Thiếu Phu Bất Lương

Lượt đọc: 2632 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 189
ai là người thắng (4)

❊ ❊ ❊

“Công tử, ngươi làm đau Yên nhi.”

Một tiếng nói mềm mại vang tới bên tai, lực đạo nơi tay Vệ Vô Hạ không khỏi nhẹ bớt hai phần, lại vẫn áp chế nàng, “Ngươi cùng ta diễn một vòng lớn như vậy, chính là vì muốn đổi nàng ra ngoài?”

“Tất nhiên còn có mục đích khác.”

Nghiêm Yên nhẹ nhàng từ chối một chút, Vệ Vô Hạ cũng không buông tay, “Vốn ta thật sự có chút tin tưởng ngươi, đáng tiếc thời điểm châm lửa lại quá mức trùng hợp, ngươi trêu đùa ta như vậy, không sợ ta trả thù sao?”

“Yên nhi hẳn là sợ hãi rồi, dù sao thủ đoạn của Vệ công tử, chúng ta đều đã lĩnh giáo.” Thanh âm Nghiêm Yên không nhanh không chậm, không có chút sợ hãi khi vị vạch trần nào, “Nhưng mà Yên nhi dám can đảm cùng công tử tính toán như vậy, dĩ nhiên sẽ có chiêu tiếp ứng, chính là không biết có hiệu quả hay không, có thể hay không khiến công tử buông tha biểu tẩu, buông tha Vị gia, từ đó Yên nhi có thể báo đáp toàn bộ ơn của Vị gia.”

“Ha? Nói nghe chút xem?” Vệ Vô Hạ không vội hỏi đến Hách Liên Dung đã đi đâu, có biến cố này ngược lại khiến hắn an tâm không ít.

“Nhờ hồng phúc công tử, Yên nhi hiện đang trong cuộc tuyển tú, danh sách tuyển tú ba ngày trước đã được chuyển tới kinh thành, hiện tại chắc cũng đã tới nơi, chỉ còn chờ chúng ta này đó tú nữ trong một tháng vào kinh, tham gia phục tuyển.”

Nói tới đây, Vệ Vô Hạ hơi chọi mi, trên tay lại nhẹ chút, “Ta đoán chút… nếu ta tối nay làm ra chuyện gì đó với ngươi, ta liền phạm tội khi quân đi?”

Nghiêm Yên cười khẽ, “Công tử đúng một nửa.”

Vệ Vô Hạ một lúc lâu không nói gì. Nghiêm Yên nói tiếp: “Công tử cảm thấy nguy hiểm sao?”

Vệ Vô Hạ cười một tiếng. “Đừng nói ta đã nhín thấu ý định của ngươi. Cho dù thực sự phát sinh cái gì, ngươi cho rằng bằng vào ngươi một tú nữ còn chưa tham dự nhị tuyển, có thể khiến ta thế nào?”

“Chỉ bằng Yên nhi tất nhiên không được rồi.” Nghiêm Yên khẽ giật giật, cảm thấy được người phía trên lại nới lỏng chút, lúc này mới cười nói: “Rượu kia công tử đã uống đi?”

“Rượu?” Vệ Vô Hạ hít sâu một hơi, mới nhớ đến bình Nhất Thanh rượu Nghiêm Yên mang đến.

“Công tử khi đó hẳn vẫn còn hoài nghi thành ý của Yên nhi, cho nên vẫn chưa uống bình rượu đó.” Âm thanh Nghiêm Yên còn ném một tiếng than nhẹ. “Tam biểu ca cùng Yên nhi đã làm một trò chơi, gọi là “trò chơi thiên thần”, sau khi lựa chọn thiên thần thì không còn theo ý mình được nữa, phải nghe thiên ý an bài…”

Vệ Vô Hạ không hiểu Nghiêm Yên đang nói linh tinh cái gì, chỉ cảm thấy hạ phúc của mình có chút nóng, lực chú ý càng không thể tập trung.

“…Cho nên rượu kia, là cơ hội cuối cùng Yên nhi tự tạo cho mình. Nếu công tử uống rượu kia rồi, tối nay tự nhiên sẽ chẳng phát sinh cái gì, nếu công tử đa nghi, không uống rượu kia, như vậy dược hiệu phát tác, tối nay cho dù muốn vô sự, cũng không được.” Nhận thấy bàn tay đang khóa mình lại càng ngày càng nhiệt, Nghiêm Yên nâng tay lên, nhẹ nhàng đẩy, nhưng lại đem Vệ Vô Hạ đẩy sang một bên, “Công tử có cảm thấy cả người vô lực, xuân tình khó nén không?”

“Ngươi…” Vệ Vô Hạ chống người, hai tay nhưng lại không có chút sức lực nào, liền ngay cả nói chuyện cũng không đủ sức.

“Yên nhi từ trong điển tịch tra được, uẩn thần hương cùng đà la hương cùng trộn lẫn, sẽ khiến tứ chi mệt mỏi vô lực, nếu còn cho thêm chút ngân hương, sẽ dấn phát tác dụng thúc tình của đà la hương. Yên nhi thí nghiệm nhiều lần, mới có thể nắm chắc thời cơ cùng lượng dùng, nhưng vì có thể ở trước mắt công tử đốt hương, lại không khiến công tử hoài nghi nên đã tốn không biết bao nheieu tâm cơ đâu.”

Vệ Vô Hạ giống như không tìm thấy tay chân của mình vậy, cố tình thần trí lại vô cùng thanh tỉnh, ngọn lửa nơi hạ phúc đốt thẳng tới trên mặt, khiến hắn vạn phần xúc động lại vô cùng suy yếu.

Hiện tại nghĩ lại, bố cục mà Nghiêm Yên bày ra từ trong viện của mình đã bắt đầu rồi, đầu tiên là đánh đàn đốt hương, làm cho hắn không biết hít cái gì hấp, lại trong phòng Hách Liên Dung ngửi được hương vị ngọt ngào, nói dối rằng cho Hách Liên Dung ăn mê dược, trời mới biết trúng chiêu không phải Hách Liên Dung, tử đầu tới cuối đều là Vệ Vô Hạ hắn!

“Ngươi nói ta đoán đúng một nửa?” Vệ Vô Hạ toàn thân vô lực, đơn giản để bản thân nằm ra, “Một nửa khác là ngươi hạ mê dược ta?”

“Một nửa khác đó là… sự thật.” Nghiêm Yên đứng dậy xuống dưới, tìm một ngọn nến khác, chiếu sáng đến bên giường, ánh sáng mờ nhạt-nến ở quanh thân nàng chiếu ra một vầng sáng monrh manh. Nàng cúi người xuống nhìn Vệ Vô Hạ, gương mặt ửng đỏ, đôi tay nhỏ bé không xương tiến vào trong vạt áo Vệ Vô Hạ, “Công tử, xin thứ cho Yên nhi vô lễ. Kỳ thật Yên nhi cũng không muốn thế này, nhưng mà tương lai khi nghiệm thân, giấu diếm bà bà, chẳng phải thành ra Yên nhi nói xấu sao?”

“Ngươi…” Vệ Vô Hạ vô thức muốn đứng dậy, lại bất lực, rồi sau đó lại cảm thấy động tác này nên để nam nhân làm mới được? Một nữ nhân như nàng, cư nhiên nghĩ muốn… nghĩ muốn chủ động cùng hắn phát sinh sự thật sao?

“Ngươi cảm thấy làm như vậy sẽ đạt thành mục đích?” Vệ Vô Hạ bị mùi hương cơ thể lượn lờ nơi chóp mũi kia khiến cho khí huyết trong cơ thể từng trận dâng lên, tiếp theo trước ngực chợt lạnh, cũng là Nghiêm Yên giúp hắn cởi bỏ trung y, lộ ra tảng lớn gầy gò ngực. “Ngươi là tú nữ được chọn, mất trinh tiết chẳng phải chuyện đùa, đến lúc đó ngươi nói ta phá hư danh tiết của ngươi, ai có thể tin tưởng!”

“Công tử là Khinh Y hầu, tỷ tỷ lại là sủng phi nơi hậu cung, tất nhiên không có ai nghe lời cáo buộc của Yên nhi, nhưng cũng không có nghĩa sẽ không ai nghe.” Tay Nghiêm Yên đi tới trên lưng Vệ Vô Hạ, khẽ cắn môi dưới, nâng tay cởi đai lưng của hắn, hai gò má hồng hồng, kéo xuống ngoại khố của hắn, “Yên nhi biết tần phi hậu cung vẫn luôn gian khổ tranh đấu, Thục phi chính là một đỉnh núi nổi bật, tất nhiên có không ít người ghen ghét, nếu người thân của nàng phạm tội khi quân, Yên nhi lại ra mặt làm chứng, cho dù không phải công tử gây ra, cũng hết đường chối cãi, chấp nhận việc bỏ đá xuống giếng. Đến lúc đó, không chỉ tính mạng của công tử khó giữ được, chỉ sợ còn liên lụy đến Thục phi nương nương, công tử nghĩ sao?”

“Chỉ bằng ngươi?” Vệ Vô Hạ nghiến răng nghiến lợi nói, hắn cho tới bây giờ vẫn không cảm thấy sao mà qua được, không phải bởi vì tính kế, mà là nằm trên giường, để mặc nữ nhân muốn làm gì thì làm với mình, bản thân lại vô lực phản kháng, lại dục hỏa dâng cao.

“Yên nhi từng nói qua, chỉ bằng mình thì không được, nhưng Yên nhi khi tuyển tú có vô ý kết giao với vài vị cô nương, trong nhà cũng có chút quyền thế, trong đó cũng có người có quan hệ với Nguyên phi nương nương, công tư tất nhiên rõ ràng hơn Yên nhi, cái đinh trong mắt Nguyên phi nương nương chính là Thục phi nương nương.” Nghiêm Yên nói tới đây, đã cởi hết quần áo của Vệ Vô Hạ chỉ để lại một cái khố, mặt hồng đến mức có thể chích ra nước, thật khiến cho nàng trong vẻ thông minh lại thêm ba phần e lệ đáng yêu. Hai tay để ở trên khố do dự thật lâu, nhìn vào nơi đang nâng cao kia, Nghiêm Yên cứng rắn nhắm mắt lại, đem tầng che đậy cuối cùng kéo xuống.

“Này!” Vệ Vô Hạ rốt cuộc có chút hoảng, “Ngươi sẽ không thật sự muốn hủy đi trong sạch của bản thân vì muốn uy hiếp ta đi?”

“Không phải uy hiếp,” Nghiêm Yên cắn chặt môi dưới, nhanh chóng cởi bỏ xiêm y của mình, cho đến khi thân thể hoàn mỹ kia lộ ra trước mặt Vệ Vô Hạ, “Là công tử không kịp ngăn chặn tin tức mà Yên nhi ba ngày trước đưa tới kinh thành. Từ ba ngày trước, Yên nhi liền đem chuyện Khinh Y hầu khi quân phạm thượng, pha hư danh tiết của tú nữ mật tín đưa đi, nhưng mà tất nhiên không có nhanh như công văn của triều đình, phong thư này có thể tới được tay của Nguyên phi nương nương hay không, thì phải xem công tử có đủ nhanh hay không.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »