Theo chân lão Chu mở mang tầm mắt được một thời gian, kỳ nghỉ lễ ngắn ngày trong nước cũng đã kết thúc. Công việc của chúng tôi dần trở nên bận rộn. Cuối cùng, tôi cũng tìm được một thời điểm thích hợp để hỏi rõ chuyện của Hà Hương.
Hà Hương, thế mà lại mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối! Lúc này tôi mới nhận ra, phong thủy nhà cô ấy tồn tại vấn đề rất lớn.
Chúng tôi là bạn thanh mai trúc mã, thường xuyên qua lại nhà nhau. Cả hai đều nắm rõ như lòng bàn tay về cách bài trí trong nhà đối phương, chỉ là chưa bao giờ suy xét từ góc độ phong thủy.
Nhà cô ấy là biệt thự, có sân vườn, hướng Nam Bắc, trước sau đều có đường. Tuy nhiên, con đường phía Bắc là đường chính, còn con hẻm phía Nam lại khá hẹp. Để thuận tiện cho việc đi lại, ngoài cửa Nam ra, gia đình họ còn mở thêm một cánh cửa ở chính Bắc ngôi nhà. Cửa Bắc là cửa chính.
Chính Bắc, trong đồ hình Cửu Cung thuộc vị trí Khảm 1. Vị trí Khảm là vị trí Huyền Vũ, Huyền Vũ nên có núi mới là cát, chủ tĩnh không chủ động. Dù là nhà trệt hay nhà lầu, mở cửa ở chính Bắc (cung Khảm) đều không tốt. Ví dụ như căn hộ ở giữa trong tòa nhà một tầng ba căn, khả năng rất cao là mở cửa tại Khảm 1. Mở cửa chính Bắc còn gọi là "cửa bại Bắc", chủ về gia đạo ngày càng sa sút. Địa thế nhà Nam cao Bắc thấp cũng có cách nói này.
(Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm tra chân lý, mọi người có thể tự kiểm chứng. Kiểu bố cục này rất phổ biến trong cuộc sống. Sau tuổi trung niên, vận thế sẽ trở nên suy kiệt, không có sức sống. Tất nhiên, không chỉ có mỗi yếu tố này ảnh hưởng đến vận thế, sau này tôi sẽ dần dần kể tiếp.)
Bắc là âm, mở cửa chính Bắc, âm khí tràn vào nhà. Âm chủ về cô độc. Vì vậy, mở cửa chính Bắc còn gọi là "cửa cô độc". Khảm là Thủy. Nơi nước chảy qua tất là chỗ trũng. Chữ "Khảm" (坎) gồm chữ "Thổ" (土) và chữ "Khiếm" (欠), đất thiếu hụt chính là cái hố. Cho nên, Khảm là hãm, cũng là hiểm.
Khảm là con trai thứ, con trai dễ bị tổn thương hơn, đặc biệt là người con thứ hai. Khảm là Thủy, Thủy chủ về thận. Do đó, vị trí chính Bắc có vấn đề sẽ dẫn đến các bệnh liên quan đến thận. Ngoài thận hư, hội chứng thận hư, suy thận, còn có cao huyết áp, đường huyết cao, gút... cũng đều liên quan đến thận. Nếu chính Bắc có ao nước cũng sẽ gây hại cho thận. Đường cái cũng vậy, đường chính là Thủy. Nếu có sát khí thì không cần phải bàn cãi nữa.
Mặc dù tôi nhớ sư phụ từng nhắc rằng hãy tôn trọng vận mệnh của người khác, nhưng với Hà Hương, tôi vẫn rất muốn cố gắng làm một điều gì đó. Tôi không thích ồn ào, bạn bè không nhiều. Bạn tiểu học, bạn trung học, đến khi lên cấp ba, đại học có lẽ đã ít liên lạc. Mà Hà Hương là người bạn duy nhất cùng tôi lớn lên từ nhỏ.
Tôi gọi điện cho cô ấy, cố hết sức dẫn kinh điển, đưa sự thật, giảng đạo lý, nêu ví dụ, hy vọng có thể khiến cô ấy tin rằng ngoài những tri thức chúng ta đang học, vẫn còn một nền khoa học ở tầng thứ cao hơn. Nhưng đáp lại chỉ là sự giận dữ của cô ấy: "Cậu bao nhiêu năm đèn sách, chẳng lẽ học vào đầu heo hết rồi sao?!"
Đây là lần thứ hai có người nghi ngờ tôi, tại sao học hành bao nhiêu năm mà vẫn đi làm cái trò "mê tín dị đoan". Người đầu tiên nói câu này là Bạch Chí Cao. Người tin thì chính là tin, người không tin thì chính là không tin. Hơn nữa, sư lạ mới dễ tụng kinh. Tôi và Hà Hương quá thân thiết, tôi là con khỉ ở ngọn núi nào, biết lộn mấy vòng, cô ấy nắm rõ như lòng bàn tay, làm sao có thể tin tôi đột nhiên lại giảng cho cô ấy nghe về Càn, Khảm, Cấn, Chấn.
Tôi nhớ lại chuyện thời chúng tôi còn đi học. Tôi và Hà Hương đều có tính cách khá trầm lặng. Sở thích chung là đọc sách. Tôi thích đọc sách về tâm linh, cô ấy thích đọc sách lịch sử.
Có một lần, tôi tình cờ thấy Hà Hương cầm một cuốn sách dày cộp toàn chữ, cứ lật qua lật lại. Chỉ là lật đơn giản, liếc mắt một cái, lật, lại liếc một cái, rồi lại lật... Tôi hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"
Cô ấy không ngẩng đầu trả lời: "Đọc sách chứ làm gì!" Rồi tiếp tục lật. "Sao cậu chỉ lật mà không đọc?" tôi hỏi. "Chẳng phải đang đọc đây sao!" Lúc này cô ấy mới ngẩng đầu, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn tôi một cái thật nhanh rồi lại cúi đầu lật tiếp.
"Tốc độ này của cậu là đã đọc xong rồi hả?!" Tôi đưa tay lật bìa cuốn sách trên tay cô ấy – "Tư Trị Thông Giám". Tôi từng đọc "Tư Trị Thông Giám", muốn lật sang trang tiếp theo là cả một quá trình gian nan. Tất nhiên, điều này cũng liên quan đến việc tôi không có hứng thú. Nội dung yêu thích thì tự nhiên đọc trôi chảy và nhanh hơn. Nhưng tôi vẫn khó mà tin được tốc độ lật trang này là đã đọc xong.
Tôi cứ làm phiền cô ấy, cuối cùng cũng cắt đứt nhịp điệu lật sách. Cô ấy đóng sách lại, mỉm cười với tôi: "Đọc sách không cần phải đọc từng chữ một, mà có thể đọc mười dòng, hai mươi dòng cùng một lúc."
Trước đây, tôi cứ nghĩ "nhất mục thập hành" (nhìn một lần mười dòng) chỉ là một tính từ dùng để miêu tả việc đọc sách nhanh. Còn Hà Hương đã cho tôi biết, "nhất mục thập hành" thực sự là một động từ. Cô ấy là người duy nhất tôi từng gặp có thể thực sự nhìn một lần mười dòng.
Tôi tò mò hỏi: "Làm sao để có thể nhìn một lần mười dòng?" Cô ấy tìm một cây bút, dùng tay che đi một dòng chữ vừa viết, rồi đưa cho tôi xem một cái. Bên trên viết: "Tôi nhìn thấy Tư Trị Giám Thông là thực cầu sự thị thị".
Chỉ trong một giây, cô ấy dùng tay che chữ lại, hỏi tôi: "Viết cái gì?"
"Tôi nhìn thấy Tư Trị Thông Giám là thực sự cầu thị!" tôi trả lời.
Cô ấy cười cười, lại đưa tờ giấy cho tôi: "Cậu nhìn kỹ lại xem?"
Tôi nhìn kỹ lại, ồ, câu này viết hoàn toàn không thành câu, vậy mà tôi lại có thể đọc ra ý nghĩa của nó!
Cô ấy cười nói: "Câu này, nếu cậu đọc từng chữ từng chữ một thì chậm hơn nhiều, một giây hai giây không thể đọc xong. Chúng ta bình thường đọc sách đều là nhìn một lần một dòng, thậm chí ba dòng, năm dòng, mười dòng, hai mươi dòng. Chỉ là cậu có lẽ không nhận ra mình đã đọc rất nhiều chữ cùng một lúc mà thôi. Nắm bắt ý chính, luyện tập càng nhiều, đọc càng nhanh."
Mãi sau này tôi mới biết, đây chính là chức năng "bù đắp của não bộ". Nó có thể tự "bù đắp" ra ý nghĩa đúng từ những trật tự từ sai. Đây gọi là tâm lý học Gestalt. Tôi cũng biết được rằng, sau khi được huấn luyện đọc nhanh, tốc độ đọc có thể đạt gấp mấy chục, thậm chí mấy trăm lần bình thường. Mà Hà Hương đã tự ngộ ra lý thuyết này.
Mặc dù tôi biết đọc sử có thể sáng suốt, nhưng lịch sử đối với tôi là môn học khó nuốt trôi. Tôi cũng từng nghĩ dùng ý chí để ép bản thân học lịch sử, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy hứng thú, thiếu đi nguồn năng lượng duy trì. Cho đến tận bây giờ, "Sử Ký" và "Tư Trị Thông Giám", tôi vẫn chưa đọc trọn vẹn được một lần. Còn Hà Hương, đọc đi đọc lại không dưới mười lần. Nếu so sánh khả năng học tập, không hề khoa trương khi nói rằng tôi hoàn toàn bị cô ấy áp đảo về mọi mặt.
Khoảng cách từ nhỏ đến lớn này cứ bày ra đó, muốn khiến cô ấy tin vào những lời của tôi thật sự rất khó. Tôi cảm thấy hơi bất lực. May mắn thay, có người giới thiệu cho cô ấy một vị trung y gia truyền chữa bệnh thận, cô ấy nói sẵn sàng đi thử. Dù sao vẫn tốt hơn là chạy thận hay thay thận. Tây y trong khía cạnh này không có cách nào tốt hơn. Tôi cũng chỉ có thể chờ đợi cơ hội thích hợp sau này, từng bước giới thiệu cho cô ấy về tính khoa học của phong thủy.