Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 170
tâm ý của thiếu dương (3)

❊ ❊ ❊

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Trong Lâm Hạ các, Vị Thủy Liên nghiến răng nghiến lợi mà nói, “Tối qua ngươi rõ ràng không ở trong phủ, sao lại xuất hiện ở trong viện Thiếu Dương được!”

Mộ Dung Phiêu Phiêu không nói gì , mắt cứ nhìn chằm chằm xuống đất, cũng không biết có nghe thấy câu hỏi của Vị Thủy Liên hay không.

“Các ngươi, các ngươi có hay không…”

“Có.” Mộ Dung Phiêu Phiêu cúi đầu hé ra chữ này, bất giác nắm chặt tay, “Ta hôm qua đến hỏi Hách Liên Dung, hỏi nàng vì sao không ngăn cản quyết định của Vị đại ca, nàng nói nàng tin rằng trong lòng Vị đại ca cũng không nghĩ sẽ thú ta, việc thú ta cũng tự nhân là có thể không thành, ta có chút khó chịu, liền ra ngoài uống rượu giải sầu, sau lại gặp được… gặp được hắn. Chúng ta uống rượu tới tận khuya, ta đã hét lên rất nhiều, khi nào trở về cũng không rõ, chỉ biết mở mắt ra, ta đã ở trên giường hắn rồi.”

Vị Thủy Liên ngậm chặt môi, đôi mắt nhìn chằm chằm Mộ Dung Phiêu Phiêu, giống như muốn xác nhận xem nàng nói thật hay không. Mộ Dung Phiêu Phiêu giấu bàn tay đang nắm chặt trong tay áo, “Lạc hồng của ta vẫn ở trên giường hắn, ngươi nếu vẫn không tin có thể tìm vú mẫu tới kiểm tra, nhìn xem ta còn tấm thân xử nữ hay không.”

“Ngươi!” Vị Thủy Liên hổn hển đứng dậy, “Lúc trước chính ngươi nói phải có được Vị Thiếu Quâ, ta vì chuyện của các ngươi, tốn biết bao tâm cơ! Nay ngươi thế nhưng lại không biết tốt xấu, mấy ngày nay tất cả những chuyện chúng ta làm đều đổ xuống sông xuống biển! Ngươi có lỗi với ta không, có khiến… đại ca ngươi thất vọng hay không!”

“Đại tẩu vì sao lại nói như vậy?” Mộ Dung Phiêu Phiêu ngẩng đầu, nhìn Vị Thủy Liên, trên mặt hiện lên một tia cười nhẹ như có như không, “Ta thích Vị đại ca không phải chuyện giả, nhưng cũng chưa từng nghĩ rằng nhất định phải gả cho huynh ấy! Huynh ấy đã có thê tử, ta không muốn lại mang đến phiền phức cho huynh ấy, cho nên lúc trước ta mới lựa chọn rời đi. Nhưng giờ lại xảy ra chuyện như vậy, tất cả đều đã không thể cứu vãn, may mà hắn… Thiếu Dương đồng ý sẽ phụ trách, đại tẩu cũng có thể yên tâm, từ bình thê của nhị thiếu gia trở thành chính thế của tam thiếu gia, dù sao ta cũng không chịu thiệt.”

“Ngươi cố ý, đúng không?” Vị Thủy Liên tức giận không thể kìm xuống, “Ngươi nếu đã đồng ý với đại ca ngươi, thì nên làm theo kế hoạch, hiện tại lại thất bại trong gang tấc, chính ngươi cũng chịu tai tiếng xấu, ngươi…”

“Ta đồng ý với đại ca?” Mộ Dung Phiêu Phiêu hơi ngẩng lên, thanh âm cũng cao hơn một chút, “Ta chỉ đồng ý với đại ca quay lại giúp huynh ấy điều tra chỗ của bảo vật, vẫn chưa chấp nhận việc hắn gài bẫy ta, canh đúng thời gian đem đặt ta tại trước cửa Vị phủ!”

“Đại ca ngươi làm như vậy chúng bởi vì hy vọng ngươi có thể đạt thành nguyện vọng!”

“Huynh ấy là sợ không chiếm được bảo vật, sợ rằng không thể thăng tiến!” Trong mắt Mộ Dung Phiêu Phiêu chứa đầy sương mù, thanh âm cũng trở nên bén nhọn, “Các ngươi muốn ép Vị đại ca thú ta, hắn còn có thể thật tâm đối xử với ta sao? Còn có thể nói điều hắn biết cho ta sao? Đến lúc đó các ngươi cũng như vậy chẳng đạt được gì cả!”

“Phiêu Phiêu!” Vị Thủy Liên rống nàng. “Từ nhỏ đến lớn, luôn là đại ca ngươi chăm sóc ngươi, ngươi không nên tùy hứng như vậy!”

“Đúng vậy, đại ca luôn sủng ái ta.” Ánh mắt Mộ Dung Phiêu Phiêu không có tiêu cự, gật đầu. “Giống như hắn sủng ngươi vậy. Vì bản thân nên muốn ngươi muốn trở về, mưu toan chiếm bảo vật nhà mình, trợ giúp hắn nhanh thăng chức.” Nói xong, nàng cười cười. “Đại tẩu, ta đã cố hết sức. Nhưng ta sẽ không tiếp tục giúp đại ca nữa. Không chừng… Thiếu Dương cũng biết nơi giấu bảo vật.”

“Hắn nếu biết, đã sớm lấy thứ đó ra!” Vị Thủy Liên cắn môi dưới, cuối cùng thất bại thở dài một tiếng, “Thôi. Ngươi vẫn chuẩn bị hôn lễ, nhanh chóng thành thân với Thiếu Dương, nghĩ cách khiến hắn đừng quấy nhiễu việc của chính ta, đừng để hắn ở khố phòng vướng tay vướng chân. Ta vẫn cho rằng thứ kia ở ngay trong khố phòng, nhất định phải tìm ra nó!”

Nghe nàng thì thào nói nhỏ, Mộ Dung Phiêu Phiêu chán ghét quay mặt đi nơi khác, xoay người đi về phía cửa, Vị Thủy Liên lại ngăn nàng lại, “Phiêu Phiêu… ngươi cởi xiêm ý ra. Ta xem xem.”

Mộ Dung Phiêu Phiêu hiện ra một ý cười giễu cợt. Nàng quay đầu lại, cũng không đóng cửa, hai ba cái đã cởi xuống xiêm ý, trên khuôn ngực tuyết trắng ngập tràn những dấu xanh tím, còn kéo dài tới dưới áo lót.

“Muốn cởi tất cả xiêm y xuống không? Nơi đó còn có…”

Vị Thủy Liên trong nháy mắt không biết người trước mắt, động tác cùng vẻ mặt của nàng, trong mắt hiện lên hàn ý lạnh như băng, dường như không phải là người tín nhiệm mình, khờ dại lại nhiệt huyết, Mộ Dung Phiêu Phiêu ôn nhu kia.

“Ra ngoài.” Vị Thủy Liên đột nhiên hiện lên một chút xấu hổ, quay đầu đi, không hề liếc nhìn nàng nữa.

Đã đến bước này, mình đã không còn cách nào thay đổi, Mộ Dung Phiêu Phiêu cùng Vị Thiếu Dương đã có phu thê chi thực, tin tức này dường như có cánh đã nhanh chóng truyền đi khắp Vị phủ.

Nị thiếu nãi nãi biến thành tam thiếu nãi nãi, chuyện như vậy truyền ra ngoài không thể nghi ngờ là không dễ nghe chút nào, hơn nữa, với Nghiêm thị mà nói, nàng từ đầu đến cuối đều hy vọng vị trí tam thiếu phu nhân của Vị gia sẽ do Nghiêm Yên đảm trách, cho nên nếu biết được tin này, sẽ khiến nàng khó mà chấp nhận được.

“Thiếu Dương sao lại không biết chừng mực như vậy? Nhất định không phải sự thật!”

Nghiêm thị ngồi trên ghế, tức đến mức ngực phát đâu, Nghiêm Yên vội vàng tiến lên, đưa tay đến trước ngực Nghiêm thị, nhẹ nhàng xoa, “Bác không cần tức giận, nghe nói tam biểu ca cùng Mộ Dung cô nương cùng uống, uống hơi nhiều, hai ngươi đều đang ở tuổi huyết khí dương cương (tức là tuổi bồng bột, dễ xúc động ở… nhiều chuyện), xảy ra chuyện như vậy cũng không có gì ngạc nhiên. Vốn Mộ Dung cô nương phải gả cho nhị biểu ca đã có chút gượng ép, hiện tại gả cho tam biểu ca, coi như một đôi bích nhân.” (ý chỉ đẹp đôi)

“Bích nhân cái gì!” Nghiêm thị cực kỳ tức giận, “Ta đã sớm biết nha đầu Mộ Dung kia có vấn đề, đầu tiên thì bám dính lấy Thiếu Quân không buông, nay lại tới hủy Thiếu Dương của ta! Tùy tùy tiện tiện đã có thể cùng nam nhân ra ngoài uống rượu, cái gì mà tiểu thư khuê các! Ta tuyệt đối không chấp nhận cuộc hôn nhân này, nếu nàng phải gả… cho nàng cái danh tiểu thiếp còn thấy quá lợi cho nàng rồi!”

Nghiêm Yên cười cười, “Bác đang bất bình thay Yên nhi sao?”

Nghiêm thị tức giận không thôi, hừ một tiếng, Nghiêm Yên đứng dậy, nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai Nghiêm thị, “Gia đình Mộ Dung cô nương là cửa nhà quan, tương lai đối với sinh ý của Vị Tất Tri tất nhiên giúp ích không ít, Mộ Dung cô nương cũng rất thẳng thắn đáng yêu, nhất định có thể hòa hợp với tam biểu ca. Nếu bác cố tình phản đối, sợ sẽ chọc giận Mộ Dung gia. Chính bởi cái gọi quan quan cùng vệ (quan lại bảo vệ, hỗ trợ lẫn nhau), quan viên trong triều ít nhiều cũng có môn sinh tuân theo loại quan hệ này, chỉ cần nhị biểu tỷ phu cố ý trả thù, tam biểu ca cùng Vị Tất Tri tương lai cũng chẳng lạc quan gì, hơn nữa… Mộ Dung cô nương với tam biểu ca gạo nấu thành cơm, dù làm thê hay làm thiếp, cô nương ấy đều phải tiến vào Vị gia.”

“Yên nhi!” Nghiêm thị đau đầu, cố gắng suy nghĩ, “Không được! Trước khi nha đầu kia nhập phủ, cháu phải nhanh chóng cùng Thiếu Dương thành thân, sau đó để mặc nha đầu kia làm thiếp cũng đươc, bình thê cũng thế, cháu vẫn không hề thua kém nàng, danh phận tam thiếu phu nhân Vị gia vẫn là cháu!”

“Bác…” Nghiêm Yên khép mắt lại, khẽ thở dài một tiếng, “Yên nhi biết bác có ý tốt, chính là… lần này Yên nhi phải làm trái ý bác.”

Nghiêm thị ngạc nhiên quay đầy lại, nhiều năm như vậy, Nghiêm yên vẫn luôn nhu thuận nghe lời, đối với ý kiến của nàng chưa bao giờ phản đối.

“Đối với tương lai…” Lông mày Nghiêm Yên hơi nhíu lại, giống như đang suy tư, một lát sau, đã có được đáp án, “Đối với tương lai, Yên nhi đã sớm có tính toán, chính là không dám nói với bác.”

“Ồ?”

“Những năm gần đây Yên nhi không lúc nào không nghĩ tới việc báo đáp ân tình dưỡng dục của bác cùng Vị gia, suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc cũng có quyết định. Yên nhi muốn tham gia tuyển tú, nếu như may mắn trúng tuyển, không chỉ mở ra một cánh cửa sáng lạn, tương lai cũng giúp ích không ít với tam biểu ca.”

“Cái gì!” Nghiêm thị vội vàng đứng dậy, bắt lấy tay Nghiêm Yên, “Cháu muốn tham gia tuyển tú?”

Nghiêm Yên khẽ gật đầu, “So với Đông Tuyết, Yên nhi cảm thấy bản thân có ưu thế trúng tuyển hơn, mong bác ủng hộ Yên nhi, bởi vì… Yên nhi đã sớm nhờ Vệ công tử giúp việc này, sắp tới sẽ có câu trả lời.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »