Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 119
đại hội hoa khôi (12)

❊ ❊ ❊

Hách Liên Dung đứng bên hồ nhìn về hướng chiếc thuyền trên hồ kia, trừ bỏ chiếc thuyền kia được thắp sáng, còn lại bốn phía đều tối đen như mực, “Có an toàn không?” Vị Thiếu Quân chỉ tay về phía gian thuyền phía trước, cùng Hách Liên Dung ngồi vào chiếc bàn đặt phía trước, nhìn về phía hồ, “Nơi này khi trời tối thì rất gần bờ biển, hồ nước cũng nông, rất thích hợp cho việc thiết đặt một vài cơ quan. Đến lúc đó, tấm ván gỗ kia chắc hẳn có thể bước tới chỗ kia.” Vị Thiếu Quân chỉ về một nơi nào đó, “Tuy nhiên, nàng nói việc bay tới đó, làm thế nào cũng không thành công, đến lúc đó nhân dịp những người ở Họa phường biểu diễn để cho Ấu Huyên đứng lên bục này.” Hách Liên Dung gật gật đầu, đột nhiên có chút chột dạ, “Kỳ thật ý tưởng này cũng không thực tế, còn tốn thời gian công sức, quan trọng hơn là Bạch cô nương không thể nào nhảy tới chỗ tấm gỗ bên ngoài đâu, nếu không lăng ba di bộ đã sớm trở thành lăng ba nịch thủy.” (lăng ba di bộ: võ công được nhắc tới trong Thiên long bát bộ, là võ công di chuyển nhanh, thích hợp chạy trốn; lăng ba nịch thủy: chơi chữ, nếu lăng ba di bộ đi trên cạn thì lăng ba nịch thủy là chìm hẳn vào trong nước=khỏi đi) “Yên tâm đi. Ta đã bố trí thêm một bộ cơ quan khác, ở biệt uyển xây một hồ cạn nước, nàng ấy mấy ngày nay đều ở biệt uyển tập luyện, ta bảo nàng ấy cần luyện tới mức dù cho nhắm mắt lại cũng có thể bước đi trong nước.” Nghe xong càng thấy phiền phức. Hách Liên Dung ngượng ngùng cười cười, càng tỏ ra ý tứ chủ ý này không được tốt lắm. Vị Thiếu Quân thế nhưng thật ra tràn ngập hưng phấn, rất muốn Hách Liên Dung ngày mai nhìn thấy Bạch Ấu Huyên nhảy múa. Nhưng ban ngày Hách Liên Dung làm sao mà rảnh rỗi được, nên đành hẹn buổ tối. Hách Liên Dung mấy ngày nay trách nhiệm thay đổi, hơn nữa hành vi của lão phu nhân đã trực tiếp đem nàng đùn tới trước mặt Vị Thủy Liên. Kỳ thực, Vị Thủy Liên cũng không để ý chuyện của Vị gia, nhưng nếu nàng không làm đương gia, hỏi tới chuyện của Vị Tất Biết thì thật danh không chính ngôn không thuận. Hiện tại, tóm lại vẫn có chút lý do, hỏi đến chuyện người có đủ dùng hay không, sau đó viện cớ chi tiêu trong Vị phủ không hợp mắt… thuận tiện nàng tới Vị Tất Tri. Tuy nhiên, Vị Thủy Liên vì sao lại có sự tin tưởng vững chắc rằng đồ vật kia còn tồn tại, hơn nữa còn ở trong Vị Tất Tri đâu? Vấn đề này khiến cho Hách Liên Dung suy nghĩ vài ngày. Hôm nay rốt cục gặp được Vị Thiếu Quân để hỏi một chút. Vị Thiếu Quân suy nghĩ thật lâu nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, “Ai biết. Có thể giống như đại tẩu nghĩ rằng đồ vật kia ở từ đường là cùng một đạo lý.” Nói đến đây, Hách Liên Dung mới cảm thấy thái độ của Vị Thiếu Quân thật kỳ lạ, “Vì sao nhắc tới chuyện này ngươi sẽ giống như không chút hứng thú vậy?” “Ặc…” Vị Thiếu Quân hừ một tiếng, “Cho dù tìm được rồi cũng không thể bán lấy tiền… tìm nó rồi được lợi gì đây?” Hách Liên Dung bị hắn hỏi như thế thì á khẩu không thể trả lời được. Không thể bán lấy tiền sao? Đái khái đúng đi, truyền gia chi bảo a, mọi người tìm được nó rồi thì khẳng định sẽ không muốn bán đi, mà là trở thành đồ gia truyền của chính mình tiếp tục truyền lại cho đời sau. “Như thế nào? Nàng có hứng thú?” Vị Thiếu Quân tà mị nhìn Hách Liên Dung. Hách Liên Dung vội vàng lắc đầu. Vị Thiếu Quân lúc này mới hài lòng. “Đi thôi. Về nhà ngủ đi.” “Về nha.” Hai chữ này, Vị Thiếu Quân càng nói càng dễ dàng. Mà trong khoảng thời gian này, số lần hắn quay về Vị phủ so với quãng thời gian một năm trước còn nhiều hơn nữa. Hách Liên Dung không rõ sự thay đổi này, nhưng người Vị gia lại rất rõ ràng sự thật này, nhất là lão phu nhân. Cho rằng hành trình lên núi của mình có tác dụng, Hách Liên Dung đã thành công bắt được lòng của Vị Thiếu Quân. Có được lòng, bước tiếp theo chính là tiến thêm một bước khăng khít… sinh con. Lão phu nhân ở trên bàn cơm nhắc tới việc này, ở trước mặt toàn bộ thành viên của Vị gia làm bộ hỏi Hách Liên Dung. “Thân thể gần đây thế nào? Có gì không thoải mái thì lập tức đi tìm thầy thuốc, uống nhiều thuốc bổ một chút, để bà sớm ngày được bồng tôn tử (cháu nội).” Lão phu nhân này tuyệt đối là cố ý, biết rõ Ngô thị gần đây đang sốt ruột chuyện này, còn đi kích thích nàng! Hách Liên Dung lắp bắp đáp ứng. Đầu không dám ngẩng lên, sợ sẽ trở thành bia ngắm sống trong mắt Ngô thị. Vị Thiếu Quân lại giống như rất có kinh nghiệm đáp: “Bà nội yên tâm, chúng cháu sẽ cố gắng.” Lão phu nhân nhất thời hớn hở ra mặt. Hách Liên Dung lại bị nghẹn một ngụm cơm trong cổ họng, ho nửa ngày, mới không có bị nghẹn chết. Ăn xong cơm chiều, Hách Liên Dung cùng Vị Thiếu Quân ngồi xe ngựa đi tới biệt uyển, hai người ngồi cách xa nhau tựa ở trên nệm trải trong xe ngựa. Hách Liên Dung cực kỳ đau đầu đá Vị Thiếu Quân vài cái, “Bà nội như vậy còn chưa nói, ngươi cũng theo sau quấy rối, không phát hiện sau khi người nói xong sắc mặt đại tẩu cũng biến đổi luôn rồi.” Vị Thiếu Quân thuận tay cầm chân Hách Liên Dung, giống như vô tình khẽ nhéo một cái, Hách Liên Dung đỏ mặt, vội vàng đem chân thu về. Vị Thiếu Quân cười trộm một chút, cũng không biết đang cười Hách Liên Dung hay là cười Ngô thị nữa, “Không thấy sau đó tẩu ấy vội vàng lôi kéo đại ca trở về sao? Cố gắng nặn người a, ta nói như vậy cũng là vì nghĩ cho đại ca thôi.” Hách Liên Dung nghĩ nghĩ, đúng là như vậy, bằng không, giống như bình thường Ngô thị dùng cơm xong còn phải tới chỗ lão phu nhân khua môi múa mép lấy lòng đâu. “Kỳ thật a…. Nguyên nhân đại tẩu không thích cái kia… cái kia chu lễ (lễ Chu Công=lễ ngủ=…. >.. « Chương sauChương tiếp » Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây

Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com

Nếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luận

Viết bình luận... Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0 Nhập thông tin

Họ tên: Email: + =

Hoàn tất

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »