Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 143
suy nghĩ

❊ ❊ ❊

Dị năng giả ý thức được có gì đó không đúng, nhíu mày quan sát bốn phía.

Hắn ta lúc này mới phát hiện, hiển nhiên bốn phía đều tối đen như mực, ngoại trừ cửa sổ cùng vách tường, thì không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.

Giữa hai cửa sổ tựa hồ là một hành lang, nhìn hành lang giống như vực sâu, dị năng giả do dự vẫn vượt qua cửa sổ trước mắt.

Đáp xuống đất, vẫn là cửa sổ.

Dị năng giả đen mặt, nhìn về phía hành lang đen kịt. Đó là lối thoát duy nhất của hắn.

Tiểu Hắc ngồi xổm bên cửa sổ, nhìn một người đàn ông mập mạp, không ngừng chống mép cửa sổ, nhảy vào nhảy ra.

Cuối cùng lén lút thậm thụt đi theo đám mây màu của Tiểu Bạch đi ra cửa lớn.

"Meow meow?" Thấy Tiểu Bạch muốn rời đi, Tiểu Hắc kêu nó một tiếng.

"Chít chít." đầu Tiểu Bạch cũng không quay lại, dẫn dị năng giả biến mất trong bóng đêm.

Tiểu Hắc run rẩy lỗ tai, trở lại phòng ngủ của Thôi Tây Sinh, nằm sấp trong ổ mèo trên tủ đầu giường.

Bá Vương đi rồi, rốt cục nó có thể nghỉ ngơi.

Mặt trời chiếu sáng trái đất, ánh sáng chiếu vào thế giới che giấu tội lỗi của bóng đêm.

Tiểu Hắc vừa mở mắt liền nhìn thấy Tiểu Bạch ngồi trước mặt nó, híp mắt nhìn mình, trên mặt ba góc là thỏa mãn tột cùng.

Tiểu Hắc liền tỉnh táo, nhanh nhẹn chạy ra khỏi ổ mèo, Tiểu Bạch cảm thấy mỹ mãn đi vào, nằm sấp trong ổ mèo ngủ bù.

Vết thương trên bụng Tiêu Nhã Tình hoàn toàn khỏi, ăn xong điểm tâm, Thôi Tây Sinh xoa xoa bụng, nhìn thấy Tiểu Bạch cuộn tròn như quả bóng ngủ rất say.

Sờ sờ lông của Tiểu Bạch, Thôi Tây Sinh nhíu mày nói: "Sao còn ngủ, mấy ngày nay ban ngày vẫn luôn ngủ. Ban đêm nó không ngủ sao?"

Thôi Tây Sinh nhìn về phía Tiểu Hắc, Tiểu Hắc lắc đầu. Buổi tối Ma Vương cũng không làm chuyện tốt gì, nào có thời gian ngủ.

"Hỏi mày cũng không được, mày làm sao có thể trả lời tao." Thôi Tây Sinh không có hiểu ý tứ lắc đầu của Tiểu Hắc.

Ôm lấy Tiểu Hắc đứng bên cửa sổ, nhìn cảnh sắc ngoài cửa, thở dài nói: "Khi nào Mạnh Giang Thiên mới trở về đây, hôm nay đã hai ngày rồi."

Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn Thôi Tây Sinh, nó cũng có chút nhớ Mạnh Giang Thiên.

Mỗi lần Mạnh Giang Thiên vừa đi, thế nào bọn đầu trâu mặt ngựa, yêu ma quỷ quái cũng tới tìm Thôi Tây Sinh gây phiền toái, buổi tối muốn ngủ cũng không dám ngủ quá say.

Mạnh Giang Thiên được nhớ thương cùng mấy người Quyền Trạm Lương trải qua một ngày hai đêm bôn ba, rốt cục đi tới trấn Liễu Thụ.

Một đường đi tới, bọn họ gặp zombie, thú biến dị, có thể nói là rất náo nhiệt. Nhưng trấn nhỏ trước mắt này lại yên tĩnh quỷ dị.

"Chỗ này rất không thích hợp, mọi người cẩn thận." Quyền Trạm Lương thấp giọng dặn dò, sáu người tụ tập cùng nhau, thật cẩn thận đi về phía trấn nhỏ.

"Tôi lên trời xem một chút đi." Tốc độ cả đoàn đi như rùa bò, Mạnh Giang Thiên thật sự chịu không nổi tốc độ này, đề nghị nói.

"Không được. Mục tiêu trên không quá rõ ràng, đừng đánh rắn động cỏ. Chú ý siêu thị ven đường, cửa hàng lương thực dầu mỏ các loại, chúng ta lục soát đồ có thể dùng xong liền đi, không nên chạy loạn." Quyền Trạm Lương rất kiên quyết phủ nhận đề nghị của anh.

Mạnh Giang Thiên thở dài, bất đắc dĩ đi theo mấy người lề mề.

Trấn Liễu Thụ trước tận thế hẳn là một trấn nhỏ rất phồn hoa, hai bên đường có rất nhiều cửa hàng.

Đi vào cửa hàng lương thực đầu tiên, trong cửa hàng một đống hỗn độn, khắp nơi đều là vết máu giết người, cũng đã phủ một tầng tro bụi, hiển nhiên đã thật lâu không có vật sống tiến vào.

Mấy người một bên vơ vét, cửa hàng lương thực một chút hàng tồn kho cũng không có, hình như còn bị ai lục soát qua.

Một đường đi tìm, lục soát hơn mười cửa hàng đều trống rỗng, mấy người đứng ở một cửa hàng hạt giống, có chút mờ mịt.

"Còn phải lục soát bao lâu nữa, đều như nhau cả..." thân thể Dream Lisa yếu ớt tựa vào người Trương Quang, tay cọ xát trên người hắn ta, không kiên nhẫn nói.

Mạnh Giang Thiên khẽ nhíu mày nhìn cô, luôn cảm thấy lời này của cô ta nghe có chút không thích hợp.

Quyền Trạm Lương nhìn Mạnh Giang Thiên, lại trừng mắt nhìn Dream Lisa một cái, suy nghĩ một chút nói: "Lục soát như vậy cũng không phải biện pháp, quá lãng phí thời gian. Không bằng chúng ta tách ra lục soát đi. Tất cả mọi người đều bật điện thoại di động, duy trì thông tin liên lạc bình thường, nếu ai tìm được cửa hàng có vật tư, thì ghi nhớ vị trí và số lượng vật tư, chờ buổi tối chúng ta hội họp, lại thảo luận cửa hàng ở phía nào để gom góp vật tư."

"Tôi đồng ý, tôi muốn cùng Trương Quang đi lục soát." Dream Lisa lập tức lấy lại tinh thần, có vẻ đã sớm chờ đến giờ khắc này.

Mặt Trương Quang không chút thay đổi, không từ chối thỉnh cầu tổ đội của Dream Lisa, cũng nhìn không ra có đồng ý hay không.

"Được, vậy hai người các cô một tổ." Quyền Trạm Lương gật đầu, lại nhìn về phía Lưu Phỉ Phỉ và Ngô Mẫn Lương: "Hai người đẳng cấp quá thấp, đi cùng nhau tôi không yên tâm, tôi đi cùng hai người. Mạnh Giang Thiên, đẳng cấp của cậu cao nhất, lại là hệ gió, có thể tự mình một tổ hay không? Nếu gặp phải nguy hiểm, chính cậu mà nói, có thể dễ dàng chạy trốn, chúng tôi ai đi theo cậu đều là trắc trở." Quyền Trạm Lương nhìn về phía Mạnh Giang Thiên hỏi.

"Có thể." Mạnh Giang Thiên gật đầu đồng ý, anh ước gì không có những người này đi theo vướng víu.

"Được, chúng ta ba tổ, lục soát ba phương hướng khác nhau đi. Trương Quang Mộng, Lisa, hai người đi về phía bắc. Chúng tôi sẽ đi về phía nam. Mạnh Giang Thiên, cậu đi phía đông đi." Quyền Trạm Lương sắp xếp phương hướng.

"Được." Mạnh Giang Thiên lại gật đầu.

"Chúng tôi lục soát đến ba giờ chiều, Mạnh Giang Thiên cậu ở giữa, lúc ba giờ cậu gọi điện thoại cho tôi, cho tôi vị trí của cậu, chúng tôi đi tìm cậu tập hợp."

Mấy người gật đầu, tách ra tìm kiếm. Mạnh Giang Thiên một ngựa đi trước, hướng phía đông bay tới.

Năm người Quyền Trạm Lương nhìn bóng lưng Mạnh Giang Thiên rời đi, ai cũng không rời, năm người đi vào một cửa hàng bên cạnh, xì xào bàn tán.

"Đại ca, Mạnh Giang Thiên đi rồi, chúng ta ra tay đi." Lưu Phỉ Phỉ vẫn ôn nhu giờ phút này lại phấn khích cao ngất, trong mắt tràn đầy hưng phấn giết chóc.

"Xác định thứ kia ở phía đông sao?" Quyền Trạm Lương nhìn về phía Trương Quang vẫn không nói gì.

Trương Quang mở ra một máy tính xách tay, trên máy tính là một bản đồ, một chấm đỏ nhỏ không ngừng nhấp nháy.

Nhìn vị trí của chấm đỏ nhỏ, chính là ở trấn Liễu Thụ.

"GPS cho thấy nó vẫn còn trong một trường học ở phía đông." Trương Quang phóng to bản đồ, xem xét vị trí cụ thể của chấm đỏ nhỏ.

"Lưu Phỉ Phỉ, đã mang theo thuốc nổ chưa?" Quyền Trạm Lương lại nhìn về phía Lưu Phỉ Phỉ.

"Đã mang theo. Chỉ chờ cậu lên tiếng." Lưu Phỉ Phỉ xếp hàng vỗ ba lô phía sau.

"Được, cô đi ném thuốc nổ trước, dẫn thứ kia ra."

"Vâng. Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ." Lưu Phỉ Phỉ hưng phấn kính lễ, bóng dáng dưới chân đột nhiên gợn sóng. Lưu Phỉ Phỉ giống như lâm vào vũng bùn, cả người đều ẩn giấu trong bóng tối, biến mất vô tung vô ảnh.

Dị năng của người phụ nữ này giống hệt Lâm Vi Hồng ở khu an toàn thủ đô, có thể di chuyển trong bóng tối.

"Chúng ta cũng mau chóng đi mai phục ở vị trí của mình, chỉ cần Mạnh Giang Thiên chạy ra, nhất định phải giết hắn."

"Vâng." Bốn người còn lại cũng đều làm một bộ bản lĩnh cao cường, đuổi theo phía đông.

Mạnh Giang Thiên còn không biết mình đã lâm vào bẫy của người khác, thành thành thật thật ra vào ở cửa hàng hai bên.

Hẳn là bên ngoài trấn Liễu Thụ đã bị người lục soát qua, Mạnh Giang Thiên tìm mấy nhà cũng không có đồ đạc, nhưng sau khi vào trấn Liễu Thụ, rốt cuộc Mạnh Giang Thiên tìm được cửa hàng có vật tư.

Vị trí từng cái đều được ghi nhớ. Mạnh Giang Thiên càng lục soát càng cẩn thận.

Ở đây quá kỳ lạ. Zombie không có một con, thi thể con người cũng không thấy một đầu ngón tay, ngoại trừ máu tươi thì không có bất kỳ dấu vết nào tồn tại của con người.

Mạnh Giang Thiên thử dùng hệ cây cảm ứng xung quanh một chút, không có bất kỳ hơi thở vật sống nào, một thành phố lớn như vậy mà tựa như một tòa tử thành.

Zombie và con người ở đây đã đi đâu?

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

-Chúc mừng các bạn quay vào ô ngu lozz =))

27/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »