Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 122
đưa ra lựa chọn (3)

❊ ❊ ❊

“Không nhìn….” Vị Thiếu Quân thỏa mãn thở dài một tiếng, cúi đầu xuống gậm lấy một bên hồng anh, Hách Liên Dung vặn vẹo thân thể phát ra một tiếng “ưm” thật khẽ, trước ngập phập phồng mãnh liệt, nhiệt lưu trong cơ thể không ngừng di chuyển khiến thân thể nàng run rẩy, toàn thân bủn rủn không có một chút sức lực nào. “Liên Dong, nàng là thê tử của ta.” Vị Thiếu Quân lần đầu tiên nói ra những lời này, “Mặc kệ trong lòng nàng có ai, nàng vĩnh viễn vẫn là gả cho Vị Thiếu Quân ta. Nàng từng nói rằng thật cảm ơn ta không có chạm vào nàng, ta cũng muốn có được phần cảm kích này, nhưng là hiện tại ta không muốn như vậy nữa, ta chỉ muốn nàng, cho dù nàng vẫn nhớ tới cái bố Pitt kia cũng được, ta không quan tâm, chỉ nghĩ có nàng….” Vị Thiếu Quân thấp giọng nỉ non, khi nói chuyện không ngừng lấy đôi môi chạm qua từng tấc trên cơ thể xinh đẹp của nàng, nụ hôn nóng rực không ngừng hôn xuống phía dưới, ngập ngừng dừng ở nơi bụng Hách Liên Dung. Hách Liên Dung bị dục vọng khiến cho hét chói tai, rung động sâu trong nội tâm càng thêm rõ ràng, thân thể cũng vì khao khát mà trở nên nóng bỏng, chỉ là… chỉ là…. “Cái gì… cái gì mà bố Pitt?” Hách Liên Dung thật ra nhớ rất rõ sự tồn tại của “bố Pitt”, tuy nhiên nàng không thể hiểu được vì cớ gì mà Vị Thiếu quân đối với chuyện này nhớ mãi không quên. “Chính là lần trước ta thân mật nàng, nàng gọi cái tên này.” Vị Thiếu Quân nâng người lên, từ trên aco ngạo nghễ nhìn xuống nàng, “Ta từng nghĩ rằng để cho nàng trở lại bên người hắn, nhưng hiện tại ta không muốn nữa. Liên Dung, nàng chỉ có thể là của ta. Nụ hôn của nàng… lỗ tai… rên rỉ….” Hắn vừa nói vừa hôn lên môi Hách Liên Dung, rồi lỗ tai…. Cuối cùng rơi xuống trước ngực mềm mại, trêu trọc khiến cho thân mình Hách Liên Dung nhẹ nhàng lắc lắc, thập giọng rên rỉ. Vị Thiếu Quân cười xấu xa thành tiếng, hơi tăng thêm lực đạo khi cắn xuống, “Đều là của ta.” Nàng nghe thấy cái gì? Hách Liên Dung cố gắng duy trì một chút thanh tỉnh, không để cho dục vọng chiếm thế thượng phong. Hắn nói tình cảm của hắn với Bạch Ấu Huyên chỉ là thưởng thức chứ không phải tình yêu? Hắn nói muốn mình? Hắn còn nói loại chuyện này chỉ có thể làm cùng người mình thích? Ta nghĩ… ta hình như…. Thích nàng…. Thì ra những lời này đã nói cho đúng đối tượng, cho tới bây giờ cũng chưa từng là Bạch Ấu Huyên sao? “Không được!” Trước khi tay Vị Thiếu Quân lại dời vào giữa chân nàng, Hách Liên Dung gắt gao cụm hai chân lại, “Không được!” Vị Thiếu Quân thất vọng vạn phần, rồi lại không chút lùi bước, cường nhanh chen vào giữa hai chân nàng, khi chạm vào người nàng, che lại đôi môi của nàng, một tay trêu chọc nơi mềm mại của nàng. Dùng một tay sờ soạn đến nơi nguồn nước mẫn cảm nhất của nàng, không để ý tới tiếng kêu khóc giãy dụa của nàng, nhẹ nhàng ấn xuống, đầu ngón tay thon dài đã tìm thấy được cửa khẩu bị dấu kín, ngón tay nhẹ nhàng đâm vào. Đầu ngón tay đã tiến nhập vào thế giới ấm áp tuyệt vời. Thân thể Hách Liên Dung cứng đờ, tiếng rên rỉ toát ra bên môi, đối với sự xâm nhập của đầu ngón tay Vị Thiếu Quân thì lại càng thêm căng thẳng, “Dừng… dừng lại!” Vị Thiếu Quân nghe thấy âm thanh của nàng, động tác trên tay càng thêm mê người. Hách Liên Dung cực lực khép lại hai chân, nâng tay kéo lấy cổ hắn, há miệng cắn thật mạnh vào vai hắn. Đau đớn trên vai khiến cơ thể Vị Thiếu Quân khẽ co rút lại, lại càng không buống tay, hô hấp nóng bỏng phả vào trong tai Hách Liên Dung. “Đêm nay đừng nghĩ tới chuyện ta sẽ buông tha nàng.” “Ta…” Hách Liên dung đang muốn nói gì đó, đầu ngón tay Vị Thiếu Quân chôn ở trong cơ thể nàng nhẹ nhàng di chuyển, Hách Liên dung kinh hô một tiếng, hít thở thật lâu mới cắn môi dưới mềm giọng nói: “Hôm nay không được, trời sắp sáng, ta phải về nhà, hôm nay còn có việc quan trọng…. không đủ thời gian làm xong….” Nghe Hách Liên dung lắp bắp nói xong, Vị Thiếu Quân hơi nâng cao lông mày, trong mắt đã mang theo ý cười, lại vẫn nhẹ nhàng di chuyển đầu ngón tay. “Hiện tại không có thời gian… Khi nào thì có thời gian?” “Này… Tìm… thời điểm chúng ta đều rảnh rỗi….” Hách Liên Dung bị hắn đùa cợt khiến cho nổi lên sắc tâm, thở gấp đến mức ngay cả một câu nói cũng không nói hoàn chỉnh được. Nói tới việc chung phòng, Hách Liên Dung ngay từ lúc lập gia đình đã chuẩn bị sẵn tâm lý, tại thời đại chú trọng việc ép duyên này, cho dù vợ chồng thiếu thốn tình cảm, nàng cũng phải làm tròn nghĩa vụ thê tử của mình. Sau lại cùng Vị Thiếu Quân vừa gặp đã ghét nhau tự nhiên sẽ không cần bàn tới chuyện chung phòng hay không. Đến trước khoảng thời gian quan hệ giữa hai người chuyển biến tốt đẹp nàng còn từng lo nghĩ chuyện tương lai sau này, tuy nhiên còn ngại quan hệ của Vị Thiếu Quân cùng Bạch Ấu Huyên, Hách Liên Dung không để cho mình làm ra những bước hành động kia. Hiện tại lại biết được thái độ của Vị Thiếu Quân với Bạch Ấu Huyên, trở ngại liền biến mất, có lẽ lúc trước nàng không có đúng lúc nói với Vị Thiếu Quân việc mình không trúng mị dược thì đã tồn tại tâm tình đâm lao thì phải theo lao này rồi, mà ước nguyện sai lầm lúc đầu này, có lẽ giống với ước nguyện ban đầu của Vị Thiếu Quân rồi. Nghĩ tới đây, Hách Liên Dung mới hiểu ra đôi chút, thì ra tất cả đều đã tại lúc mọi người chưa hay biết gì mà bắt đầu. Nàng ban đầu còn ôm suy nghĩ cùng Vị Thiếu Quân chung sống hòa bình, nghĩ để Vị Thiếu Quân nạp Bạch Ấu Huyên làm thiếp, chính mình còn có thể cười chúc phúc nữa chứ. Thì ra nàng đã nghĩ sai rồi. Quan hệ giữa bọn họ là vợ chồng, đây là rằng buộc cả đời, nếu không có suy nghĩ muốn buông bỏ, thì nhất định sẽ dây dưa cả đời. “Để ta đứng lên đi.” Hách Liên dung ôm cổ Vị Thiếu Quân, nhẫn nại tới cực hạn, liên tục giục hắn nhanh chóng buông tha mình. Vị Thiếu Quân không để ý tới lời cầu xin đầy thương tâm của nàng, gia tăng động tác nơi bàn tay, đồng thời hôn lên đôi môi của nàng, đưa nàng lên tới cực lạc vui vẻ. Hách Liên Dung mở to miệng thở hào hển, thân thể căng cứng chậm rãi thả lỏng, bụng hơi hơi co rút lại, tứ chi mềm mại không chút sức lực. Mặt nàng hồng tới mức tưởng chừng như sắp bốc hơi, giận giữ trừng mắt nhìn Vị Thiếu Quân. Vị Thiếu Quân cười xấu xa, ôm chặt lấy nàng, lúc này mới rút ngón tay ra, Hách Liên Dung vì động tác này mà lại run rẩy một trận. Vị Thiếu Quân vẫn chưa chịu buông tha nàng, sau khi gặm cắn nàng thật lâu mới thở gấp thay nàng mặc áo lót cùng tiết khố, giúp nàng sửa lại dung nhanh sau đó ghé bên tai nàng nhỏ giọng: “Đêm nay ta rảnh, nàng cũng nên rảnh đó.” Hách Liên Dung đỏ mặt, cúi đầu không nói, mặc hắn thừa dịp giúp mình mặc quần áo mà giở trò, không quá lâu sau, Vị Thiếu Quân đã sửa sang xong, đi tới bên giường cầm lên một lọn tóc của Hách liên Dung đưa tới bên mũi ngửi ngửi, lộ ra một nụ cười cực kỳ thỏa mãn, lấy tay lấy xuống trầm cài tóc trên đầu nàng, để cho mái tóc của nàng rơi rụng xuống, “Ta cũng sẽ không chải tóc, trở về bảo Bích Liễu giúp nàng búi lại.” Nghe xong lời nói của Vị Thiếu Quân, mặt Hách Liên dung càng thêm hồng, đoạt lại cây trâm tùy tiện đem tóc dài phía sau búi lại, Vị Thiếu Quân nghiêng đầu nhìn nàng, cho đến khi nàng búi xong tóc mới cười khẽ, “Như vậy nhìn cũng đẹp lắm.” Hách Liên Dung khẽ khinh bỉ hắn, còn chưa thích ứng được hắn như vậy, “Ít hoa ngôn xảo ngữ!” (hoa ngôn xảo ngữ: gần giống như nói lời đường mật, nịnh hót) Vị Thiếu Quân cười gập cả bụng, thoải mái ôm Hách Liên Dung vào trong lòng, “Hoa ngôn xảo ngữ cũng chỉ nói với nàng thôi.” Hách liên Dung bị hành động dột ngột này của hắn khiến cho kinh hô một tiếng, đã quên cãi lại, “Làm gì vậy? Mau buông ta ra.” “Ta sợ chân nàng nhuyễn.” Vị Thiếu Quân cắn miệng, cười đến xấu xa lầm bầm, “Đừng lăn xuống núi nhé.” Hôm nay tuyệt đối là ngày Hách Liên Dung đỏ mặt nhiều nhất, sâu trong cơ thể vẫn lưu lại khoái cảm cực lạc, nơi bắp đùi vẫn không thể khống chế được mà run rẩy, lại nghe hắn nói như vậy, Hách Liên Dung dù không thể cãi lại, nhưng tay nàng thì không chịu thua, nhéo tay hắn một cái, “Đi mau, hôm nay là ngày đầu tiên nhậm chức, không được chậm trễ.” (TĐHS: Vâng, Quân ca quá vô sỉ. Xưng hô sẽ thay đổi từ đây, Liên Dung sẽ gọi Quân ca là “huynh” nhé hé hé) “Chậm thì nói chúng ta bận tạo tôn tử cho bà nội, ai dám có ý kiến?” Vị Thiếu Quân nói như vậy, nhưng chân cũng không ngừng bước tới, ôm Hách Liên Dung ra khỏi phòng, gọi xa phu hôm qua theo tới xuống núi, chạy xe về thẳng Vị gia. Ngồi ở trên xa, Hách Liên dung vội vàng nghĩ lát nữa phải đối xử với hạ nhân trong phủ thế nào, Vị Thiếu Quân thấy nàng ngẩn người, cười hi ha nghiêng người tới, không nói gì đem nàng ôm vào trong lòng, “Hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra sao?” Hách Liên Dung lườm hắn một cái, lại cảm thấy tò mò, “Huynh cùng Bạch cô nương nói rõ tất cả chưa?” Vị Thiếu Quân lập tức trở nên nghiêm chỉnh, “Đương nhiên, nàng có thể đi hỏi nàng ấy, ta cũng có thể tới đối chất.” “Cũng không phải thẩm vấn phạm nhân, đối cái gì chất!” Hách Liên Dung vỗ nhẹ gáy hắn, trong lòng lại vì thái độ của hắn mà mừng thầm, “Vậy bạch cô nương đối với huynh luôn có chút gì đó đi?” “Kia… chắc là có đi.” Vị Thiếu Quân đối với bản thân rất tự tin, “Ta đối với nàng ấy tốt như vậy, lại là công tử đẹp giai, một thiếu niên lang trong thời buổi hỗn loạn, nàng ấy không động tâm mới là kỳ lạ đi?” (thiếu niên lang: lang quân trong mộng) Hách Liên Dung không biết nên nói gì, “Huynh xác định hai từ này là để hình dung huynh sao?” Vị Thiếu Quân không nói gì, Hách Liên Dung lại nói: “Tuy nhiên huynh nếu không có chút tâm tư gì với nàng ấy, sao lại không nói với nàng ấy?” Vị Thiếu Quân thế nhưng sửng sốt, “Sao phải nói?” “Huynh không nói không phải sẽ khiến nàng bị lỡ dở sao?” Hách Liên dung quệt miệng, hung hăng trừng hắn một cái, “Cũng là vì huynh biến thái như vậy nên phải có người hưởng thụ quá trình biến thái của huynh sao?” Vị Thiếu Quân ngập ngừng hồi lâu, phẫn nộ nói: “Nàng ấy cũng chưa từng nói nàng ấy ái mộ ta, chúng ta bình thường cũng không ai nói tới chuyện này, vốn cảm thấy ở chung cũng không tồi, ta lỗ mãng chạy tới bảo nàng ấy không cần ái mộ ta, có phải hay không có chút rất gây tổn thương nàng ấy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »