Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 132
lo được lo mất

❊ ❊ ❊

Vị Thiếu Quân ngược lại không hề để ý chỉ lo làm sao bắt được người kia, sau khi hắn một lần nữa thất bại cô ả kia mới chịu dừng lại bĩu môi bất mãn nói: “Ta biết mình đánh nhầm ngươi nên mới đặc biệt đến đây xin lỗi một tiếng, ngươi cho rằng trà trộn được vào nhà ngươi dễ lắm sao? Ta tốn không biết bao nhiêu tiền đó, ngươi không niệm tình ta cực khổ vất vả thì thôi, trái lại còn vô lễ như vậy sao?”

Vị Thiếu Quân lúc này chỉ nghĩ cách tiến đến gần cô nàng thêm vài bước: “Họ Mộ kia! Chờ ta tóm được ngươi thì đẹp mặt!”

-Hì, đại ca nói ta đủ đẹp rồi, không cần ngươi giúp thêm đâu!

Cô nàng kia lại cười hì hì giễu cợt: “Này! Giờ ta đứng lại rồi đó, sao ngươi không đến bắt ta đi!”

Vị Thiếu Quân hai tay chống nạnh đứng tại chỗ, suy nghĩ nửa ngày mới vung tay xoay người sang chỗ khác: “Ngươi biết võ công, ta lười phải lãng phí sức lực với ngươi!”

Cô ả kia bước lại về phía hắn thêm một chút, nhìn thấy Bích Liễu đứng trước cửa viện thì bĩu môi: “Hóa ra là phu nhân độc ác kia của ngươi phái người đến tìm!”

Vị Thiếu Quân cũng nhìn thấy Bích Liễu, nghe cô ả kia nói vậy không khỏi nhíu mày: “Nói linh tinh gì đó!”

Cô ả hừ lại một tiếng: “Ta không nói linh tinh, ngươi mau trở về chịu tội đi, ta đi tìm họ Vệ kia chơi đây, đúng rồi…” Cô ta vừa quay đầu đi lại ngoảnh lại: “Ta thực sự xin lỗi ngươi, nếu ngươi cần giúp đỡ cứ nói thẳng, đặc biệt là đối phó với kẻ ác, nhất định đừng khách sáo với ta!”

Vị Thiếu Quân ném cho cô ta một cái lườm khó chịu: “Kẻ ác nhất đang ở trước mặt ta, phiền ngươi đối phó với ả!”

Cô ta lại cười hì hì: “Vậy ta đi đây, hẹn gặp lại!”

Vị Thiếu Quân thuận miệng nói một câu: “Ai muốn gặp lại ngươi!” cũng không ngờ cô ta cười sung sướng hơn mạnh mồm nói: “Chúng ta rất nhanh thôi sẽ gặp lại, có muốn cá thử không?”

Nếu là Vị Thiếu Quân trước đây nghe đến cá cược sẽ ngay lập tức gật đầu đồng ý nhưng giờ trong lòng hắn cũng chỉ có Hách Liên Dung nên cũng chẳng buồn đáp lại, mặc kệ cô ả liền đi đến cạnh Bích Liễu hỏi: “Thế nào? Nàng muốn gặp ta đúng không?”

Bích Liễu nhìn chằm chằm cô ả kia, thẳng đến khi mất hút mới bực dọc lầm bầm: “Nếu thiếu phu nhân nhìn thấy thiếu gia mải mê đuổi bắt cô ả kia khắp sân nhất định sẽ không chịu gặp người đâu!”

Vị Thiếu Quân hơi sửng sốt, tiện đà nâng tay cốc nhẹ lên đầu Bích Liễu: “Ít nói linh tinh đi!”

Bích Liễu bất ngờ trúng chiêu hơi đau một chút, vẫn quay đầu nhìn theo hướng cô ả kia đã đi mất hút, vẫn tỏ vẻ rất hoài nghi. Vị Thiếu Quân vung tay: “Chuyện không phải như ngươi nghĩ đâu!”

Mắt thấy tay Vị Thiếu Quân lại chuẩn bị gõ xuống, Bích Liễu kêu nhỏ một tiếng lùi về phía sau, Vị Thiếu Quân cũng không phải muốn cốc đầu Bích Liễu nữa, chỉ lườm cô nhóc cảnh cáo: “Đừng đoán lung tung, nếu để Liên Dung hiểu lầm ta thì ngươi rắc rối to rồi đó!”

-Ai phiền phức to cơ?

Vị Thiếu Quân vừa dứt lời liền thấy Hách Liên Dung đứng sau cửa nghiêng đầu, cũng không biết nàng đã đứng đó bao lâu. Vị Thiếu Quân nhớ lại vẻ mặt Hách Liên Dung khi nhìn thấy Tử Yên thì cũng thế này, không vui không buồn, lại sợ nàng hiểu lầm hắn vội vã chạy vào bên trong: “Cái con nhỏ đánh ta và Vệ Vô Hạ kia nói là có quan hệ họ hàng với tuần phủ phu nhân, không biết vì sao lại trà trộn vào phủ chúng ta bị ta đuổi đi rồi, hiện tại tám chín phần lại đến tìm Vệ Vô Hạ gây sự!”

Thật ra Hách Liên Dung cũng chưa phát hiện ra cái gì hết, chẳng qua ở trong phòng nửa ngày cũng chưa thấy Bích Liễu quay lại nên mới ra ngoài xem sao, chỉ nghe thấy câu cuối cùng của Vị Thiếu Quân, ai ngờ vừa hỏi được một câu lại được nhận một chuỗi trả lời dài dòng.

Con nhỏ… Hách Liên Dung nhìn về phía Bích Liễu, Bích Liễu liền trả lời: “Chính là người thiếu phu nhân nhìn thấy trong phòng bếp mà Bình tẩu nói là người bà ta chọn vào.”

Hách Liên Dung gật đầu: “Hóa ra là cô ta, ta chỉ nghĩ cô ta không giống một nha hoàn, hóa ra là thân nhân của tuần phủ phu nhân, có điều để cô ta chạy loạn trong phủ như thế cũng không hay lắm, vẫn nên cho người tìm cô ta…”

-Đừng nhọc sức làm gì!

Vị Thiếu Quân cắt ngang lời nàng: “Nếu cô ta đã không muốn đi nhất định sẽ lại tiếp tục kiếm cách trà trộn vào nữa. Hơn nữa Vệ Vô Hạ cũng chưa biết cô ta là nữ nhân, giờ cô ta đi tìm hắn, cố gắng làm cho hoa đào nở rộ, biết đâu lại lại làm nên chuyện gì đó hay ho cũng nên, chúng ta đừng làm phiền họ!”

Đối với hành vi cực lực muốn đẩy Vệ Vô Hạ xuống nước của Vị Thiếu Quân, Hách Liên Dung tỏ rõ sự coi thường nhưng trong lòng vẫn thấy ngọt ngào, hắn tìm mọi cách làm sáng tỏ rõ ràng, đơn giản cũng chỉ vì sợ nàng hiểu lầm.

-Vẫn cứ phải phái người đi xem, Vệ công tử dù sao cũng là khách, nếu như hai người họ bình an vô sự thì không sao, ngộ nhỡ lại động tay động chân đến lúc đó mời cô nương kia ra khỏi phủ cũng chưa muộn!”

Bích Liễu vâng một tiếng rồi đi, cổng viện chỉ còn lại Hách Liên Dung và Vị Thiếu Quân, nàng thấy cái vẻ cẩn trọng của hắn thì không khỏi cười trộm, nhìn hắn một lượt từ đầu xuống chân: “Gối của chàng đâu?”

Vị Thiếu Quân vò vò đầu, lò dò tìm trong sân viện một vòng, không biết từ chỗ nào cũng tìm được cái gối ôm trong ngực, Hách Liên Dung cố tình nghiêm túc gật đầu: “Tìm được gối rồi mau trở về ngủ đi!”

Vị Thiếu Quân “ừm” một tiếng, cúi đầu cùng Hách Liên Dung đi đến trước cửa phòng nàng, Hách Liên Dung dừng chân quay đầu lại nhìn hắn, nàng đang chờ hắn mặt dày tiến vào phòng mình, nàng không đuổi được hắn đi cũng đành thuận thế “tha thứ” cho hắn. Ai ngờ hôm nay Vị Thiếu Quân uống nhầm thuốc đâm ra ngoan ngoãn thật thà, xem ra là thật lòng hối cải, thấy Hách Liên Dung quay đầu lại nhìn hắn, áp chế tâm tư đang đặt ở chỗ không trong sáng, vội vàng nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn trong lòng: “Liên Dung, ta nghĩ kĩ rồi, ta sẽ tiếp tục kinh doanh tửu lâu, mặc kệ thành công hay thất bại ta đều muốn làm đến cùng!”

Hách Liên Dung không ngờ hắn đột nhiên nhắc đên việc này, khẽ cười một tiếng gật đầu nói: “Ta ủng hộ chàng!”

Vị Thiếu Quân như được đánh phấn trên mặt đỏ ửng hết lên, cười như ánh mặt trời rực rỡ khiến tim Hách Liên Dung phải loạn nhịp.

-Vậy ta về phòng ngủ đây.

Vị Thiếu Quân mím môi chần chờ bước hai bước về phòng mình, đột nhiên xoay người trở lại nâng cằm Hách Liên Dung, không chút do dự hôn hít một chút, chạm vào môi mềm của nàng cũng không dám dây dưa lâu la, đầu lưỡi khẽ liếm lên môi nàng sau đó chạy biến đi không dám quay đầu lại, khóa chặt cửa phòng sợ Hách Liên Dung nổi điên.

Hách Liên Dung bị hắn làm cho sửng sốt đến nửa ngày, thẳng đến khi nghe được tiếng khóa cửa mới dở khóc dở cười về phòng, đứa trẻ vô pháp vô thiên không ai bì nổi của Vị gia này thế nhưng cũng có lúc như vậy: chột dạ, bất an… nhưng trong lòng xúc động khó nhịn… tất cả trạng thái tâm lý đều viết rõ ràng trên mặt hắn.

Vị Thiếu Quân cho đến khi nghe được tiếng đóng cửa phòng bên mới bắt đầu hối hận, không sang đây tính sổ? Đúng là sai lầm lớn! Vừa rồi đáng ra cứ thế xông vào phòng nàng, còn bày ra cái trò đánh lén làm gì chứ! Cũng không đúng, hôn trộm với mạnh mẽ làm cho xong chuyện kia căn bản là hai việc không cùng đẳng cấp, hôn trộm không xong cũng không có nghĩ việc kia làm không xong, thế nên cứ tuần tự từng bước là tốt nhất.

Đây là lần đầu tiên Vị Thiếu Quân hiểu được như thế nào là lo được lo mất, hóa ra cuộc đời này có một người mà hắn muốn có được, có được rồi lại sợ làm tổn thương nàng, muốn cho nàng thấy những mặt tốt đẹp nhất của hắn, lại ngốc nghếch muốn nàng nhìn thấy những lúc hắn xấu hổ nhất cũng như con người thật của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »