không biết có bị hắn nghe thấy hay không, nàng đẩy đẩy hắn sẵng giọng nói: “Ta muốn nói chàng liệu có nên cân nhắc lời Vệ Vô Hạ nói hay không?”

Vị Thiếu Quân nhíu mày: “Nàng cũng không muốn ta mở tửu lâu?”

“Ta chỉ muốn chàng vui vẻ mà thôi.” Hách Liên Dung lại bước đến ôm chặt hắn, đầu dựa vào tấm lưng vững chãi của hắn: “Nhân sinh* ngắn ngủi, nếu đã xác định được công việc mình yêu thích phải lập tức đi làm ngay, nếu không bỏ lỡ mất rồi, nhất định sẽ hối hận cả một đời. Nhất là việc đã từng bỏ lỡ một lần, đừng lại lần nữa để nó trôi đi.” (* Nhân sinh: cuộc đời, đời người)

Vị Thiếu Quân cũng không phản bác lại, chỉ ngẫm nghĩ một hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu: “Để ta suy nghĩ thêm đã.”

Thấy hắn không cự tuyệt, Hách Liên Dung cũng thở phào nhẹ nhõm, kiễng chân hôn lên đôi môi hắn: “Vậy chàng cứ suy xét cẩn thận, vậy trước đừng vội tìm vị đầu bếp kia được không?”

Vị Thiếu Quân cười nhẹ gật gật đầu: “Ta vẫn phải đến cửa hàng xem qua chút đã. Nếu nàng mệt cứ ngủ tiếp đi, chuyện trong nhà cũng chẳng quan trọng lắm đâu.”

Hai người ngọt ngào ân ái quan tâm săn sóc nhau đến nửa ngày Hách Liên Dung mới chịu tiễn hắn ra khỏi cửa.

Vị Thiếu Quân với Vệ Vô Hạ đi rồi Hách Liên Dung mới như bỏ được xuống tảng đá trong lòng, tâm tình cũng thoải mái được hơn chút, lại để Bích Liễu như hôm qua tỉ mỉ trang điểm cho mình một lượt, nhìn bản thân trong gương mặt mày rạng rỡ cũng khẽ cười vui vẻ. Đều nói nữ nhân hạnh phúc sẽ càng thêm xinh đẹp, nàng hiện tại đang ở trong trạng thái như vậy, cái cảm giác lâng lâng vui sướng tràn trề từ trong sâu thẳm toát ra, tựa như sản sinh thêm sức mạnh cường đại có thể đương đầu với tất cả, nhất là những cái việc linh tinh, vụn vặt lại tẻ nhạt dường như đã trở nên không quá khó khăn để giải quyết.

“Nhị thiếu phu nhân, Mộ Dung cô nương mới sáng sớm đã đến nói chăn tơ tằm không đủ mềm mại muốn đổi toàn bộ tất cả bằng gấm Vân Nam.” Vị Quảng nhìn vào cuốn sổ ghi chép, như thường lệ báo cáo công việc trong một ngày với Hách Liên Dung.

Hách Liên Dung đang xem xét sổ sách ngày hôm qua, nghe vậy cũng không hỏi nhiều chỉ gật đầu: “Đã đến đây đều là khách, cô ấy lại là em chồng của nhị tỷ, thân phận đặc biệt, đổi lại cho cô ấy cũng được.”

Vị Quảng đáp lời rồi lấy bút ghi chép lại, Hách Liên Dung lại hỏi: “Về các khoản thêm thắt cho mùa hè cũng tăng cho cả cô ấy, đem gửi đến chỗ nhị tỷ, nếu người ta đã đến làm khách cũng không thể không chu đáo, tận tình.”

Vị Quảng ghi thêm vào rồi lại báo cáo thêm một số công việc cần giải quyết trong ngày, sau đó Thanh cô xin vào thông báo vấn đề sắp xếp gia nhân: “Hôm qua lão phu nhân đã cho gọi về những hạ nhân trước đó nhị tiểu thư phái đến Vị Tất Tri. Mấy người đó khi đi khỏi trong phủ đã tìm những người khác vào thay thế, nay họ trở về nhưng phủ ta cũng không dùng đến.”

“Việc này để ta tìm bà nội thương lượng đã.” Hách Liên Dung khoát tay để Thanh cô lui xuống, đứng dậy cất sổ sách, ấn tín vào ngăn tủ rồi khóa lại, mang theo Bích Liễu đi giải quyết công việc.

Mặt mày Bích Liễu có hơi rầu rĩ, ủ ê, Hách Liên Dung gặng hỏi mãi mới chịu thưa: “Cái Mộ Dung cô nương kia đối với thiếu phu nhân không hề biết điều chút nào hết, sao thiếu phu nhân còn đối đãi tốt với cô ta như vậy? Một thước gấm Vân Nam kia đắt gấp ba lần một thước tơ lụa, tự dưng lại tốn bao nhiêu tiền của phủ ta, cô ta cũng chẳng ở lại lâu, còn hạch sách lắm trò như vậy!”

Hách Liên Dung không nhịn được phì cười: “Biết là cô ta cũng chẳng ở lại lâu nữa là tốt rồi, cô ta là em chồng nhị tỷ, đến nhị tỷ còn ngán ngẩm bó tay, nếu cô ta ở Vị phủ cảm thấy bị đối xử bất công, ngược đãi thì nhị tỷ về sau quay lại nhà chồng liệu còn được ngày nào yên thân không?”

Bích Liễu không ngờ Hách Liên Dung đáp lại như vậy, đứng ngẩn một lúc ngẫm nghĩ sau đó mới nói tiếp: “Thiếu phu nhân, người nên nói rõ tâm ý này của mình với nhị tiểu thư đi, phải để nàng ấy cảm động biết ơn mới được.”

Hách Liên Dung suy nghĩ một lúc lại nghĩ đến lời nói tối qua của Vị Thiếu Quân, khẽ gật đầu: “Để xem tình hình thế nào đã.”

Nói là vậy nhưng khi đến chỗ lão phu nhân, Vị Thủy Liên cũng có ở đó, Hách Liên Dung từ đầu đến cuối không hề nhắc đến chuyện đó, ngay cả việc Mộ Dung Phiêu Phiêu đòi đổi chăn cũng không đả động đến khiến Bích Liễu sốt ruột đến nửa ngày.

Vị Thủy Liên đến có chuyện muốn thương lượng với lão phu nhân, nàng ta muốn mời tuần phủ phu nhân đến Vị phủ làm khách, tuy tuần phủ phu nhân chưa đồng ý nhưng Vị Thủy Liên đã nóng lòng chuẩn bị đâu ra đấy, lại quay sang nói với Hách Liên Dung: “Đây là cơ hội hiếm có, cậu của tuần phủ phu nhân là thị lang Lại bộ, lần này người vào kinh lại càng là cơ hội tuyệt hảo, thủ hạ của người ta buông lỏng một chút tuyệt đối vô cùng có lợi với nhà chúng ta. Tri phủ phu nhân thành Vân Trữ cũng đã mời tuần phủ phu nhân đến gặp mặt, cũng không biết người ta có đồng ý không nữa, mấy hôm nay gặp bà ta thấy mặt mũi lúc nào cũng hớn hở, xem ra đã thu được chút lợi lộc gì đó.”

Tri phủ phu nhân thành Vân Trữ cũng chính là mẹ chồng Tiễn Kim Bảo, bà ta cầu cạnh được gì đó thì cũng chỉ liên quan đến tiền đồ của Hàn Sâm, chồng của Vị Thủy Liên cũng là người làm quan nên trong kiểu quan hệ ngoại giao cầu cạnh như này nhất định không chịu thua chị kém em rồi.

Hách Liên Dung tiếp nhận việc chuẩn bị đãi khách chu đáo, sau khi tiễn Vị Thủy Liên đi rồi mới hỏi ý kiến lão phu nhân chuyện mấy gia đinh kia. Vị Thủy Liên phái đến Vị Tất Tri tổng cộng gồm tám người, đều là người mới làm trong phủ dưới ba năm, lòng trung thành của mấy người này với Vị phủ cũng chưa đến độ sâu đậm gì nhiều, có phái đi làm việc cũng chưa chắc đã được chủ nhân tín nhiệm, là những người dễ bị mua chuộc nhất.

Lão phu nhân hỏi lại Hách Liên Dung: “Mấy người đó được phái đi để thăm dò tình hình bảo vật, cháu định xử lý thế nào?”

Hách Liên Dung vốn đã nghĩ được biện pháp thỏa đáng liền đáp: “Cháu nghĩ bà nội không cần trực tiếp triệu những người đó quay lại, chỉ cần chọn vài người khác đến Vị Tất Tri, lần lượt để từng tốp mấy người đó về đảm nhận công việc trong phủ, đợi đến lúc nhị tỷ đi rồi lại quyết định cho bọn họ đi hay ở sau.”

Lão phu nhân chậm rãi gật đầu, khoan thai nói: “Cháu làm vậy là không muốn Thủy Liên cảm thấy ta không tín nhiệm nó, cũng là lo lắng cho tình cảm người trong nhà.”

Một lời này hoàn toàn đoán đúng tâm tư của Hách Liên Dung, nếu trực tiếp triệu người quay lại như vậy liền muốn bố cáo rõ ràng với toàn phủ những kẻ đó có vấn đề. Chưa cần nói đến chủ tử, ngay những hạ nhân trong nhà còn có thể thấy rõ, không khỏi có chút cố kị với Vị Thủy Liên, cứ vậy thì mối quan hệ giữa bà nội và Vị Thủy Liên cũng dần trở nên gượng gạo, khó xử.

Hách Liên Dung nghĩ cách giải quyết như vậy khá ổn thỏa, cho rằng làm vậy sẽ đôi bên đều có lợi ngờ đâu lão phu nhân đột ngột buông một câu: “Cháu có lòng như vậy là tốt nhưng với thân phận đương gia, làm vậy hoàn toàn sai.”

Hách Liên Dung vô cùng kinh ngạc, nhìn lão phu nhân một hồi lâu vẫn không biết phải đáp lời như nào, lão phu nhân lúc bấy giờ mới giảng giải: “Thủy Liên về nhà lần này là có ý đồ cả, nếu không nhanh chóng ngăn chặn chỉ sợ sẽ khiến con bé gây ra hậu quả trầm trọng, ta muốn để nó nhanh chóng về Lâm Đồng, hi vọng thông qua cháu tuyên bố rõ ràng cho nó rõ, đồ của Vị phủ tìm được cũng tốt, không tìm thấy cũng tốt, dù sao cũng không liên quan gì đến con bé.”

Hách Liên Dung không thể ngờ tới lão phu nhân lại đưa ra biện pháp bóc trần mạnh mẽ như vậy, có lẽ vì nàng từ trước đến nay chưa bao giờ để tâm đến cái bảo vật thần bí kia vậy nên đối với việc Vị Thủy Liên về nhà cũng không nghi ngờ, cố kị gì, cho rằng sự việc cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy, nhưng giờ xem ra, lão phu nhân lại vô cùng để ý đến vấn đề này.

“Cháu đã rõ.” Hách Liên Dung cúi đầu ngẫm nghĩ xem mình nên làm thế nào cho ổn thỏa.

Lão phu nhân thở dài một tiếng: “Ta biết mấy ngày nay đã vất vả cho cháu rồi, có điều nếu như cháu đã nắm chức đương gia thì phải cho mọi người thấy rõ địa vị của mình, có một số việc vì mềm lòng mà xử lý không dứt khoát cũng không tốt, cũng chẳng ai cảm động trước tấm lòng của cháu đâu.”

Lão phu nhân nói đến đây là đã thể hiện rõ ý dạy bảo, Hách Liên Dung ấm ức mím chặt môi những vẫn ngoan ngoãn gật đầu, đến lúc rời chỗ lão phu nhân mới trầm mặt dặn dò Bích Liễu: “Báo cho mấy người nhị tiểu thư phái đến Vị Tất Tri biết sau khi bọn họ đến nhận tiền công không cần ở lại Vị phủ nữa, tìm người biết ăn nói chất vấn bọn họ trước mặt mọi người trong nhà nhận được bao nhiêu bạc để nhận lời đi làm nội ứng, ở Vị phủ vài năm cũng chưa thấy được sự tận trung báo đáp, nay người ngoài mới đến đã vội vàng bợ đỡ, cấu kết, cũng không biết ai mới là chủ nhân của bọn hắn!”

Bích Liễu hơi cau mày: “Thiếu phu nhân, nói vậy có hơi quá không? Đuổi mấy người đó đi coi như xong, đâu cần phải tát thẳng vào mặt nhị tiểu thư như vậy?”

“Ngươi không nghe bà nội dạy không được mềm lòng, lằng nhằng không dứt khoát hay sao!” Hách Liên Dung nói đến đây lại nổi nóng, không biết là giận bản thân không thể làm chức đương gia hay giận mình không muốn làm nhưng vẫn phải đi gánh lấy cái tiếng kẻ ác, “Nếu đã muốn vạch mặt nhau như vậy, sao không dứt khoát luôn cho xong! Bà nội vẫn còn có thể đóng vai người tốt trước mặt nhị tỷ, còn kẻ xấu ta đây phải gánh hết vậy!”

Bích Liễu lo lắng nhìn ngó xung quanh, không thấy có ai qua đây mới thở phào: “Nô tỳ biết thiếu phu nhân bức xúc lắm rồi, chuyện này đến tai Mộ Dung cô nương kia không khéo cô ta lại càng thêm oán hận sâu sắc với người, có điều dù gì thiếu phu nhân vẫn là đương gia của Vị phủ, nghĩ gì làm gì vẫn phải lấy Vị phủ làm trọng, đối với người ngoài mang tiếng xấu, nhưng đối với người trong phủ lại lấy được uy danh đức cao vọng trọng.”

Hách Liên Dung thấy vô cùng chua xót trong lòng, một lúc lâu vẫn nghẹn ứ không nói được gì. Nàng biết mình không hợp với chức đương gia này, Vị Thiếu Quân cũng từng nói vậy, nhưng dù gì cũng chỉ là bản thân cùng chồng mình tự hiểu, như hôm nay vậy, lão phu nhân lại lần nữa uyển chuyển nhắc nhở, nhưng giọng điệu không khỏi khiến nàng càng thêm phiền não. Tựa như một món đồ chơi khiến người ta chán ngấy, bị mình hắt hủi xem nhẹ, nhưng cuối cùng vẫn là của mình mà thôi. Người ngoài nhìn vào khó được một câu khen ngợi, nhưng bản thân lại vẫn phải tùy tình hình mà nỗ lực không ngừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »