Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 129
đương gia liên dung (1)

❊ ❊ ❊

Hách Liên Dung gật đầu cười rộ lên, Vị Thiếu Quân đối diện với ánh mắt của nàng cũng chẳng dám ho he bao biện câu nào nhưng cũng không có vẻ bối rối sốt ruột che giấu, cũng không trợn mắt đe dọa với Tử Yên, từ đầu đến cuối đều mang một bộ mặt mất hứng đau khổ xen lẫn gì đó như cam chịu.

Tử Yên đắc ý nói xong câu đó, tự nhận thấy mình đã phản kích thành công nhưng ngược lại vẫn thấy Hách Liên Dung giữ nguyên thái độ khoan thai chậm rãi, vẻ mặt như thể bảo nàng ta “nói tiếp đi”. Hách Liên Dung không nói lời nào, Tử Yên vì vậy không thể tiếp tục thi triển công lực phá hoại của ả, nấn ná một lúc lại làm Phương đại thiếu thấy nàng ta quá mức không biết thân biết phận nên đành ra lệnh cho ả ta rời đi

Vốn dĩ là vậy, một nữ tử chốn ong bướm không có tư cách thưa chuyện cùng Hách Liên Dung chứ đừng nói đến thị uy.

Tử Yên cùng mấy nữ nhân kia không cam lòng những cũng phải rời đi, Hách Liên Dung lúc này mới lên tiếng cười nói với Phương đại thiếu: “Ta có vài món ăn sở trường, Phương thiếu gia nhất định phải nếm thử rồi giúp ta nhận xét xem sao.”

Phương đại thiếu cùng nhóm bạn đương nhiên nhiệt liệt hưởng ứng, tuy bầu không khí vô cùng huyên náo vui vẻ nhưng Vị Thiếu Quân ngược lại vẫn không ho he hé răng nói một câu. Đùa à, Hách Liên Dung vừa làm bọn Tử Yên muối mặt rời đi, tỏ rõ thái độ không hoan nghênh còn có thể khách sáo thân thiện với mấy tên này nữa sao? Ai chẳng biết trong câu nói mời mọc của nàng ẩn chứa âm mưu, chỉ có điều chịu trận trước tiên cũng là Phương đại thiếu, nên mấy tên còn lại mới náo loạn bày trò nán lại xem kịch vui.

Hách Liên Dung ném lại cho Vị Thiếu Quân một câu “Thiếu Quân, đãi khách!” sau đó liền mang theo Bích Liễu đến phòng bếp, trên đường đi, cuối cùng Bích Liễu không nhịn được nữa lên tiếng hỏi nàng: “Ả tiện nữ Tử Yên kia thật khó ưa, một nữ tử trăng hoa ong bướm mà cũng dám tới đây lớn lối.”

Hách Liên Dung ngược lại vẫn cười nói: “Ai chẳng muốn bản thân mình tìm được chỗ dựa tốt, nữ nhân Tử Yên kia cũng không ngoại lệ, có điều… cho dù chọn đường nào, người nào đều cần một lời hứa hẹn chân thật, rõ ràng, làm thê hay thiếp cũng phải nói chính xác, nói được phải làm được. Như Bạch Ấu Huyên kia kìa, được người ta thương yêu che chở, cho dù rời đi rồi cũng khiến người ta hoài niệm mãi không thôi, còn cái cô Tử Yên kia, bất luận nam nhân nào rời bỏ cô ta cùng lắm cũng chỉ cho rằng hắn bỏ đi một cô gái thanh lâu mà thôi.”

Bích Liễu suy ngẫm một lát, hình như có chút ngộ đạo rồi gật gù: “Bởi vậy thiếu phu nhân mới làm ra vẻ không nhìn thấy ả ta?”

-Cô ta muốn đóng vai một nữ nhân đanh đá, ta cũng không thể tranh vai diễn của người ta được, cần gì phải đặt mình ngang hàng với loại nữ tử như thế.

Bích Liễu lúc này mới khẽ phì cười: “Thiếu phu nhân nói rất đúng, có điều Phương thiếu gia và mấy vị bằng hữu đến nháo loạn, trước đây nhị thiếu gia theo bọn họ học không ít thói xấu, thậm chí cũng không chịu nghe lời khuyên của lão phu nhân còn hay mời bọn họ đến phủ hội hè, trước đây không ai nói được, nhưng hiện giờ thiếu phu nhân lên làm đương gia, nhị thiếu gia đã sửa chữa không ít, vậy sao thiếu phu nhân còn để thiếu gia giao du với mấy người đó, thậm chí còn tự mình xuống bếp khoản đãi bọn hắn?”

-Cho dù ta không muốn bọn hắn đến đây thì cũng chẳng thể đọ lại với độ mặt dày của mấy người đó. – Hách Liên Dung thở dài một tiếng: “Cũng không thể để người của nhị thiếu ra mặt đuổi bọn họ đi, người ta sống không thể thiếu bạn, nhất là kiểu công tử ăn chơi trác táng, thế nên những việc mang tiếng đắc tội với người ngoài cứ để ta gánh hết vậy.”

Bích Liễu vẫn chưa hiểu hết những lời Hách Liên Dung nói, đang muốn lên tiếng hỏi rõ thì hai người họ đã bước đến sân trước phòng bếp nên cũng đành dừng cuộc nói chuyện. Trong sân có mấy người đầu bếp đang ngồi tán gẫu, còn hai nha hoàn tam đẳng đang rửa dọn bát đĩa bĩa tối bên giếng nước, nhìn thấy Hách Liên Dung hạ giá đến đây liền lập tức đứng dậy. Hách Liên Dung cũng không quá quan tâm đến bọn họ, chỉ hỏi một vị đầu bếp nữ đã tắt bếp lửa chưa, bà ta liền đáp: “Vẫn còn chưa tắt bếp, mấy tối nay lão thái thái đều muốn ăn chút điểm tâm thưa thiếu phu nhân.”

Hách Liên Dung gật đầu: “Vậy vừa đúng lúc, đến giúp ta một chút.”

Hách Liên Dung nói xong liền bước vào phòng bếp, đột nhiên một nha đầu rửa chén chen trước Bích Liễu đi vào phòng bếp, Bích Liễu hơi nhíu mày nhưng ngại có Hách Liên Dung ở đây nên định để sau sẽ dạy bảo lại, nhưng lại thấy nha đầu kia sau khi vào bếp liền đến bàn dài lấy một bát thức ăn lớn, cúi đầu nhanh chóng đi ra ngoài.

Hách Liên Dng bị cô nhóc nha hoàn này làm cho sửng sốt, Bích Liễu đứng trong phòng bếp rồi mới lên tiếng: “Đứng lại! Ngươi đang cầm cái gì trong tay đó?”

Tiểu nha đầu đó run rẩy, cứ đứng ngay đơ ở cửa không dám quay đầu lại, đầu bếp nữ theo Hách Liên Dung vào không dám hé răng nói ngược lại một vị đầu bếp khác vội bước đến, kéo nha đầu kia đến trước mặt Hách Liên Dung: “ Xin nhị thiếu phu nhân tha lỗi, nha đầu này gia cảnh khó khăn, túng thiếu, cha mất sớm, hai em trai còn nhỏ, cũng chỉ biết trông chờ chút cơm thừa canh cặn nó mang về mới được ấm bụng qua ngày.”

Hách liên Dung lúc này mới nhìn đến bát thức ăn tiểu nha đầu kia cầm trên tay có chút quen mắt, đúng là mấy món vừa ăn tối lúc nãy xong, chỉ là lúc này bị trộn lẫn lộn xếp chồng lên nhau.

Hách Liên Dung vẫn chưa tỏ rõ thái độ gì khiến nha đầu này càng thêm căng thẳng, có thể nhìn rõ thân thể gầy còm của nó đang run lẩy bẩy, vị đầu bếp kia cũng có chút bất an, bà đầu bếp theo vào lúc đầu nghĩ Hách Liên Dung muốn truy cứu nên cũng xen mồm vào nói: “Lý Minh, nha đầu này nếu không phải cháu gái của ông thì cần gì phải đối tốt như vậy?”

Vị đầu bếp tên Lý Minh kia trừng mắt lườm nữ đầu bếp vừa lên tiếng, thu hồi lại ánh nhìn liền bắt gặp đôi mắt của Hách Liên Dung lại vội vàng cúi đầu. Bích Liễu thấy khuôn mặt không có bất cứ biểu hiện gì của Hách Liên Dung, giận tái mặt giáo huấn Lý Minh: “Nha đầu kia gia cảnh túng thiếu, ông là chú nó không giúp đỡ tiếp tế thì thôi, muốn làm người tốt sao còn kéo đến tận Vị phủ làm, bất kể là cơm thừa canh cặn, tất cả đều là đồ trong phủ, ngươi tùy tiện nói cho là có thể cho hay sao? Ngươi cho mình là ai? Chủ tử của Vị phủ phải không?”

Đây là lần đầu Hách Liên Dung được chứng kiến Bích Liễu giáo huấn người dưới, cũng có vài phần chiêu thức, so với nàng còn mạnh hơn gấp nhiều lần. Nếu đổi lại là mình, bất kể trong lòng nghĩ như thế nào thì vì một việc nhỏ như này cần phải đổi sắc mặt giáo huấn người khác, nàng nhất định không bao giờ làm được.

Lý Minh dù sao cũng có thâm niên trong Vị phủ, bị Bích Liễu nói như vậy trên mặt cũng tỏ rõ sự bất mãn, vị đầu bếp nữ kia ngược lại tỏ ra rất đắc ý, vội vàng thêm mắm dặm muối với Bích Liễu: “Bích Liễu cô nương có điều không biết đó thôi, đâu chỉ riêng đồ ăn, ngay cả thuốc cho mẹ nha đầu này cũng đều mượn nhà bếp để đun.”

-Ngươi! – Lý Minh lại trợn mắt với vị đầu bếp nữ kia, “Ta làm vậy cũng chỉ vì giúp Nhị Tâm, không như ngươi không biết nhận được lợi lộc gì, trưa ngày hôm nay nha đầu kia chưa xin phép Vị quản gia, dưới sự cho phép của ngươi dám làm mưa làm gió trong phòng bếp, đừng cho rằng người khác không nhìn thấy!”

Vị đầu bếp nữ kia nghe vậy cũng hơi hoảng loạn, vội vã hướng Hách Liên Dung quỳ xuống: “Nhị thiếu phu nhân, đừng nghe hắn nói lung tung, là Thanh cô cho nô tì tìm một nha đầu nhanh nhẹn đến làm giúp trong phòng bếp, ngày mai mới đi kí khế ước!”

Việc này bị vị nữ đầu bếp kia quanh co lấp liếm coi như cũng xong nhưng Lý Minh cũng chưa có ý định buông tha cho bà ta: “Vậy chuyện lần trước tam tiểu thư trách mắng ngươi, ngươi liền mang một chén tổ yến đến lấy lòng thì giải thích sao đây?”

-Ngươi… – Bà đầu bếp này liền vỗ đùi, cứ thế ngã ngồi trên mặt đất gào khan: “Thiếu phu nhân, nô tì oan uổng chết mất…”

Hách Liên Dung khẽ cau mày khoát tay ra hiệu cho bà đầu bếp này ngừng gào khan tố khổ, nàng không có hứng thú nghe bọn họ xỏ xiên, vạch mặt lẫn nhau, việc lạm dụng quyền lợi cắt xén nguyên liệu nấu ăn là quy tắc ngầm nơi nào chẳng có, nếu tiếp tục truy cứu chỉ sợ ai cũng có phần dính dáng đến. Nàng nhìn tiểu nha đầu quỳ gối giữa hai bọn họ hỏi: “Ngẩng đầu lên!”

Nhị Tâm run rẩy nửa ngày mới dám ngẩng đầu lên, khuôn mặt non nớt ngây ngô, xem chừng cũng chỉ mười một, mười hai tuổi.

-Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? – Hách Liên Dung hỏi cô bé.

-Nô… nô tì… nô tì…

Cô bé lắp bắp nửa buổi cũng không nói thành câu, Lý Minh ở bên cạnh cũng gấp đến mức nhíu chặt mi, cuối cùng đành lên tiếng nói thay: “Bẩm thiếu phu nhân, qua hè này con bé tròn mười ba tuổi.”

Mười ba… Lúc mình mười ba tuổi còn đang làm cái gì nhỉ? Hình như là đang mè nheo đòi mẹ mua cho một chiếc xe đạp địa hình, lí do là dòng xe đó rất thuận tiện, không quá mất sức đạp em nó đến trường, có thể tiết kiệm được hai phút và chút sức lực. Cuối cùng nàng đương nhiên đạt được ước ao, lúc đấy chỉ cần lí do gì đó có liên quan đến học hành là các vị phụ huynh đều gật đầu đồng ý ngay.

Hách Liên Dung mải suy nghĩ đứng ngẩn ra một lúc lâu, Lý Minh lại vội vã biện giải: “Thiếu phu nhân, đứa nhỏ Nhị Tâm này bình thường rất nhanh nhẹn, lại cũng chịu khó chăm chỉ làm việc, lần trước Vị quản gia còn nói chờ con bé lớn hơn nữa sẽ cho lên làm nha hoàn nhị đẳng hầu hạ chủ tử.”

Hách Liên Dung gật đầu “ừm” một tiếng, đầu bếp Lý Minh cảm thấy sự việc có chút chuyển biến lại vội vã nói tiếp: “Nhị thiếu phu nhân yên tâm, việc này từ nay về sau sẽ không bao giờ xảy ra nữa!”

Hách Liên Dung nhíu mày hỏi: “Sao hả? Nếu như ta không hỏi đến, chẳng lẽ việc này cứ thế tiếp tục?”

Lý Minh nhất thời nghẹn lời, thật ra cơm thừa của Vị phủ mỗi ngày đều không ít, đa phần đều là đổ đi, có tiếc hay không trước chưa cần bàn đến, chủ yếu là rất phí phạm. Nếu làm như ông ta thì vừa không phải đổ đồ thừa đi lại có thể giúp đỡ người khác, nhất cử lưỡng tiện, đều là chuyện tốt chẳng phải sao. Nhưng tâm tư người chủ gia đình vĩnh viễn không thể đứng từ góc độ người hành sự ra suy xét, bởi vậy Hách Liên Dung đối với chuyện lần này cũng có chút không vừa ý: “Minh thúc, ông làm ở Vị phủ được bao lâu rồi?”

Lý Minh gật gù đáp: “Cũng được mười năm rồi!”

-Mười năm rồi còn chưa rõ hết quy củ trong phủ hay sao? Mặc kệ Nhị Tâm có quan hệ như nào với ông, ông làm như vậy là không thỏa đáng.

Đại khái cũng bởi Hách Liên Dung nói năng nhẹ nhàng uyển chuyển nên Nhị Tâm cũng bớt chút sợ hãi, cắn chặt môi dưới một hồi lâu cuối cùng cũng dám lên tiếng: “Xin thiếu phu nhân minh xét, Minh thúc vốn không phải là chú ruột của nô tì, chú ấy là hàng xóm bên cạnh, nhìn gia cảnh nhà nô tì đáng thương nên mới giới thiệu cho nô tì được vào Vị phủ, là Nhị Tâm làm liên lụy đến thúc ấy, tất cả đều là lỗi của Nhị Tâm, cầu xin nhị thiếu phu nhân đừng trách thúc ấy!”

Nhị Tâm chưa nói xong nước mắt đã tuôn rơi, Hách Liên Dung nghe Lý Minh kể đã sớm cảm thương cho số phận Nhị Tâm, hiện tại lại nghe cô bé nói vậy, cảm tình với Nhị Tâm lại càng tăng thêm. Nếu bình thường Hách Liên Dung sẽ không bao giờ trách tội hai người họ, lại còn có thể trợ giúp cho cô bé ít bạc trong lúc khốn khó. Nhưng hiện tại nàng không thể. Nàng là đương gia, không chỉ trong Vị phủ, chỉ ngay trong cái phòng bếp nho nhỏ này thôi đã có không biết bao ánh mắt hướng nhìn nàng giải quyết công việc, nàng mới đảm nhiệm chức trách, không thể vì tình riêng mà làm hỏng công việc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »