Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2594 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 163
hôn sự của vị đông tuyết (5)

❊ ❊ ❊

Mọi người khi hình dung những chuyện vui mừng, thường sẽ nói rằng “mộng thành thực”, lại chẳng ai thích hiện thực, việc này đương nhiên không có nghĩa rằng, trong lòng mọi người không có ác mộng, ngược lại, ác mộng so với mộng xuất hiện càng nhiều trong suy nghĩ của mỗi người. Ta chắc chắn sẽ không làm không tốt, ta chắc rằng đã bị bại lộ rồi, xong rồi, lần này thực sự xong đời rồi!

Người thường xuyên nghĩ như vậy, cuối cùng phần lớn sẽ thất bại.

Nguyên nhân chính là bởi vì bọn họ hiểu được bản thân không được, biết bản thân còn chưa đủ tốt, cho nên mới có những cơn “ác mộng” như vậy, nếu bọn họ tin tưởng rằng có thể dùng hết sức mình để ứng phó, chẳng sợ kết quả cuối cùng là sự thất bại, cũng sẽ không bao giờ có ý niệm “quả nhiên là thế” trong đầu, ác mộng cũng sẽ không trở thành sự thực.

Hiện giờ, Hách Liên Dung cảm thấy rằng ác mộng đã thành sự thực, bởi vì àng đối với cọc hôn sự này không có chút nắm chắc nào, cho nên gặp thất bại thì suy nghĩ đầu tiên là đó là kết quả tệ hại nhất, hiện giờ kết quả đã thực sự xảy ra, người phải đối mặt thế nhưng là nàng.

Sai người giám sát nhất cử nhất động của Giáng Tuyết hiên, đối với bên đó lập một trạm gác giới nghiêm, không để ai vào cũng không để người nào lọt ra, cố gắng không để có tin xấu này rơi vào trong tai của Vị Đông Tuyết, lúc này mới theo gã gia đinh vừa tới báo tin rời khỏi Thính Vũ hiên, đi vào sảnh chính.

Nơi đó đã sớm có người ngồi sẵn, khăn nho khoan bào, nhã nhặn trắng nõn, dung mạo so với Vị Thiếu Quân cùng Vị Thiếu Dung còn tuấn tú tú lệ hơn, tươi cười cũng không dương quan ấm áp giống như Vệ Vô Hạ, lại khiến cho người ta cảm thấy thực thoải mái, hiền hòa, không có chút khoảng cách nào.

Người này cùng với hình tượng “quân tử” trong lòng Hách Liên Dung không quá giống, hắn chẳng phải nên là một nho sinh hủ lậu mới đúng chứ?

“Trần công tử?” Hách Liên Dung gọi hắn một tiếng, nhìn dáng vẻ của hắn, hiển nhiên đang thất thần.

Trần Bình Phàm ngẩng đầu, thấy Hách Liên Dung thì vội vàng đứng dậy, “Là, tại hạ Trần Bình Phàm.”

Hách Liên Dung ý bảo hắn ngồi xuống, chính mình cũng ngồi xuống, gọi Vị Quảng tiến lại, “Việc Trần công tử tới đây trước đừng nói với mấy người phía nãi nãi, người vừa báo tin cho ta cũng dặn dò đừng cho hắn ra ngoài nói lung tung.”

Vị Quảng ứng tiếng lui xuống, Hách Liên Dung để Bích Liễu chờ ngoài cửa, lúc này mới chậm rãi mở miệng, “Trần công tử, không biết đến đây có chuyện gì?”

Trần Bình Phàm nghe thấy Hách Liên Dung phân phó Vị Quảng như vậy, áy náy áy náy nhất thời thể hiện hết trên mặt, lại thấy Hách Liên Dung biết rõ còn cố hỏi, càng thêm cảm thấy xấu hổ trong lòng, đứng dậy, cúi người thật sâu. “Vị phu nhân thứ lỗi, tại hạ cũng thực sự chẳng dễ chịu gì, mới mặt dày đến đây mong lấy lại hồng thiếp. Bất công với tứ tiểu thư, tại hạ thật cảm thấy vô cùng hổ thẹn, vì không làm vấy bẩn thanh danh của tiểu thư, khẩn cầu Vị phu nhân từ chối lời cầu thân của tại hạ. Tất cả lỗi lầm, hãy để tại hạ tự mình gánh vác.”

Hách Liên Dung cảm thấy ngạc nhiên. Nàng vốn tưởng rằng Trần gia đã biết chuyện Vị Đông Tuyết sắp tham gia tuyển tú cho nên mới khua trống rút lui. Hiện tại nghe ra rằng không phải vì nguyên nhân này mà là vấn đề từ phía Trần Bình Phàm.

Kỳ thực nhắc tới cũng chẳng có gì phức tạp. Hai người một không đính ước hai không bái đường. Trần gia cùng lắm cũng mới đến cửa cầu thân. Có đồng ý hay không thì còn phải xem thái độ của Vị gia. Chỉ là đang cầu thân mà lại rút về hồng thiếp, truyền ra không khỏi khiến cho người ta hồ đoán lung tung, đối với thanh danh của Vị Đông Tuyết vô cùng bất lợi. Cho nên, Trần Bình Phàm mới đến khẩn cầu Vị gia tự từ chối việc cầu thân. Như vậy, mọi chuyện sẽ thuận lý thành chương (aka xuôi chèo mát mái).

Hách Liên Dung tất nhiên hiểu được đạo lý này. Vì thanh danh Vị gia, nàng cũng có thể lập tức làm như vậy. Nhưng việc này thực ra lại thành toàn cho Vị gia, cũng thành toàn cho Trần Bình Phàm. Nhưng còn Vị Đông Tuyết thì sao?

Có lẽ không ai sẽ để ý tới tâm tư của nàng. Hách Liên Dung lại cảm thấy nếu bởi vậy mà khiến cho Vị Đông Tuyết thương tâm. Bản thân cũng là người phải chịu trách nhiệm. Vị Đông Tuyết là một hài tử luôn nhẫn nhục chịu đựng, nhận việc hôn sự mà nương nàng thay nàng làm chủ, vụng trộm gặp Trần Bình Phàm. Đại khái cuộc đời này của nàng đã làm được chuyện tốt nhất rồi. Hách Liên Dung cũng không biết nàng khi làm như vậy có nghĩ tới kết cục thất bại ngày hôm nay không. Có lẽ, nàng có thói quen nghe người khác an bài, chưa từng ôm hy vọng quá lớn. Có thể việc nàng nhận được sự an ủi, quan tâm của Vị Thiếu Quân mà thấy được một ánh bình minh, cho nên mới tích cực theo đuổi, tích cực tham dự vào chuyện này.

“Ta muốn biết lý do của công tử.” Dù sao việc cầu hôn cũng là do Trần gia khởi xướng, hiện tại muốn bác bỏ, hỏi một chút lý do cũng không quá đáng đi?

Trần Bình Phàm lại bởi vậy mà trở nên khẩn trương, mân khóe môi trầm mặc thật lâu, “Tại hạ… tất cả đều do tại hạ không biết tự lượng sức mình, Vị phủ tài hùng thế hậu (giàu có quyền lực), sao có thể trao hòn ngọc quý trên tay đó cho một thư sinh nhỏ bé như ta, tại hạ cứ cân nhắc mãi, cảm thấy việc này thật quá liều lĩnh, cho nên mới quyết định như vậy.”

“Nếu chúng ta đồng ý thì sao?”

Lời nói của Hách Liên Dung khiến cho Trần Bình Phàm kinh ngạc không thôi, đứng tại đó, sau một lúc lâu thì thở dài: “Tất cả đều là lỗi của tại hạ, khẩn cầu Vị phu nhân từ chối cọc hôn sự này.”

“Ta muốn nghe lý do thực sự của công tử, bằng không, công tử cũng coi như là một đối tượng tốt, Vị gia chúng ta tuyệt không ngại bần yêu quý.” (aka khinh nghèo yêu giàu)

“Tại hạ…”

Trần Bình Phàm im lặng không lên tiếng, Hách Liên Dung cũng không sốt ruột, lẳng lặng chờ.

“Tại hạ không còn gì để nói! Khẩn cầu Vị phu nhân đáp ứng thỉnh cầu của tại hạ!”

“Công tử không chịu nói, ta cũng không miễn cưỡng, chính là trước khi Trần gia cầu hôn, chúng ta cũng đã thương lượng rất nhiều ngày, cũng nên cho công tử một câu trả lời. Bích Liễu…” Hách Liên Dung hướng về trước cửa hô một tiếng, chờ Bích Liễu đi đến, nói: “Báo cho tứ tiểu thư, đáp ứng lời cầu hôn của Trần gia, bảo nàng an tâm chuẩn bị giá y, ngày lành thành thân.”

Bích Liễu theo Hách Liên Dung lâu như vậy, tất nhiên nhìn ra lời của nàng cũng không phải lời thật, lại vẫn lên tiếng, quay lại muốn đi, Trần Bình Phàm vội la lên: “Cô nương xin dừng bước!” Hắn quay sang Hách Liên Dung, đấu tranh tư tưởng thật lâu rốt cuộc mở miệng: “Tại hạ hổ thẹn, làm hỏng danh tiết của một vị cô nương, phải chịu trách nhiệm!”

Hách Liên Dung kinh ngạc một lúc lâu, tiêu hóa lời nói của hắn, trong lòng bốc lên một cỗ lửa giận.

Đây là quân tử trong lời Vị Thiếu Quân, phu quân trong mắt Trân nương, người mà Vị Đông Tuyết sẵn sàng giao phó tương lai đó sao?

“Trần công tử mời đi!” Hách Liên Dung bình tĩnh đứng dậy, “Thực may mắn, tứ muội ta đang chuẩn bị tham gia tuyển tú, cho nên hồng thiếp cầu thân của ngươi đã sớm cho bà mối mang trở về, bằng không thực đến phiên kẻ vô sỉ như ngươi đến cầu trả lại hồng thiếp, Vị gia ta liền thực không còn mặt mũi gặp người khác!”

Hách Liên Dung nói xong phất tay áo mà đi, lưu lại Trần Bình Phàm đứng tại chỗ cúi đầu, trên mặt lúc trắng lúc hồng, tất cả đều là xấu hổ áy náy.

“Tẩu tử?”

Hách Liên Dung mới bước ra khỏi cửa, liền gặp Vệ Vô Hạ vị Bích Liễu ngăn ở ngoài cửa, thấy nàng hạ thấp người, ánh mắt nhìn vào trong phòng, hình như có vẻ tò mò.

Cố không để ý đến hắn, Hách Liên Dung lạnh giọng nói với Bích Liễu: “Đưa hắn ra ngoài! Nói với bà mối kia, tiểu thư Vị phủ không lấy loại người đạo mạo ra vẻ quân tử làm phu quân!” Nghĩ đến Vị Đông Tuyết bao lâu đến cùng chính mình trộm nói hết thảy, lại nghĩ đến nàng mặt đỏ tai hồng nói cho nàng biết nàng gặp Trần Bình Phàm, nghĩ đến nàng biết được tham gia tuyển tú, lo lắng Trần gia không đến cầu thân mà bất an lo lắng, Hách Liên Dung lại càng thêm tức giận khó nén.

Vệ Vô Hạ cũng không đi vào đại sảnh mà tìm tòi đến cùng, mà đi theo Hách Liên Dung rời đi, đi được một đoạn, thấy thần sắc nóng giận của Hách Liên Dung, mới mở miệng nói: “Vị công tử kia là…”

“Một kẻ nhàm chán.” Hách Liên Dung không nghĩ để nhiều người biết chuyện này.

Vệ Vô Hạ quay đầu đi, nhìn vẻ mặt không tốt lắm của nàng, khẽ cười, “Bộ dáng của tẩu cũng không giống như vừa cùng một kẻ nhàm chán nói chuyện.”

Hách Liên Dung bước nhanh hơn, giọng nói trở nên có chút không kiên nhẫn, “Ta không muốn nói.”

Vệ Vô Hạ bước nhanh hơn, chắn trước người Hách Liên Dung, đối với thái độ của nàng hình như có chút bất mãn, “Ta nghĩ rằng sau khi trải qua ngày đó, chúng ta đã không còn xa lạ như vậy.”

Hách Liên Dung thoáng bước lùi về phía sau, không quá quen đứng gần hắn như vậy, thấy hắn vẫn còn kiên trì thì nói một câu: “Quả thực như vậy, nhưng mà có một số việc, nếu bằng hữu của người không muốn nói, ngươi là nên tôn trọng quyết định của nàng, đừng để cho nàng khó xử mới đúng chứ?”

“Ta chỉ là… muốn giúp đỡ thôi.” Vệ Vô Hạ không biết làm sao lại có chút chán nản, mày hơi hơi rũ xuống, trên mặt dẫn theo một chút buồn bã.

“Hắn chính là Trần công tử hướng Đông Tuyết cầu hôn kia.” Hách Liên Dung nghĩ nghĩ, vẫn mở miệng, “Ta từ chối lời cầu thân của hắn.”

Vệ Vô Hạ kinh ngạc vô cùng, hắn còn nhớ rõ Hách Liên Dung lúc trước vì cái gì mà đi cầu xin hắn giúp đỡ, để cho Vị Đông Tuyết bị đánh rớt ở vòng sơ tuyển kia.

“Vì sao? Tẩu đổi ý? Cảm thấy tứ tiểu thư tiến cung cũng tốt?”

Hách Liên Dung lắc đầu, “Ta vẫn không muốn để Đông Tuyết tiến cung, nhưng Trân gia cầu hôn cũng là chuyện tuyệt đối không thể đáp ứng, Trần Bình Phàm kia, thoạt nhìn thì ra vẻ đạo mạo, kỳ thực là một tiểu nhân không hơn không kém, hắn hủy đi danh tiết của cô nương khác, cư nhiên có thể đứng đó lớn tiếng nói phải phụ trách!”

“Hủy đi… danh tiết?” Vệ Vô Hạ không biết nghĩ tới cái gì, vẻ mặt trở nên có chút cổ quái, “Hắn hủy đi danh tiết của người ta, lại muốn phụ trách, cũng coi như có trách nhiệm.”

“Hắn trước đây rõ ràng cầu hôn, đảo mắt đã hủy danh tiết người ta, tiểu nhân như vậy thì có trách nhiệm cái gì!” Hách Liên Dung càng nói càng tức, “May mắn giữa đường nảy sinh chuyện, bằng không nếu đáp ứng hôn sự này rồi, chẳng phải đã hại Đông Tuyết!”

“Có thể hắn… cũng không phải cố ý đâu?”

Hách Liên Dung hơi chọn mi, “Ngươi cư nhiên thay hắn nói chuyện?”

Vệ Vô Hạ lắc lắc đầu, “Ta cùng với hắn từng gặp qua một lần, khi đó hắn cũng chỉ là vô ý, lại xác thực đã nói sẽ chịu trách nhiệm với nữ nhân ấy.”

Hách Liên Dung kinh ngạc nói: “Gặp qua một lần? Ngươi quen hắn?”

“Chỉ là ngẫu ngộ (ngẫu nhiên gặp) thôi.” Vệ Vô Hạ làm như rốt cuộc đã suy nghĩ xong mọi chuyện, khẽ cười nói: “Hắn có nói qua là bởi vì chuyện gì mà “hủy danh tiết người khác” không?”

“Đương nhiên… đương nhiên là…” Hách Liên Dung mấp máy môi, “Kia còn cần phải nói sao?”

“Vậy ở trong lòng của tẩu, dạng hành vi nào sẽ được coi là “hủy danh tiết người khác”?” Vệ Vô Hạ cười cười, cúi mắt nhìn xuống, đột nhiên nắm lấy bàn tay Hách Liên Dung đưa lên… đầu, cổ tay áo rộng thùng tình trượt xuống, lộ ra cổ tay tinh tế của Hách Liên Dung. Hách Liên dung bất ngờ không kịp phòng bị, kinh hô một tiếng, lại trấn định xuống, khó hiểu nhìn hắn. Khóe môi Vệ Vô Hạ dần dần cong lên, bàn tay chậm rãi men theo cổ tay nàng, kéo ống tay áo lại che đậy, cầm cánh tay trơn bóng của nàng, “Như vậy có tính là cùng tẩu có da thịt chi thân hay không? Hủy đi danh tiết của tẩu rồi không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »