Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3042 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 161
quay về khu an toàn

❊ ❊ ❊

"Bên ngoài làm sao vậy, sao đột nhiên mang hai đứa nó ra ngoài?" Trở lại không gian, Ba người Thôi Tây Sinh đang ăn dưa hấu, thấy Mạnh Giang Thiên tiến vào, Thôi Tây Sinh cầm một miếng dưa hấu nhỏ đưa cho Mạnh Giang Thiên.

"Không sao, giết zombie. Chắc anh phải ra ngoài tìm một chỗ ăn tinh hạch này. Cấp bậc tinh hạch này không thấp, có thể mất vài ngày."

Mạnh Giang Thiên còn chưa nhận dưa hấu, Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch đã ngậm một đầu cướp đi, hai đứa lại tranh nhau.

Mạnh Giang Thiên cũng không phải rất thích ăn dưa hấu, đi tới bên cạnh Hách Nhân ăn dưa nói: "Hẳn là thủy triều zombie qua rồi, lát nữa tôi đưa mọi người trở về khu an toàn, viện trưởng, cho tôi thêm mấy bình thuốc tinh lọc."

Cấp bậc tinh hạch của nữ zombie hẳn là cấp bảy, cao hơn anh một cấp.

Vốn dị năng hệ cây của Mạnh Giang Thiên đã cấp bốn, phỏng chừng ăn xong viên tinh hạch này, dị năng hệ cây cũng có thể đến cấp tám cấp chín.

Nhưng tinh hạch cấp cao như vậy, Mạnh Giang Thiên cũng không biết mình có thể giữ được lý trí hay không, nếu anh không khống chế được mình, chỉ sợ người nhà trong không gian sẽ bị anh làm thương.

"Thủy triều zombie rút rồi? Nhanh như vậy!" Hách Nhân nuốt dưa hấu trong miệng, kinh ngạc hỏi.

"Zombie dẫn đầu bị tôi cùng Tiểu Hắc Tiểu Bạch giết, đàn zombie không có thủ lĩnh, hẳn là sẽ tản đi." Mạnh Giang Thiên lắc lắc tinh hạch màu xanh biếc to bằng đậu phộng trong tay.

"Đây là tinh hạch?" lần đầu tiên Hách Nhân nhìn thấy tinh hạch lớn như vậy, ánh mắt đều trợn to.

Nhìn kỹ vòng quanh tinh hạch vài lần, không khỏi hỏi: "Tinh hạch này là cấp mấy?"

"Không biết, hẳn là cấp bảy cấp tám đi."

"Zombie cấp bảy cấp tám cậu cũng có thể giết?"

"Bản thân tôi không có biện pháp với nó, còn phải dựa vào chúng nó trợ giúp." Mạnh Giang Thiên chỉ hai đứa vì miếng dưa hấu mà đánh nhau thành một cục.

"Hai đứa nó lợi hại như vậy?"

"Hai đứa nó lợi hại." Mạnh Giang Thiên mỉm cười.

Ăn một bữa cơm trong không gian, Mạnh Giang Thiên ra khỏi không gian để bay về khu an toàn.

Zombie trên đường gặp phải đều đi tới thành thị gần nhất, chạy tán loạn khắp đường cái. Một số vẫn còn đi lang thang trong rừng không mục đích.

Xem ra, chúng nó thật sự đã giải tán, không có ý muốn đi khu an toàn.

Phùng Kinh Quảng còn mang người đi đóng quân ngoài tự nhiên, nhưng bên cạnh hắn lại có không ít người, một doanh địa lớn như vậy, nhiều người tụ tập cùng một chỗ như thế, cũng không sợ dẫn zombie tới.

Mạnh Giang Thiên không quản bọn họ, trực tiếp trở lại khu an toàn.

Trong khu an toàn còn chưa buông lỏng đề phòng, trên đường cái không có một bóng người, Mạnh Giang Thiên đưa ba mẹ về nhà, lại đưa ba người Thôi Tây Sinh về nhà, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều ở lại bảo vệ người nhà.

Sức chiến đấu của hai đứa này Mạnh Giang Thiên đã nhìn thấy, có hai đứa bảo vệ người nhà, Mạnh Giang Thiên rất yên tâm.

Cùng Hách Nhân suốt đêm luyện chế ra thuốc tinh lọc, Mạnh Giang Thiên lại bay ra khỏi khu an toàn.

Để phòng ngừa vạn nhất, Mạnh Giang Thiên bay ra ngoài thật xa, cảm giác đã ra đến nước ngoài, ở một tòa thành thị bỏ hoang nghe thấy tiếng Hàn, Mạnh Giang Thiên mới ngừng lại.

Tìm một chỗ trên nóc nhà, Mạnh Giang Thiên nuốt tinh hạch của nữ zombie. Tinh hạch vào bụng, hóa thành từng luồng năng lượng tràn ngập toàn thân.

Lần này Mạnh Giang Thiên đi chính là ba ngày, ngày thứ ba, Phùng Kinh Quảng dẫn một đám dị năng giả trở lại khu an toàn, tuyên bố vượt qua thủy triều zombie an toàn, tất cả mọi người trở về nhà mình, khu an toàn lại một lần nữa náo nhiệt lên.

Phùng Kinh Quảng khen ngợi hai mươi mấy dị năng giả đi theo lần này, phần thưởng cũng được công bố ra.

Tinh hạch, giá trị cống hiến, phần thưởng rất phong phú, nhưng hấp dẫn nhất vẫn là thuốc tinh lọc có thể giải độc virus zombie.

Vì lúc trước Phùng Kinh Quảng cầu viện, đều hứa hẹn với các khu an toàn khác là trả thù lao thuốc tinh lọc.

Tuy lúc trước mỗi khu an toàn đều chỉ phái hai ba dị năng giả đến trợ giúp qua loa, nhưng hiện tại lại lấy hai ba người này làm cái cớ, muốn thuốc tinh lọc từ Phùng Kinh Quảng.

Trong tay Phùng Kinh Quảng cũng chỉ có không tới một trăm bình, ngược lại những người này dám sư tử há miệng, mỗi khu an toàn đều muốn một trăm bình, xem hắn coi tiền như rác.

Phùng Kinh Quảng không cho, những người này cũng không chịu đi, mỗi ngày náo loạn với Phùng Kinh Quảng.

Chuyện thuốc tinh lọc bị bọn họ ồn ào huyên náo, thậm chí khu an toàn ở nước ngoài cũng biết chuyện này, sau khi xác nhận khu an toàn của tỉnh Tô an toàn, gần đây khu an toàn còn có rất nhiều dị năng giả nước ngoài.

Mỗi người đều hỏi thăm chuyện thuốc tinh lọc, phàm là trong nhà truyền ra mùi thuốc đông y, nửa đêm đều sẽ bị trộm đến thăm, thậm chí là bị người ta cường ngạnh xông vào cửa.

Danh tiếng bên ngoài thật sự quá khủng khiếp, Mạnh Giang Thiên lại không có ở đây, căn bản Hách Nhân cũng không dám luyện chế thuốc nữa, sợ cũng bị người hơn nửa đêm xông vào cửa.

"Mạnh Giang Thiên đã đi ba ngày rồi, sao còn chưa trở về." Hiện tại bên ngoài lòng người nham hiểm, Mạnh Giang Thiên không ở bên cạnh, Trong lòng Thôi Tây Sinh luôn bất an.

"Lần này cậu ấy ăn tinh hạch đẳng cấp quá cao, chỉ sợ cần mấy ngày. Kiên nhẫn chờ một chút, chờ cậu ấy trở về, phỏng chừng có thể xưng bá thế giới." Hách Nhân bắt mạch cho Thôi Tây Sinh, an ủi cậu.

"Xưng bá thế giới thì không cần, hiện tại rất tốt." Thôi Tây Sinh nằm úp sấp bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Thấy một chiếc xe chạy tới cửa, Lưu An Giản từ trên xe đi xuống, phía sau còn có Lưu An Na.

Nhìn thấy Lưu An Giản, Thôi Tây Sinh khẽ nhíu mày, mấy ngày nay ngày nào Lưu An Giản cũng đến, mỗi lần đến đều dùng ánh mắt kinh tởm nhìn cậu.

Tuy rằng rất cảm kích Lưu An Giản đã cứu mẹ mình, nhưng thái độ của Lưu An Giản đối với cậu khiến cậu rất phiền não.

Huống chi Lưu An Na cũng đi theo, Thôi Tây Sinh càng mất hứng.

"Cô gái này tới làm gì." Thôi Tây Sinh phiền não nhìn Lưu An Giản cùng Lưu An Na đi vào, Tiêu Nhã Tình dưới lầu đã mở cửa.

"Ai?" Hách Nhân tiến lại gần nhìn, nhìn thấy Lưu An Giản, cười nói: "Tên nhóc này lại tới khoe khoang."

Lưu An Giản lần này bị Phùng Kinh Quảng cường ngạnh lôi kéo đi ra ngoài, tuy rằng không làm gì, nhưng cũng được coi là có công, Phùng Kinh Quảng cũng cho hắn không ít phần thưởng.

Bây giờ Lưu An Giản thanh danh tiền tài đều thu hoạch, mỗi ngày tới tìm Thôi Tây Sinh, khoe khoang lần này ở bên ngoài mình đánh zombie.

Mỗi lần hắn đều nói nhiệt huyết sôi trào, khẩn trương lại kích thích, giống như từ Quỷ Môn Quan dạo quanh vài vòng trở về.

"Chúng ta đi xuống đi, hắn là tới tìm cậu, không nhìn thấy cậu hắn sẽ không rời đi." Hách Nhân thu tay lại nói.

Thôi Tây Sinh thở dài, bất đắc dĩ ôm bụng đi xuống lầu.

"Tiểu Sinh, hôm nay cảm thấy thế nào? Tôi tìm thấy một cây nhân sâm trong phần thưởng của Phùng tiên sinh cho tôi, bây giờ cậu đang mang thai, không biết có thể sử dụng không?" Lưu An Giản mở một cái hộp ra, một nhân sâm to bằng bàn tay nằm trong hộp.

Tên này quả nhiên lại tới khoe khoang.

Thôi Tây Sinh thiếu hụt phấn chấn nhìn nhân sâm nói: "Xin lỗi, mang thai không thể ăn nhân sâm. Hơn nữa thứ này quá quý giá, tôi không thể nhận, Anh An vẫn nên cầm về đi."

Ôm bụng ngồi xuống, từ trên lầu đi xuống dưới, Thôi Tây Sinh đã cảm thấy mệt mỏi.

Không có dị năng của Mạnh Giang Thiên đút bé con trong bụng, cảm giác uống nhiều thuốc bổ cũng không đủ cho nó hấp thu.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

29/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »