Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2780 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 136
mộ dung phiêu phiêu

❊ ❊ ❊

Nghe câu đó của Vệ Vô Hạ, Hách Liên Dung khẽ thở dài trong lòng một tiếng nhưng cũng không muốn nói nhiều với người ngoài nên chỉ cười cười đáp lại: “Mỗi người đều có chí hướng riêng, bất kể chàng ấy làm cái gì ta đều ủng hộ.”

Vệ Vô Hạ nhìn chằm chằm Hách Liên Dng, trong mắt có vài phần nghi hoặc, nếu tình cảm của Hách Liên Dung và Vị Thiếu Quân không có vấn đề gì vậy vì sao hai người bọn họ…

Lực chú ý của Vệ Vô Hạ lại đặt trên người Hách Liên Dung, cười nói: “Ta chợt nhớ đến một chuyện nhưng còn phải đi thương lượng với Vị huynh và Thiếu Dương đã.”

Hách Liên Dung không hỏi là việc gì chỉ nhún vai nhắc nhở: “Vậy chỉ sợ công tử phải chờ đến tối mới tìm được Thiếu Quân rồi!”

Vệ Vô Hạ không biết vì sao trong tim đánh thịch lên một cái, tâm tình vô cùng khác lạ: “Tẩu tử còn bận nhiều việc, Vô Hạ không dám làm phiền nữa.”

Nói tới bận rộn đúng là Hách Liên Dung đang rất bận, lại cho người đến phòng bếp dặn dò cẩn thận một hồi sau đó đến tìm Vị Thủy Liên đợi nàng ta vẽ xong bức họa chân dung rồi lại phái người tìm kiếm khắp trong thành, bất giác cũng đã đến tối.

Vị Thiếu Quân lúc chiều tối đã về nhà, Vệ Vô Hạ lại vây đến hỏi han rồi kéo nhau vào thư phòng thầm thì to nhỏ đến nửa ngày không biết là đang nói chuyện gì, ngay đến bữa tối cũng không buồn ra ăn, Hách Liên Dung đành phải một mình đi đến đại sảnh.

Đại sảnh hôm nay tề tụ đông đủ, bữa tối cũng coi như khá thân mật thoải mái, Vị Xuân Bình đặc biệt khen ngợi Hách Liên Dung không dứt mồm, lúc thì khen nàng tài sắc vẹn toàn, một lúc lại khen nàng cử chỉ đoan trang, tinh tế, lo liệu công việc gia đình thỏa đáng. Trước mặt mọi người bị khen ngợi đến bất hợp lý như vậy cũng khiến nụ cười của Hách Liên Dung không còn kiên nhẫn hơn được nữa, cứ thế cứng đơ đơ hóa đá.

-Đại tỷ, tỷ rốt cuộc về nhà để mưu tính cái gì vậy? Nịnh hót cũng không cần quá mức khoa trương, lố bịch đến vậy chứ?

- Những lời ta nói đều xuất phát từ đáy lòng.

Vị Xuân Bình khẽ lườm Vị Thủy Liên tỏ vẻ không hài lòng vừa tiếp tục khéo léo tâng bốc: “A Dung vốn dĩ rất đảm đang tháo vát. Không những thân phận cao quý mà giải quyết mọi việc đều nhanh gọn dứt khoát.”

Hách Liên Dung lại thêm lần nữa toát mồ hôi hột, nàng không biết Vị Xuân Bình từ đâu đưa ra kết luận mình giải quyết mọi việc nhanh gọn dứt khoát, đang suy nghĩ xem bản thân có nên lại khiêm tốn một hồi nữa hay không chợt nghe thấy bên ngoài đại sảnh một giọng nói trong trẻo: “Đảm đang? Tháo vát? Nhanh gọn? Dứt khoát? Sao ta lại không thấy thế nhỉ? Vị đương gia này của các vị, ngay cả một bát cơm thừa cùng việc thăng chức, thêm cắt tiền lương bên nhiều bên ít cũng mập mờ, vô lý!”

Giọng nói sặc mùi thuốc súng này khiến người trong đại sảnh đều sửng sốt một phen ngoại trừ Vị Thủy Liên, nàng ta đứng dậy thở phào nhẹ nhõm với người đứng ở cửa kia: “Tạ ơn trời đất cuối cùng cũng tìm được rồi!”

Lúc này Hách Liên Dung mới ngẩng đầu lên nhìn thấy một thiếu nữ mặc áo xanh lục đứng ngay ở cửa, ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, dáng vẻ thanh tú cao ngạo, tự tin có thừa, mắt gườm gườm nhìn mình thể hiện rõ sự căm ghét khinh thường.

Người trông cửa đứng sau thiếu nữ đó rụt rè lên tiếng: “Nhị tiểu thư, người này nói có quen biết tiểu thư…”

Vị Thủy Liên khoát tay lệnh cho người giữ cửa lui xuống, Hách Liên Dung nhìn rõ dung mạo thiếu nữ này có hơi chút giật mình thì Vị Thủy Liên đã lên tiếng nói tiếp : “Sao muội dám lén bỏ đi một mình, đại ca của muội đang lo cuống hết cả lên rồi kìa.”

Trong lòng Hách Liên Dung đầy nghi hoặc liền hỏi lại: “Nhị tỷ, vị này là…” Chưa đợi Vị Thủy Liên lên tiếng trả lời thiếu nữ đó đã nói chen vào: “Là em chồng của nhị tỷ cô, nhị thiếu phu nhân, lại gặp mặt rồi.”

Vị Thủy Liên kinh ngạc: “Hai người gặp nhau lúc nào vậy?”

Mộ Dung Phiêu Phiêu hừ cười đáp: “Chính là lúc nhị thiếu phu nhân đang đại phát thần uy, lúc đó người tốt việc xấu cô ta cũng chẳng buồn quan tâm, hết lần này đến lần khác chèn ép một nha hoàn mới mười ba tuổi.”

Đây phải gọi là giữa đường gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, Hách Liên Dung cuối cùng cũng đã hiểu vì sao nữ hiệp nhiệt huyết tràn đầy năng lượng này mỗi lần gặp mình là hằm hè địch ý. Đối mặt với ánh mắt soi mói hiếu kì của mọi người, Hách Liên Dung lặng lẽ không lên tiếng, hiện tại nàng là đương gia, nếu chỉ vì một việc cỏn con này mà tự mình lên tiếng lý giải đôi co sẽ bị coi là tầm thường kém cỏi.

Bích Liễu đứng sau lưng Hách Liên Dung không nhịn được lên tiếng: “Nha hoàn kia phạm sai lầm, tự mình chịu phạt, có điều Mộ Dung cô nương tối qua còn giả dạng nha hoàn trong phòng bếp, hôm nay lại lấy thân phận em chồng nhị tiểu thư đại giá quang lâm thật khiến cho người ta kinh hãi.”

- Bích Liễu?

Hách Liên Dung ngạc nhiên khẽ nhắc nhở nàng, không hiểu sao một người từ trước đến nay luôn cẩn trọng như Bích Liễu hôm nay lại kích động không kìm nén được nói ra những lời như thế, không nói đến việc lão phu nhân vốn ghét nhất việc người dưới quá phận, mà Vị Thủy Liên vẫn còn ngồi trên bàn tiệc, Mộ Dung Phiêu Phiêu đó cũng được coi như có một nửa thân phận chủ tử.

Dường như Vị Thủy Liên không có ý định truy cứu trách móc Bích Liễu, ngược lại dồn mọi chú ý đến những lời nàng nói, mặt mày nhăn nhó: “Cái gì? Muội…muội làm cái gì vậy! Đến cũng không thèm tìm ta lại dám chạy đến phòng bếp làm ra cái chuyện hay ho như vậy?”

Mộ Dung Phiêu Phiêu lườm nguýt Bích Liễu, bĩu môi nói: “Đúng là chủ nào tớ đấy!” Nói xong mới quay sang phía Vị Thủy Liên: “Vì muội muốn cho tỷ một sự ngạc nhiên lớn nên mới đóng giả nha hoàn, thế nào ngạc nhiên quá đi chứ?”

Cô ta vừa dứt lời bỗng sau lưng lòe ra một bóng người, vừa đi đến bên bàn ăn vừa nói móc: “Chỉ sợ Mộ Dung cô nương không chỉ thích giả dạng nha hoàn thôi đâu.”

Hóa ra là Vị Thiếu Dương. Mộ Dung Phiêu Phiêu vừa nhìn thấy hắn liền cười tươi rói, khi nghe đến Vị Thủy Liên hỏi: “Thiếu Dương, đệ đã gặp qua muội ấy rồi sao?” thì lập tức tắt nắng, trong mắt còn hiện rõ sự chán ghét: “Hóa ra là ngươi.”

Điều đó chứng tỏ là nhận lầm người, Hách Liên Dung càng thấy ngạc nhiên, khó có lúc gặp được người có thái độ như vậy với Thiếu Dương, lại ngẫm nghĩ một lúc vậy nụ cười tươi rói lúc nãy là dành cho Vị Thiếu Quân? Lại nhớ đã từng nghe Vị Thiếu Quân kể chuyện ở Hợp Hoan các, biết được Mộ Dung Phiêu Phiêu nhận lầm người nên đánh Vị Thiếu Quân, chẳng lẽ sau khi biết rõ chân tướng sự việc lại nảy sinh thái độ tốt đẹp với Vị Thiếu Quân?

Hách Liên Dung đang tự giải tỏa nghi hoặc trong lòng, Vị Thiếu Dương tiếp tục tố cáo với Vị Thủy Liên: “Đã gặp qua một lần, có điều lúc đó Mộ Dung cô nương đang giả danh họ hàng của tuần phủ phu nhân nên ta cũng không ngờ cô ta vốn chỉ là em chồng của nhị tỷ.”

Vị Thủy Liên càng nghe càng đau đầu: “Phiêu Phiêu, muội muốn ta phải ăn nói sao đây? Nếu tuần phủ phu nhân mà biết được…”

-Chỉ cần có kẻ đừng thông thống hớt lẻo, tuần phủ phu nhân làm sao mà biết được? Hơn nữa muội thật sự quen biết tuần phủ phu nhân mà, là do bọn họ tự cho rằng muội là họ hàng của tuần phủ phu nhân đó chứ, đúng là ức hiếp người ta quá thể!

Nhìn dáng vẻ vừa buồn bực vừa bất đắc dĩ liền biết nàng ta cũng đành bó tay với cô em chồng này, chỉ đành thở dài lắc đầu ngao ngán sai người bưng nước đến cho Mộ Dung Phiêu Phiêu rửa mặt, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình.

Một người nữa ngồi bên cạnh Mộ Dung Phiêu Phiêu là Vị Xuân Bình lúc này đang bấm đốt ngón tay tính toán gì đó, tính đến nửa ngày mới quay sang hỏi Mộ Dung Phiêu Phiêu: “Lúc muội đi lấy của ta hai mươi hai lượng bạc đúng không? Sao trưa nay ta tính đi tính lại cứ thấy thiếu thiếu thế nào vậy?”

Thái độ của Mộ Dung Phiêu Phiêu với Vị Xuân Bình lại khá tốt, không đầy vẻ coi thường như Vị Thủy Liên, không hề để ý so đo nói: “Có lẽ là vậy, muội chỉ tiện tay lấy một ít nào biết là hai mươi hai hay ba mươi hai đâu.”

Lúc này Vị Xuân Bình mới thở phào nhẹ nhõm, Vị Thủy Liên lại không chấp nhận nổi sự nhỏ nhen hẹp hòi ra mặt này, không nhịn được nữa mỉa mai: “Có vài lượng bạc tầm thường mà cũng tính toán chi li như vậy!”

Vị Xuân Bình thở dài bi thống: “Trong nhà này cũng chỉ có mỗi muội hiểu rõ tình cảnh của tỷ, công việc làm ăn của chồng ta mỗi ngày một sa sút, sớm hay muộn gì cũng phải đóng cửa, nếu không khéo léo tính toán chi tiêu, mấy ngày nay ta cũng không biết phải sống ra sao nữa!”

Cái kiểu than vãn này Vị Thủy Liên cũng chẳng lạ gì nữa, Vị Xuân Bình thấy bà em này nhà mình dửng dưng thì quay sang Hách Liên Dung: “Nhị đệ muội chấp chưởng đương gia chắc rất rõ cuộc sống này không dễ dàng gì, như Vị gia chúng ta nhà cao cửa rộng, đồ ăn thức uống chẳng lo thiếu gì, nhưng nhà chồng tỷ…haiz…từ ngày chồng tỷ chuyển sang buôn bán hoa quả khô, việc làm ăn mỗi năm một lụn bại, đồ đạc trong nhà bán đi cũng đã sớm không đủ bù lỗ rồi, nói ra sợ nhị đệ muội cười chê, bộ đại tỷ đang mặc trên người đây là từ ba năm trước rồi, vốn là y phục mùa đông, bỏ đi lớp bông dày bên trong cũng coi như về đây không quá mất thể diện.”

Nghe những lời này thật khiến cho người ta dễ mủi lòng thương xót, Hách Liên Dung vội nói: “Đúng lúc phủ ta đang chuẩn bị may một loạt y phục mùa hạ, đợi vải vóc mang đến đây tỷ cứ chọn lấy vài tấm, đã về đến nhà không cần phải khách khí ngại ngùng gì.”

Vị Xuân Bình vội vã gật đầu như giã tỏi cười toe toét sung sướng, Mộ Dung Phiêu Phiêu với ấn tượng ban đầu về Hách Liên Dung vẫn khó thay đổi, khẽ hừ một tiếng: “Đạo đức giả!”

Hách Liên Dung vẫn điềm nhiên như không, đạo đức giả thì đã sao, quan điểm của cá nhân người ta rất khó thay đổi, nhiều lúc càng cố giải thích càng khó lấy lại sự công bằng đúng đắn.

Mộ Dung Phiêu Phiêu hơi huých tay Vị Thủy Liên: “Tẩu tử*, lát nữa tẩu mang bạc trả lại cho đại tỷ đi, nếu muội biết nhà tỷ ấy khó khăn như vậy đã không mượn bạc của tỷ ấy rồi.” (*Tẩu tử: chị dâu)

Vị Thủy Liên “ừ” một tiếng, nàng biết nếu mình không thay Mộ Dung Phiêu Phiêu trả lại số bạc này thì nhất định sẽ bị Vị Xuân Bình lảm nhảm bên tai suốt cuộc đời này mất, chỉ nghĩ thôi đã đủ phiền rồi.

-Vậy trả lại năm mươi hai lượng đi!

Mộ Dung Phiêu Phiêu cũng cảm thấy mình làm như vậy là không đúng bèn tự ý quyết định tăng thêm số bạc bồi thường, Vị Thủy Liên cũng chỉ hơi nhíu mày rồi gật đầu.

Nàng không chỉ quá hiểu rõ Vị Xuân Bình mà đối với cô em chồng này cũng chẳng phải ngày một ngày hai lại lẫm gì, một khi máu dồn lên não thì có đi dạo trên phố vung hết gia tài vẫn cười hớn hở, nói gì đến việc xuất ra chút bạc cỏn con này.

Vị Xuân Bình thấy thu về được món hời lớn thì sung sướng tột độ, thân mật kéo tay Mộ Dung Phiêu Phiêu: “Muội đó chỉ là một tiểu cô nương mà dám một mình rong chơi, làm tỷ đây lo lắng chết đi được, muội không biết sợ là gì sao?”

Lúc chưa nói đến việc trả bạc cũng không thấy chị ta lo lắng như vậy, có điều Mộ Dung Phiêu Phiêu cũng không so đo để bụng, tự mãn cười lớn: “Từ nhỏ đến giờ muội chưa từng biết chữ sợ viết như thế nào.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »