Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 190
ai là người thắng (5)

❊ ❊ ❊

“Ngươi!” Vệ Vô Hạ lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là tức đến muốn ngất, này cũng thật… một lần vô ý mà không chỉ tính mạng mình khó bảo toàn, còn muốn liên lụy đến người nhà. “Mau thả ta ra!”

“Yên nhi… cũng đâu giam giữ công tử đâu…” Nghiêm Yên cắn chặt hàm răng đi đến trên giường, vô thố tuần tra trên thân hình trước mắt một chút, cẩn thận ngồi khóa trên thắt lưng hắn.

Cảm xúc mềm mại khiến cho độ nóng quanh thân Vệ Vô Hạ bạo phát, ngực hắn kịch liệt phập phồng, nếu hiện tại có thể cử động, hắn tất nhiên sẽ chẳng quan tâm cái gì mà mật tín với danh tiết, đem nữ tử trên người tử hình tại chỗ luôn, nhưng mà cố tình nữ nhân này… lúc đầu hắn cho rằng chính là hình tượng nữ nhân hiền thê lương mẫu…

“Làm gì? Ngươi cư nhiên thích loại này!” Vệ Vô Hạ trừng Nghiêm Yên như muốn nứt cả mắt, nhưng cũng bất lực nhìn nàng cầm một cây nến ở bên cạnh, đưa tới trước ngực mình không ngừng khoa tay múa chân.

“Yên nhi muốn… tìm xem trên người công tử có hay không… ấn ký, tiện cho việc dùng làm bằng chứng sau này.” Nghiêm Yên cúi đầu, cẩn thận tìm kiếm trên người Vệ Vô Hạ một dấu ấn hoặc bớt, đột nhiên một giọt nến nhỏ tươi nhỏ xuống, “ba” một tiếng, rơi trên người Vệ Vô Hạ, hình thành một cái sáp ấn nho nhỏ.

Vệ Vô Hạ nháy mắt thay đổi âm điệu, “Ngươi… đi xuống, ta đồng ý với ngươi, sẽ không dây dưa với Vị gia nữa, đứng lên cho ta!”

“Chính là…” Nghiêm Yên dừng một chút, ở sườn lưng Vệ Vô Hạ phát hiện một nốt ruồi nhỏ, vội vàng ghi nhớ cẩm thận, vừa muốn tuần tra ở nơi khác.

“Ta thề với trời tuyệt đối không đổi ý!” Vệ Vô Hạ chỉ cảm thấy dục hỏa của mình đốt tới tận đầu, Nghiêm Yên nếu không đứng lên, hắn chắc chắn sẽ nổ tan xác mà chết, “Nếu như đổi ý, thiên lôi đánh xuống, chết không tử tế!”

Động tác Nghiêm Yên rốt cuộc dừng lại, đặt nến xuống, nhìn vào trong mắt Vệ Vô Hạ, “Công tử thế nhưng lại thề, nhưng mà…” Nàng đưa hai tay đến bên hông hắn dùng chút sức, đem thân mình khởi động, mặt đổ tai hồng tìm được nơi nóng như hỏa kia, để nơi mềm mại của mình lên, thẳng eo, chậm rãi ngồi xuống, “Yên nhi… không tin công tử đâu…”

Vệ Vô Hạ cảm thấy bản thân trong nháy mắt liền đi tới thiên đường, chưa bao giờ có người ngây ngô tìm kiếm nơi chặt chẽ bao lấy chính mình, cũng với từng trận run rẩy, làm cho hắn không tự chủ thở dốc ra tiếng, ánh mắt mị lên.

“Ta… đau quá…” Thân thể Nghiêm Yên cũng không hoàn toàn hạ xuống, vẫn lấy cổ tay chống đỡ hơn nửa thể trọng thân thể mình, đau đớn xé rách kia vẫn còn đang tiếp tục, giống như dùng một con dao cùn, từng chút cứa vào thần kinh mềm mại yếu ớt của nàng. “Như vậy… được rồi đi…”

“Không được!” Mặc dù dù dưới ánh nến mờ nhạt, dung nhan tái nhợt vô thố khiến người ta thương tiếc vô hạn, Vệ Vô Hạ vẫn nghiến răng nghiến lợi phun ra một câu. “Không hoàn toàn ngồi xuống không quá vài ngày sau sẽ dài lại!”

Hắn thật muốn biết bản thân mắc chứng thần kinh gì mà đáp sai rồi. Cho dù hắn hiện tại cực kỳ khát cầu, nói ra lời sứt sẹo như vậy còn không lập tức bị người ta vạch trần sao!

Nhưng Nghiêm Yên đại khái không từ trong sách tìm được kiến thức này, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cắn chặt môi dưới, đem hết khí lực toàn thân tiếp tục ngồi xuống. Cuối cùng trong khi nức nở, chân nàng đã tiếp xúc với bụng Vệ Vô Hạ, không có lấy một khe hở.

Nghiêm Yên vẫn luôn nức nở. Đầu tiên là bởi vì đau đớn, sau lại nghĩ đến trinh tiết đã mất của mình, không khỏi cảm thấy bi thương, liền như vậy ngồi trên người Vệ Vô Hạ, khóc lên.

“Này…” Vệ Vô Hạ rốt cuộc không chịu nổi nữa. Hắn có thể cảm giác thể lực đang dần dần trở lại trên người hắn, ngón tay dần dần có thể động, nhưng cánh tay vẫn chẳng động được chút nào, đành phải thở gấp nói: “Đừng khóc. Ngươi… động vừa động…”

“Như thế nào…” Nghiêm Yên lau lau nước mắt, “Còn chưa được sao? Trong sách nói vun vào trong người xong thì đã hoàn thành chu lễ rồi.”

“Ngươi xem loại sách quái đản nào thế!” Vệ Vô Hạ cơ hồ rống giận thành tiếng, “Sách lậu đi!”

Hách Liên Dung chính là bị một tiếng này đánh thức.

Mở mắt ra, trước măt tối tăm mù mịt, chỉ có một bên tay có chút ánh sáng chiếu vào, nỗ lực quay đầu, nhìn thấy một thứ giống như mành vậy, lại quay đầu nhìn phía trước, dần dần thích ứng với ánh sáng hôn ám, nhìn đến tựa hồ là tấm ván gỗ, nàng rốt cuộc ở đâu a….

Đột nhiên có chấn động, Hách Liên Dung hoảng sợ, bởi vì chấn động kia đến từ tấm ván gỗ trên đầu. Hách Liên Dung muốn xoay người chạy ra, để phòng ngưa tấm ván gỗ kia rơi xuống, cần phải động, mới phát hiện bản thân không thể. Tiếp theo lại là một động tĩnh rất nhỏ, tấm ván gỗ lại chấn động một chút.

“Là… như vậy sao…”

Từ phía trên truyền đến âm thanh khiến Hách Liên Dung vội vàng lưu tâm lắng nghe, là Nghiêm Yên? Đồng thời vang lên tiếng thở hổn hển làm nàng nghẹn họng trân trối.

“Thắt lưng… động động thắt lưng của ngươi…”

Vệ… Vệ Vô Hạ?!

“Đau… như vậy sao?”

Thanh âm Nghiêm Yên lại lần nữa vang lên, tiếp theo ván gỗ khẽ chấn động hai cái, lại nghe được Vệ Vô Hạ thay đổi âm thanh thở dốc… Hách Liên Dung rốt cuộc biết bản thân đang rơi vào loại hoàn cảnh nào.

Hách Liên Dung nàng rốt cuộc tu mấy kiếp a, cư nhiên có thể gần như vậy nhìn thấy người ta hưởng thụ lạc thú này, nhưng mà hai cái ngươi đang vận động kia vẫn là tổ hợp mà nàng không ngờ đến.

Nàng rốt cuộc nhớ lại, lúc buổi chiều Nghiêm Yên tới đây tìm nàng, nói phải khuyên nàng đồng ý với đề nghị của Vệ Vô Hạ, bản thân còn tức giận chỉ trích nàng là Vệ gian, sau lại… sau lại chính mình uống một chén nước nàng đưa, sau đó nhịn không được cảm thấy mệt mỏi, muốn ngủ, khi tỉnh lại thì đã ở nơi này.

Hiện tại là tình huống gì a? Nghiêm Yên không phải tham gia tuyển tú sao? Còn có Vệ Vô Hạ, khốn khiếp kia a! Luôn mồm nói lời hay, xoay người đã đi thông đồng với nữ nhân khác rồi, hoàn hảo bản thân ý chí kiên định, thủy chung cho rằng hắn là đồ biến thái, chưa từng thỏa hiệp.

“Không phải… Không phải như vậy…. Được được, nếu mà rất đau thì trước hết đừng nhúc nhích…”

Thanh âm Vệ Vô Hạ liên tục vang lên, trong không gian hồn loạn những tiếng nức nở của Nghiêm Yên, dù sao Hách Liên Dung nghe được cũng đã nghiền, nhưng nàng gắt gao ngậm chặt miệng, phòng ngừa bản thân kêu ra tiếng khiến người ta phát hiện.

“Ngươi đem tay của ta cầm lên… đúng, đặt tới trên ngực ngươi…” (haha… chết cười mất…)

Hách Liên Dung thiếu chút nữa phun ra, Vệ Vô Hạ sao vậy? Bán thân bất toại? Chuyện này cũng phải dựa vào nhà gái chủ động? Nghiêm Yên cũng thật là…

Đang nghĩ đến đây, liền nghe phía trên vang lên một tiếng “ba”, vang dội cực điểm, tuyệt không thua kém thanh âm mà bản thân thường xuyên đánh Vị Thiếu Quân tạo ra.

“Đánh ta làm chi!”

“Ngươi, ngươi vô sỉ!”

Vệ Vô Hạ trầm mặc thật lâu, âm thanh tràn đầy tức giận mới vang lên một lần nữa, cũng không biết là dục hỏa hay là lửa giận, “Chúng ta đều như vậy rồi mới nhớ đến ta vô sỉ! Hơn nữa cũng không biết ai vô sỉ nữa, đi đến trên người ta làm bẩn danh tiết của ta!” (danh tiết của ảnh đấy hô hô)

Thật sự rất phấn khích a! Hách Liên Dung nghẹn cười hết sức vất vả, nàng hiện tại đối với chuyện phía trên tràn ngập tò mò, cư nhiên là Nghiêm Yên chủ động?

Đáng lúc Hách Liên Dung còn muốn thám thính thêm chút nữa, phía trên đột nhiên im lặng, ngẫu nhiên nghe được một hai tiếng khóc rất nhỏ, khiến cho Vệ Vô Hạ khi lại mở miệng, đã lại thay đổi ngữ điệu.

“Ngươi… Đừng khóc a… Ta là không muốn để ngươi vất vả… này, này này… người đừng có đi xuống chứ…”

“Phốc…” Nghe đến đó, Hách Liên Dung rốt cuộc không nhịn được,cười ra tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »