Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 147
thân thế thật sự (2)

❊ ❊ ❊

Lời nói của Vệ Vô Hạ khiến Hách Liên Dung có chút kì quái, nhưng nhất thời cũng không nói ra là chỗ nào có vấn đề, mắt thấy hai người đã đi đến giữa hoa viên, liền quay đầu nói với hắn: “Ta phải đến tiền sảnh tiếp đón tuần phủ phu nhân, nếu công tử có hứng thú thì cùng đến góp vui, không hứng thú chúng ta chia tay ở đây.”

Vệ Vô Hạ xem ra là không có hứng thú gì, hai người đang định mỗi người đôi ngả thì thấy phía trước một nhóm người rộn ràng, náo nhiệt đi đến, hóa ra tuần phủ phu nhân đã đại giá quang lâm, Vị Thủy Liên dẫn đầu gần như toàn bộ số người trong Vị gia đang đi theo tiếp đón, trừ mỗi mình Vị Thiếu Quân đang ngủ.

Vị Thủy Liên đối với Vệ Vô Hạ vốn chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì, giờ lại thấy Hách Liên Dung vì mải nói chuyện với hắn mà bỏ lỡ thời khắc nghênh đón tuần phủ phu nhân nên có chút hậm hực: “Đệ muội, tuần phủ phu nhân đại giá quang lâm, sao muội không biết phân biệt nặng nhẹ, vẫn còn thơ thẩn ở đây vậy.”

Hách Liên Dung điều chỉnh nụ cười của mình, đi đến trước vị phu nhân áo lam đang bị đoàn người vây xung quanh: “Có chút chuyện bận đột xuất, mong phu nhân thứ lỗi.”

Tuần phủ phu nhân nhìn nàng một lượt, có chút kinh ngạc: “Cô không phải là người ngày đó ta mới đến đây đã gặp trên phố hay sao? Hóa ra đúng là em dâu của Thủy Liên.”

Hách Liên Dung khẽ mỉm cười, thực ra nàng và tuần phủ phu nhân từng gặp qua hai lần, lần thứ nhất là khi nàng đang tranh chấp cùng Vị Thiếu Quân trên phố, đúng lúc tuần phủ phu nhân và Vị Thủy Liên vào thành, còn lần thứ hai là khi cùng Tiễn Kim Bảo theo tuần phủ phu nhân đi leo núi ngắm cảnh, hiển nhiên người ta không nhớ lần thứ hai, hoặc nói trắng ra mình theo người ta leo núi, người ta vốn cũng chẳng nhìn thấy mình.

Hách Liên Dung cười mỉa đáp lại: “Tuần phủ phu nhân đúng là quý nhân nên quên nhiều chuyện, ta và phu nhân còn từng gặp qua thêm lần nữa…”

Tuần phủ phu nhân tuyệt nhiên bỏ qua lời Hách Liên Dung nói, gạt nàng sang một bên.

Hách Liên Dung có hơi xấu hổ, nếu như có mỗi mình nàng còn đỡ, đây lại trước mặt bao nhiêu người trong nhà, mọi ánh mắt đều hướng về phía nàng nhìn săm soi, càng tức hơn là Mộ Dung Phiêu Phiêu cũng ở trong đám đó, Hách Liên Dung ấm ức liếc nhìn cô ta, vốn cho rằng sẽ nhìn thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí hả hê sung sướng của người ta, ai ngờ hai mắt cô ta còn hơi đỏ ửng, hiển nhiên là bộ dạng thiếu ngủ đang bĩu môi trừng mắt nhìn nàng, ra vẻ ấm ức lại không phục, lại có vẻ gì đó đầy địch ý, không còn cái kiểu hoạt bát tăng động lẫn đối chọi gay gắt như mọi lần.

Vệ Vô Hạ đứng cạnh nàng lẳng lặng nhìn thấy tất cả, nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ gượng gạo của Hách Liên Dung thì không khỏi chau mày, ngay lập tức tiến đến trước mặt tuần phủ phu nhân, chắp tay hành lễ: “Hình phu nhân, có còn nhớ tại hạ không?”

Tuần phủ phu nhân quay người lại, nhìn Vệ Vô Hạ một lượt, đôi mày nhăn nhúm lại, rồi đột nhiên hai mắt sáng rực: “Vệ công tử? Sao người lại ở đây?”

Vệ Vô Hạ nhìn Hách Liên Dung cố ý trêu đùa nói: “Vị này là ân công của ta, tại hạ lẩn vào Vị phủ, muốn tìm cơ hội báo đáp người ta.”

Tuần phủ phu nhân vô cùng sửng sốt kinh ngạc, nhìn Hách Liên Dung gật gù, Vị Thủy Liên đứng bên cạnh tỏ vẻ nghi ngờ: “Phu nhân quen biết Vệ công tử?”

Vệ Vô Hạ cười đáp: “Tại hạ có duyên gặp qua Hình phu nhân trong lễ đầy tháng của Nguyên Thục công chúa.”

Vị Thủy Liên nghe vậy thì lấy làm kì quái: “Nguyên Thục công chúa? Có phải là vị công chúa năm ngoái Thục phi nương nương mới sinh thêm cho hoàng thượng?”

Tuần phủ phu nhân vội nói: “Đúng vậy. Đây là đệ đệ ruột của Thục phi nương nương, được hoàng thượng phong chức Thanh Y hầu, cô đừng nói là mình không biết đó.” Vị Thủy Liên kinh ngạc không nói nên lời, cứ nhìn chằm chằm Vệ Vô Hạ đến nửa ngày: “Ta, ta quả thực không biết…”

Không phải riêng Vị Thủy Liên mà mọi người trong Vị gia đều kinh hãi, Hách Liên Dung cũng ngạc nhiên hỏi: “Đây là thân phận mà công tử muốn được đối đãi thật lòng hả?”

Vệ Vô Hạ cười khổ đáp: “Tại hạ không muốn các vị vì thân thế này mà sinh ra sự cách biệt, với lại ta cũng đâu có gì đặc biệt, người trong cung là tỷ tỷ của ta, cũng không phải ta.”

Mọi người đều bật cười, tuần phủ phu nhân cười nói: “Sao lại không đặc biệt chứ? Thục phi nương nương được thánh thương sủng ái hết mực, công tử chính là quốc cữu của Vân Hạ chúng ta.” Nói rồi lại tỏ vẻ oán trách Vị Thủy Liên: “Rõ ràng có khách quý trong phủ sao lại không chu đáo thế này, cũng không sợ bị hầu gia trách phạt hay sao?”

Vị Thủy Liên hoảng hốt biện bạch với Vệ Vô Hạ: “Ta thật sự không biết, hầu gia xin đừng trách phạt…nhanh, nhanh đến hành lễ với hầu gia.”

Vị Thủy Liên nói xong liền muốn hòa vào đám đông hành lễ cùng hầu gia, Vệ Vô Hạ vội vàng ngăn lại: “Nhị tiểu thư không cần đa lễ, tất cả cứ như ngày thường thôi. Đã làm phiền nhiều ngày trong phủ, đều nhờ các vị chiếu cố tại hạ, nếu các vị thấy phiền phức vì thân phận Vô Hạ, Vô Hạ cũng chỉ có thể cáo biệt mà thôi.”

Tuần phủ phu nhân hoan hỉ nói: “Vệ công tử không phiền thì đến phủ nhỏ của ta làm khách một chuyến? Tri Chương nếu biết ta thất lễ với công tử nhất định sẽ nổi cơn thịnh nộ với ta mất.”

Vị Thủy Liên lập tức căng thẳng, lo lắng, liền liếc nhìn Hách Liên Dung mấy lần, Hách Liên Dung lại làm như không thấy, nàng vẫn còn chưa cho Vệ Vô Hạ biết chị ta muốn đuổi hắn đi đâu, có muốn bây giờ nói toẹt ra hay không?

Vệ Vô Hạ cười đáp: “Hình phu nhân không cần đa lễ, hoàng thượng thường hay nói với ta về Hình đại nhân, chỉ ngặt nỗi hiếm khi được gặp mặt.”

Nghe nửa câu trước thì trong lòng tuần phủ phu nhân vạn phần lo lắng, nghe đến nửa sau thì ngạc nhiên mừng rỡ: “Hoàng thượng thật là nói như vậy sao?”

Vệ Vô Hạ hơi nhíu mày: “Hình phu nhân không tin tưởng tại hạ hay sao?”

“Không, không, không.” Hình phu nhân hớn hở mời mọc: “Nếu đã vậy Vệ công tử nhất định phải đến phủ ta làm khách.”

Vệ Vô Hạ xua xua tay, không muốn tiếp tục đề tài này nữa: “Không dám làm phiền, tại hạ có việc chưa giải quyết xong, xin được cáo từ trước.”

Vệ Vô Hạ đã khăng khăng như vậy, tuần phủ phu nhân cũng không dám gượng ép, Vệ Vô Hạ cung kính từ biệt Hách Liên Dung sau đó mới xoay người bước đi.

Vị Thủy Liên vội vã huých tay Mộ Dung Phiêu Phiêu ra điều bảo nàng ta đuổi theo, Mộ Dung Phiêu Phiêu nhíu nhíu mày, nhưng cũng không phản bác Vị Thủy Liên chỉ tỏ vẻ khó chịu nhưng cũng bước theo, lớn giọng gọi: “Vệ Vô Hạ, chờ ta với.”

Vị Thủy Liên gấp đến độ suýt không nói được gì, tuần phủ phu nhân hiểu rõ ý đồ của nàng ta, không vui vẻ gì nói: “Yên tâm, Vệ công tử là người bình dị dễ gần, đối với cách xưng hô hầu gia cũng không muốn nghe nhiều, gọi thẳng tên ngài ấy ngược lại càng thêm thân mật hơn.”

Vị Thủy Liên lúc này mới yên tâm hơn, lại nghe ra trong lời của tuần phủ phu nhân có chút đố kị, ganh ghét thì cũng không khỏi thầm mừng trong lòng, mắt cứ đăm đăm nhìn theo hướng Vệ Vô Hạ rời đi, xem Mộ Dung Phiêu Phiêu có đuổi theo hắn hay không.

Tuần phủ phu nhân càng thêm hiếu kì về Hách Liên Dung liền bước về phía nàng: “Vệ công tử nói cô là ân công của ngài ấy? Hai người quen biết nhau như nào vậy?”

Hách Liên Dung thấy buồn cười trong lòng, biết được thân phận thật của Vệ Vô Hạ khiến nàng cũng thoải mái hơn, cũng chỉ nói qua chuyện lúc đó với mọi người, sau đó lại dồn hết lực chú ý lên người lão phu nhân: “Thực ra lần này Vệ công tử đến là muốn thăm hỏi tình hình sức khỏe của bà nội, lần trước bà nội thuận miệng khen trà ngon, ngài ấy liền mang theo rất nhiều trà tặng bà.”

“Hóa ra là vậy.” Vị Thủy Liên kinh ngạc quay đầu nhanh chóng chạy đến xun xoe lão phu nhân: “Bà nội bị bệnh phong thấp, không nên đi lại nhiều, chúng ta vẫn nên quay về sảnh ngồi nói chuyện thôi.”

Nhất thời lão phu nhân trở thành tiêu điểm của mọi người, đến tuần phủ phu nhân nói chuyện cũng phải khách khí hơn rất nhiều, nhìn đoàn người lũ lượt kéo về tiền sảnh, Hách Liên Dung thở dài một tiếng, khóe mắt khẽ liếc thấy một bóng người liền ngẩng đầu hỏi: “Sao đệ lại không đi?”

Vị Thiếu Dương vẫn đứng im tại chỗ cười cười: “Vốn là nhị tỷ cứ bức bách đệ về để phô trương thanh thế, giờ chắc tỷ ấy cũng không để ý nữa đâu, bởi tỷ ấy giờ còn oai hơn tuần phủ phu nhân nữa cơ.”

Hách Liên Dung vì câu nói châm chọc của hắn mà bật cười, Vị Thiếu Dương lại than thở một tiếng: “Có điều không ngờ Vệ Vô Hạ lại là đệ đệ của Thục phi nương nương, thật khổ cho hắn phải mất công giấu diếm chúng ta như vậy.”

Hách Liên Dung gật đầu đáp: “Đúng vậy, có điều cứ nhìn tình hình như vừa nãy, ta cũng thông cảm cho hắn vì sao không muốn để lộ thân phận.”

Vị Thiếu Dương lại bật cười, nhìn ngắm Hách Liên Dung một hồi lâu mới hỏi: “Đúng vậy, nhị ca đã đưa đôi khuyên tai đó cho nhị tẩu chưa?”

“Khuyên tai?” Hách Liên Dung ngạc nhiên hỏi lại, sau đó mới buồn bực đáp: “Chắc là đưa rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »