Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 167
mộ dung trở về (2)

❊ ❊ ❊

Hách Liên Dung lập tức gửi thấy mùi khả nghi, ngậm miệng lại, vẫn không nhúc nhích.

Tuy rằng đã hết sức khắc chế, Hách Liên Dung vẫn không nhịn được mà đoán ý đồ của Vị Thủy Liên. Vị Thủy Liên vừa mở miệng đã định ngay tội cho Vị Thiếu Quân, nhất định là có mục đích, Hách Liên Dung chỉ là không dám khẳng định Vị Thủy Liên có hay không quyền tự ý quyết định gả Mộ Dung Phiêu Phiêu làm thiếp nhà người ta—bởi vì Vị Thiếu Quân xác thực đã thành thân rồi.

Đây là kết quả xấu nhất mà Hách Liên Dung nghĩ tới, trừ điều đó ra, nàng nghĩ không ra mục đích của Vị Thủy Liên khi nói những lời này. Không thể nào là Vị Thủy Liên có tâm đùa cợt, cố ý tìm Mộ Dung Phiêu Phiêu đến yêu mến Vị Thiếu Quân lại chạy đến đòi cho bằng được chi phí tổn thất về tinh thần?

Vị Thủy Liên lại không nói nữa, đái khái nhìn ra rằng Hách Liên Dung đang hờn giận, lập tức vòng vo chuyển đề tài, thương lượng với Hách Liên Dung chuyện tuyển tú của Vị Đông Tuyết.

Hách Liên Dung hoàn toàn chẳng có tâm trạng nào, tới giờ cơm chiều, Vị Thiếu Quân cùng Vị Thiếu Dương hiếm khi trở về dùng cơm, Vị Thủy Liên nhân tiện có đủ mọi người liền nói chuyện này, đối tượng chủ yếu muốn nói là lão phu nhân, hoàn toàn không để ý tới đương sự Vị Thiếu Quân, “Cháu cân nhắc mãi vẫn cảm thấy không để để Phiêu Phiêu ủy khuất, làm thiếp là không thể, làm bình thê, cũng coi như thân càng thêm thân.” (bình thê: ngang hàng với chính thê, nhà mẹ đẻ cũng được coi là thông gia, con cái cũng thuộc dòng chính, nói chung là được hưởng mọi quyền lợi như chính thê.)

Sắc mặt Hách Liên Dung lập tức trầm xuống, Vị Thiếu Quân thật lâu sau mới phản ứng được chuyện này liên quan đến hắn, “Khoan đã”, liền nhảy dựng lên, “Nói cái chuyện cười gì thế, cứu người còn phải phụ trách nữa hả? Sơm biết vậy ta cứ để mặc cho nàng chết đi!” (rất muốn đế thêm “cho rảnh nợ” hehe)

Không đợi Vị Thủy Liên lên tiếng, Vị Xuân Bình đã tràn đầy hưng trí nói: “Tuy nói là vì cứu người, nhưng đệ chạm vào thân thể cô nương nhà người ta, là sự thật đúng không? Đệ không cưới nàng, nàng đời này còn có thể gả cho ai? Nếu không cũng chỉ còn cách lên núi làm ni cô!”

“Đi đâu thì đi chứ! Thiếu gia ta từng chạm qua nhiều nữ nhân lắm, nếu phải thú cả một đám trở về, toàn Vị phủ này cũng chứa không nổi, nãi nãi nếu như đồng ý, ta liền tới Đoàn Tụ các, thú hết các nàng ấy vào cửa!”

Vị Thiếu Quân lại bắt đầu trở tính, ném bát lôi Hách Liên Dung đứng lên muốn rời đi, Vị Thủy Liên giận tái mặt, “Phiêu Phiêu là danh môn khuê tú, cùng mấy nữ tử phong trần ngươi gặp ấy sao có thể giống nhau!”

Vị Thiếu Quân khinh thường hừ một tiếng, “Quả thực không giống, sao mà so được với các nàng ấy! Ta cũng không gặp qua loại danh môn khuê tú cứ cứng rắn ép người ta phải lấy mình!” Nói xong, hắn nắm tay thật chặt, cảm giác Hách Liên Dung thuận theo để mặc hắn nắm, an tâm chút, phiền muộn trong lòng cũng khó có thể tiêu tan, tung chân đá ngã ghế của mình, cơn tức lại chẳng vơi đi được nửa phần.

“A! Phiêu Phiêu!” Vị Xuân Bình đột nhiên kêu lên một tiếng sợ hãi, trong thanh âm thế nào cũng nghe thấy hai phần kinh hỉ.

Mọi người nhìn về phía cửa chính, liền thấy Mộ Dung Phiêu Phiêu không biết từ khi nào đã đứng tại đó, đang đứng chết trân, sắc mặt càng thêm tái nhợt, dựa vào cạnh cửa, bộ dáng lung lay sắp ngã.

Vị Thiếu Quân chán ghét bĩu môi, lôi Hách Liên Dung đi lướt qua bên người nàng.

Hách Liên Dung đến gần Mộ Dung Phiêu Phiêu, mới nhìn đến hai hàng thanh lệ trên mặt nàng, cắn chặt môi dưới, trên mặt là thần sắc ủy khuất vạn phần, thật giống như bị ai khi dễ vậy.

“Nhị tỷ, chuyện của Mộ Dung cô nương, tốt nhất vẫn là do phụ thân nàng đến quyết định thì tốt hơn.” Sau khi Vị Thiếu Quân rời đi, Vị Thiếu Dương nhíu chặt mày mở miệng. “Tỷ quyết định khinh suất như vậy, không sợ phu gia oán trách sao?” (phu gia: nhà chồng)

Vị Thủy Liên mím môi, nhìn Mộ Dung Phiêu Phiêu, “Chuyện thì ra là vậy. Ta lo nếu không quyết đoán, bọn họ mới có thể tức giận…. Phiêu phiêu, muội nói đúng không?”

Thân thể Mộ Dung Phiêu Phiêu lung lay, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Vị Thủy Liên, trong mắt thêm vài phần oán phẫn (oán hận + phẫn nộ). Nước mắt lại rơi càng nhiều, cuối cùng cũng không nói gì, khóc chạy ra ngoài.

“Ôi chao ôi chao, nàng không tưởng tượng được dáng vẻ hai ngày nay của đại tẩu đâu…” Vị Thiếu Quân cười gượng hai tiếng, “Ngay cả chuyện Trần gia lại đến cầu thân như vậy cũng chẳng phản đối, trời nóng như vậy, lại mặc xiêm y cổ cao, nàng có biết vì sao…” Trên đường quay lại Thính Vũ hiên, Vị Thiếu Quân vắt hết óc suy nghĩ đề tài, hy vọng Hách Liên Dung có thể mở miệng nói chuyện với hắn, “Ta sáng nay trộm hỏi đại ca, thì ra biện pháp của nàng thực sự hiệu quả, đại ca làm “kẻ mạnh” ba ngày liền, đại tẩu liền dễ bảo, đại ca thật sự nhìn người không thể nhìn bề ngoài, ngày mưa lớn đó, đại tẩu căn bản không xuống giường…”

“Đúng vậy.” Hách Liên Dung rốt cuộc mở miệng, “Ta nhớ rõ ngày đó đại tẩu không tới ăn cơm, nói là thân thể không khỏe.”

“Liên Dong…” Hách Liên Dung đã mở miệng, Vị Thiếu Quân lại chần chừ, lôi kéo nàng đứng lại cả nửa ngày, lại chỉ biết nhìn nàng, đôi môi giật giật, thế nào cũng chẳng nói được nửa chữ.

“Ta sẽ không để chàng thoát đâu.” Hách Liên Dung ra oai phủ đầu nhìn thẳng hắn, không nói lời dư thừa, “Chàng đời này liệu mà chặt đứt ý niệm nạp thiếp đi.”

Vị Thiếu Quân hơi kinh ngạc, trên mặt tràn ngập vui mừng, tiến lên ôm lấy nàng, ý cười chậm rãi biến mất, “Ta thực sự rất sợ…”

“Ta biết phân rõ phải trái, không giống mấy có kẻ, vô lại ấy.”

“Ặc…” Vị Thiếu Quân ngượng ngùng, vẫn là để ý a…

“Ta chỉ biết nàng trở lại chắc chắn không có ý tốt!” Đã có mở đầu, chiến ý của Hách Liên Dung đều được gợi lên, sau đó giống như bị ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, híp lại con ngươi ngoan tuyệt, nắm chặt tay, “Nam nhân đã khổ công dạy bảo, nàng lại muốn ăn không, không có cửa đâu!”

Vị Thiếu Quân sợ nhất việc Hách Liên Dung thương tâm hoặc hiểu lầm hắn, vạn lần không nghĩ tới nàng sẽ có phản ứng như vậy, thực囧 quay mặt đi, lại cảm thấy Hách Liên Dung như vậy vô cùng đáng yêu, cúi người hôn lên môi nàng, chưa thoải mãn còn liếm liêm khóe môi, ôm lấy bờ vai nàng, ôm nàng đi vào ngọn núi giả cách đó không xa.

Mộ Dung Phiêu Phiêu cái khỉ gì, hiện tại có việc quan trọng hơn cần hoàn thành.

Hách Liên Dung bị Vị Thiếu Quân ôm trở lại Thính Vũ hiên, xiêm y hỗn độn nằm trong vòng tay của hắn, nhịn không được thở dốc, hai gò má hồng giống như có thể chảy ra nước được.

Bích Liễu cúi đầu đi theo sau hai người, may mắn có màn đêm che dấu, không ai thấy được khuôn mặt hồng nhuận của nàng.

Hai người bọn họ sau khi bước vào núi giả, nàng vốn cũng định đi theo vào, Vị Thiếu Quân lại nâng tay ngăn nàng lại, mặc dù không nhìn thấy, nhưng nghe được những tiếng ngâm khẽ cùng thở dốc, vẫn làm cho nàng vừa thẹn lại vừa kinh ngạc, đi cũng không được, không đi cũng chẳng xong.

Bích Liễu vạn lần không nghĩ tới Vị Thiếu Quân lại có gan lớn như vậy, ban ngày ban mặt, liền đem Hách Liên Dung… mệt thành bộ dáng kia, may mắn nơi này ngay gần Tính Vũ hiên, không có người khác qua lại, bằng không…

“Nấu chút nước, chúng ta cần tắm rửa.”

Thanh âm Vị Thiếu Quân đột nhiên truyền đến, Bích Liễu vội vàng lên tiếng trở lời, vội vàng chạy đi.

Nhìn thân ảnh nàng chạy đi, Hách Liên Dung vùi mặt vào ngực Vị Thiếu Quân, “Đều tại người, Bích Liễu cười chết ta…”

Vị Thiếu Quân cũng chẳng buồn để ý đến, cắn lỗ tai nàng, bế nàng đặt lên giường, buông màn trên giường xuống, để nha hoàn bên ngoài chuẩn bị đồ tắm rửa, lưu loát cưởi xuống đai lưng trên người Hách Liên Dung, hai tay nhẹ nhàng tháo ra, đem ngoại y cùng trung y đồng thời cởi xuống, để lộ ra đầu vai của nàng, lộ ra thân hình tuyết trắng đẫy đà của nàng, trên đó còn để lại vô số hồng ngân.

“Thực thích đi? Ở bên ngoài như vậy…” Vị Thiếu Quân đưa mắt lướt qua những dấu vết này, vui cười thành tiếng, “Thân thể so với bình thường càng nhanh đâu…”

Hách Liên Dung ưm một tiếng, xoay người đem mặt vùi vào trong tơ tằm, thân thể lại vì nghe lời nói của hắn mà có phản ứng, hai chân gắt gao kẹp lại, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Vị Thiếu Quân không để Hách Liên Dung chờ lâu, dù sao trước khi tắm rửa cũng nên vận động nhiều, ra nhiều mồ hôi.

Hách Liên Dung cứ việc áp chế bản thân không cần kêu ra thật nhiều âm thanh nhiệt tình, nhưng cuối cùng cũng không chịu được Vị Thiếu Quân luân phiên giết chóc, mấy chuyện râu ria đều bị hai người quẳng ra sau đầu, không có hoa ngôn xảo ngữ, không có hứa hẹn cam đoan, Vị Thiếu Quân dùng loại luật động nguyên thủy nhất này, nói cho Hách Liên Dung tình yêu nơi đáy lòng hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »