Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 151
bài học làm đương gia (2)

❊ ❊ ❊

Từ chỗ Vị Đình Ngọc trở về, Hách Liên Dung liền cho gọi Vị Quảng đến Thính Vũ Hiên bàn bạc kĩ lưỡng suốt một ngày, nàng cho người đem trả lại toàn bộ số vải vóc Tường Vân Hiên mang đến.

Đây đều là số vải phục vụ cho việc đổi y phục theo mùa, làm như vậy hiển nhiên sẽ dẫn đến nhiều bất mãn, nhưng trước mặt Hách Liên Dung không ai dám nói đến truyện này, chỉ có Dương thị trong lúc ăn tối có phàn nàn vài câu nhưng cũng bị Vị Thủy Liên lườm cho phải im bặt.

Vị Thủy Liên đối với việc này không lấy gì làm quan trọng dù sao chị ta cũng không ở lại lâu, Vị Thu Cúc lần này cũng thần kì không đưa ra ý kiến khiến Hách Liên Dung có hơi ngạc nhiên bởi vẫn nghĩ rằng nàng ta là người thiếu kiên nhẫn thứ hai sau Dương thị, kết quả lại không nói gì.

Nàng suy nghĩ một chút thấy cũng không khó để hiểu, Vị Thu Cúc vẫn luôn lấy tiền đồ của Tống Tử Hiên làm trọng, còn Vị Thủy Liên càng không cần nói, hiện tại nàng lại có chút giao tình với Vệ Vô Hạ, hai người bọn họ sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà gây xích mích với nàng.

Có điều việc đổi vải may theo mùa là việc mọi người đều vô cùng trông đợi, không thể nói một câu hủy là xong, Hồ thị cũng từng gặp riêng Hách Liên Dung hỏi nàng có gặp khó khăn gì không, nàng cũng chỉ nói vài câu để bà yên tâm, còn tỏ vẻ vô cùng chắc chắn, tuyệt nhiên không tiếtt lộ nửa chữ.

Hai ngày sau trong bữa tối, Dương thị lại bóng gió nói y phục quá dày, không có vải mới để may, Hồ thị vộ vàng nói mình mới mua một cuộn tơ lụa, lát nữa Dương thị đến xem thử có thích không, nếu thích bà sẽ tặng luôn. Tự dưng có của hời đương nhiên khiến Dương thị vui vẻ sung sướng. Hách Liên Dung hiểu Hồ thị muốn giải vây cho mình, cười cảm kích với bà sau đó nói với mọi người: “Chuyện đổi vải may y phục cho mùa hè con đương nhiên không dám quên, vừa rồi đem trả lại vải vóc của Tường Vân Hiên bởi cảm thấy chất lượng vải bình thường, con đã cho người đặt vải nơi khác, vừa mới chuyển đến, dùng cơm xong mọi người theo con đi chọn.”

Dương thị buông ra một câu nghi ngờ: “Những năm trước chúng ta đều dùng vải may của Tường Vân Hiên, đổi sang nhà khác chỉ sợ dùng không quen thôi.”

“Đại nương yên tâm.” Hách Liên Dung cười cười đáp: “Chỗ vải này tuyệt đối không kém hơn so với vải của Tường Vân Hiên.”

Nàng nói vậy cũng chẳng biết mọi người tin nhiều hay ít, Hách Liên Dung cũng không nói nhiều ăn xong bữa cơm liền đưa mọi người đến sảnh đã đặt sẵn hai mươi cuộn vải lớn, mỗi cuộn đều được bao bọc cẩn thận, nhìn vô cùng tinh tế sang trọng.

Hách Liên Dung cho người mở hai mươi cuộn vải ra, chọn lấy hai cuộn màu trầm và một cuộn ánh kim dâng lên trước mặt lão phu nhân.

“Bà nội, đây là cháu đặc biệt chọn riêng gửi bà, tháng sau là đại thọ của bà, cuộn vải ánh kim này rất hợp để may lễ phục.”

Lão phu nhân bước đến vuốt nhẹ chất vải, chưa đợi bà lên tiếng, Dương thị đã khen nói: “Lẽ nào…đây là cái gì…cái gì mà vân cẩm ấy nhỉ?”

Dương thị liền bóc ngay một cuộn vải màu đỏ rực rỡ ướm lên người mình: “Cái này so với cuộn mày đỏ năm ngoái màu sắc đẹp hơn gấp nhiều lần.”

“Vân cẩm?” Ngô thị bước đến sờ nhẹ chất vải cẩn thận xem xét, lắc đầu nói: “Vân cẩm chỉ xếp sau vải cống phẩm, chỗ vải này chỉ sợ không đến một trăm lượng, theo ta thấy chỗ vải này tuy gần giống với vân cẩm nhưng tuyệt nhiên không phải.”

Vị Đình Ngọc đứng bên cạnh lạnh nhạt đáp lại: “Nói như thể cô hay dùng vải vân cẩm lắm vậy, phải hay không phải cô có phân biệt nổi không?”

Ngô thị nhíu mày, liếc nhìn Hách Liên Dung, cân nhắc buông ra một câu: “Nếu cô cô đã nói vậy… thì đành cho là vân cẩm thôi. Nhiều vải như vậy, xem ra cũng tốn không ít bạc đúng không?”

Hách Liên Dung căng thẳng nhìn Vị Đình Ngọc, Vị Đình Ngọc cũng không nhìn lại nàng, cứ thế đối đáp với Ngô thị: “Hình như có người không còn là đương gia nữa.”

Ngô thị có vẻ tức tối nhưng vẫn cẩn thận áp chế không phát tác cơn thịnh nộ, hít sâu một hơi bình tĩnh nói: “Cháu chỉ hơi hiếu kì thôi, đệ muội…” Nàng ta quay sang nói với Hách Liên Dung: “Đại tẩu chỉ muốn nhắc nhở muội, dùng đồ cũng không cần quá cao sang đắt đỏ, mọi người đều có thói quen cố định, lần này đổi mùa dùng vân cẩm, mùa sau lại dùng loại vải khác sẽ khó thích ứng, chỗ vải vân cẩm này cũng không lấy gì làm rẻ, nếu năm nào cũng dùng lại phải tăng thêm rất nhiều tiền. Hơn nữa cũng đã đến cuối tháng vẫn còn phung phí chi tiêu như vậy…liệu số tiền định trước cho tháng này có còn đủ dùng hay không? Nếu không đủ dùng, muội nói xem, chúng ta đâu nhất thiết phải mua loại vải đắt đỏ đến như vậy?”

Hách Liên Dung không trả lời chị ta, vẫn cứ nhìn về phía Vị Đình Ngọc, Vị Đình Ngọc hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt đầy vẻ châm chọc: “Thục Cần, cô vòng vo tam quốc bóng gió mãi, cuối cùng là tỏ ý không tin tưởng A Dung chứ gì? Ta biết lúc cô còn làm đương gia có quan hệ rất tốt với Tường Vân Hiên , mua vải không những được giá rẻ, lại còn được biếu xén nhiều thứ, có điều thân thích nhà A Dung đều ở Tây Việt cả, chỗ biếu xén, lợi nhuận đấy lấy đâu ra?”

Lúc này sắc mặt Ngô thị lập tức biến đổi, không không dám mở miệng phản bác, Vị Đình Ngọc cũng không định cứ thế mà bỏ qua cho chị ta, cười nhạo nói: “Thục Cần, cô không cần phải lo lắng, kiếm chút lợi lộc cho nhà mẹ đẻ của mình cũng không có gì là sai cả, hơn nữa cũng chỉ là chút lợi nhuận cỏn con, chúng ta cũng không hẹp hòi bắt bẻ làm gì, chỉ cần trước đây cô không dùng hàng nhái lừa gạt nhà chúng ta, khiến chúng ta mất thể diện với người ngoài là được rồi.”

Lời của Vì Đình Ngọc ám chỉ rõ ràng khiến ai cũng nghe ra. Ngô thị vốn có chút manh mối nhưng bị lời nói của Vị Đình Ngọc chặn ngang cổ nên cũng không thể không ngừng truy cứu, tuy rằng đều là những chuyện cũ đã qua nhưng một khi lật trở lại cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.

Ngô thị im bặt không dám nói, Vị Đình Ngọc liếc nhìn Hách Liên Dung cười đắc thắng, Hách Liên Dung gật đầu, đột nhiên chuyển hướng nói: “Thật ra đại tẩu nói không sai, chỗ vải này không phải vân cẩm gì đó, mà chỉ là loại vải gần giống vân cẩm thôi.”

Nàng nói câu này ra khiến mọi người nhất thời đều sững sờ, Vị Đình Ngọc là người ngạc nhiên nhất, không hiểu sao Hách Liên Dung lại lật chiêu bài cuối cùng lên.

Bổ khuyết sổ sách nói khó thì cũng không khó, nói dễ thì cũng chẳng phải, chỉ cần lúc Hách Liên Dung nhận đồ cao cấp chuyển đến phủ, sửa lại biên lai với giá cao hơn, vì toàn là đồ thượng hạng nên giá có đắt đỏ chút cũng không ai để ý, chỉ cần không quá lạm dụng thường xuyên làm vậy nhất định không bao giờ bị phát hiện truy cứu.

Ngô thị cũng không hiểu vì sao Hách Liên Dung lại làm vậy, đang lúc nghi ngờ, kinh ngạc, Hách Liên Dung liền quay sang nói với nàng: “Số vải này tuy không bì được với vải vân cẩm nhưng so với loại vải hàng năm phủ ta vẫn dùng tốt hơn rất nhiều, hơn nữa giá cả so với vải vân cẩm lại rẻ hơn, hai mươi cuộn chỉ hết năm trăm lượng.”

Vị Đình Ngọc càng không hiểu dụng ý của Hách Liên Dung, năm trăm lượng là giá mua chỗ vải này, cô ta nói thẳng đuột ra như vậy lấy gì bổ sung cho chỗ thâm hụt trước đây bây giờ? Cho dù nói chỗ vải này giá một nhìn lượng mọi người ai chẳng tin, hơn nữa cứ nói là vải vân cẩm mọi người cũng cho là đúng đấy thôi.

“Đây cũng là nhờ cô cô tìm được một người quen buôn vải mới mua được với giá cả, chất lượng tốt đến như vậy, có điều lần mua vải mới này phủ ta chỉ còn ba trăm lượng, là cháu nhất thời muốn lễ mừng thọ của bà nội thêm trọng đại nên đã nhờ cô cô mua những cuộn vải chất lượng tốt như này, hai trăm lượng còn lại đương nhiên là cháu sẽ bù vào, đại tẩu…” Hách Liên Dung quay sang Ngô thị cười nói: “Tẩu không phải lo lắng.”

Thật ra chỗ vải này đến cùng là ai chi tiền mọi người trong phủ cũng không quan tâm, không phải Vị phủ thì là Hách Liên Dung, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến họ, Ngô thị không bắt bẻ được gì, lão phu nhân lại hài lòng, hơn nữa mọi người còn lại cũng hân hoan vui vẻ lấy phần vải của mình.

Hách Liên Dung hài lòng nhìn mọi việc suôn sẻ đúng dự định, sau đó quay sang cười nói với Vị Đình Ngọc đang hoang mang thắc mắc: “Cô cô, biên lai của số vải này vẫn còn ở trên tay cô cô đúng không?”

Vị Đình Ngọc tối mặt lạnh nhạt đáp: “Biên lai? Trước bữa tối không phải ta đã đưa cho cô rồi hay sao?”

“Cô cô nhất định là nhớ lầm rồi.” Hách Liên Dung bước đến gần trước mặt Vị Đình Ngọc nói: “Thiếu Quân đã từng nói với cháu, cô cô gần đây hay quên một số chuyện, cần phải nhắc lại để cô cô khỏi quên.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »