Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3043 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 147
kiếm tiền

❊ ❊ ❊

"Cậu có chuyện gì muốn hỏi tôi?" Lưu An Giản thấp thỏm ngồi bên cạnh Mạnh Giang Thiên.

"Tôi nhờ anh giúp tôi điều tra vài người, lần này tôi đi trấn Liễu Thụ, may mà có mấy người này, tôi mới có thể chạy thoát." Mạnh Giang Thiên cười nói.

"Ai? Cậu có gặp gì ở trấn Liễu Thụ không?"

"Chính là mấy đồng đội của tôi, Quyền Trạm Lương, Trương Quang, Ngô Mẫn Lương, Lưu Phỉ Phỉ, còn có một người là Dream Lisa. Chúng tôi ở trấn Liễu Thụ gặp phải một zombie, đẳng cấp của nó quá cao, chúng tôi liên hợp lại cũng không đánh lại. Sau đó chúng tôi tách ra chạy trốn, tôi rất may mắn, zombie kia không đuổi theo tôi, không biết đã đuổi theo ai. Cho nên tôi nghĩ anh giúp tôi điều tra một chút, mấy người bọn họ có người nào trở về hay không, tôi muốn biết bọn họ còn sống không."

Mạnh Giang Thiên chậm rãi nói, nhìn chằm chằm Lưu An Giản quan sát phản ứng của hắn.

Vẻ mặt Lưu An Giản lo lắng, tựa hồ vì chuyện bọn họ gặp phải mà khẩn trương. Chính là trong ánh mắt một tia không yên lòng kích động không thể che dấu.

"Thứ ở trấn Liễu Thụ kia là zombie sao? Ngay cả cấp bậc của cậu cũng không đánh lại, nó cấp bậc gì?" Lực chú ý của Lưu An Giản hoàn toàn không có trên người năm người kia, ngược lại càng quan tâm đến chuyện zombie.

"Tôi cũng không biết đẳng cấp gì, dù sao so với tôi còn cao hơn. Tôi rời đi ngay lập tức nên cũng không biết nhiều về nó. Vẫn là anh giúp tôi để ý một chút năm người kia có trở về hay không. Nếu trở lại, anh nói cho tôi biết, tôi phải cảm ơn họ."

"Được, tôi sẽ chú ý." Lưu An Giản giật giật khóe miệng gật đầu, vẫn muốn hỏi chuyện zombie một chút.

Mạnh Giang Thiên lại mở miệng nói: "Lại nói tiếp, lần này đi trấn Liễu Thụ tôi luôn cảm thấy có chỗ quái lạ. Những người đi với tôi luôn nhìn chằm chằm tôi, giống như sợ tôi chạy. Anh có thể giúp tôi điều tra thân phận của bọn họ hay không, xem bọn họ có phải làm việc cho ai không?"

"Làm việc cho ai? Sao cậu lại nghi ngờ vậy? Dị năng giả trong khu an toàn chúng ta đều tự chủ thành lập từng tiểu đội dị năng giả, bọn họ đều tự mình làm chủ. Ngay cả quản lý của chúng tôi cũng không thể hoàn toàn sai bảo họ làm việc." Tròng mắt Lưu An Giản bất an chuyển động, cười giả dối giải thích.

"Vậy thì kỳ quái rồi, tôi vừa mới đến khu an toàn, cũng chưa từng đắc tội bọn họ, luôn cảm giác bọn họ muốn hại tôi."

"Có phải là cậu quá khẩn trương hay không? Cảm giác sai?"

"Hẳn không sai, điều tra một chút sẽ biết, bằng không bên cạnh luôn có người nhớ thương mạng nhỏ của tôi, tôi lại không biết, đó không phải rất nguy hiểm à? Anh An, anh không tra được thân phận của bọn họ sao? Nếu không dễ dàng thì không làm phiền anh nữa." Mạnh Giang Thiên cười nhìn Lưu An Giản, trong nụ cười che giấu một tia khinh thường rất tốt có thể bị nhìn thấy.

Lưu An Giản nhìn thấy trong mắt Mạnh Giang Thiên có chút khinh thường, điều này làm cho hắn từ nhỏ đã nể mặt anh liền nổi giận: "Cái này thì phiền gì, thân phận của những người này đều đã đăng ký, trở về tôi điều tra một chút là có thể tra được, căn bản cũng không tốn công, cậu chờ, tôi tra được liền nói cho cậu biết."

"Vậy thì cảm ơn Anh An. Tốt nhất là có thể tra được bọn họ cùng ai tiếp xúc nhiều nhất, tôi cũng dễ biết là ai muốn hại tôi."

"Không thành vấn đề." Lưu An Giản vỗ ngực cam đoan.

Về phần kết quả điều tra còn không phải do hắn định đoạt sao? Nói không chừng còn có thể giá họa cho địch nhân của mình, để Mạnh Giang Thiên giúp hắn đối phó địch nhân.

Nghĩ như vậy, đây thật đúng là chuyện tốt một mũi tên trúng hai đích.

"Anh An, anh tới rồi." Cửa phòng ngủ bị mở ra, Thôi Tây Sinh dụi mắt đi tới, mơ mơ màng màng đi đến bên cạnh Mạnh Giang Thiên, đâm sầm vào trong ngực anh.

Khuôn mặt vốn vui vẻ của Lưu An Giản lập tức đen sạm ba phần, trong mắt là ghen tị nồng đậm, sợ bị nhìn ra, Lưu An Giản cầm lấy ly nước trên bàn uống một ngụm.

"Đói bụng không?" Mạnh Giang Thiên nâng hai má Thôi Tây Sinh hôn một cái, ánh mắt nhìn Lưu An Giản. Tuyệt lắm, ánh mắt trong nháy mắt đó giống hệt ánh mắt muốn nuốt sống anh trong video.

"Không đói, nó đói bụng, làm cho em đau bụng." Thôi Tây Sinh sờ bụng, tủi thân nói.

"Trở về phòng, anh cho em chút dị năng. Anh An, anh ngồi xuống trước đi." Mạnh Giang Thiên đỡ Thôi Tây Sinh đứng lên.

Lưu An Giản cũng đứng lên nói: "Tôi không ngồi nữa, tôi còn có việc, tôi đi điều tra tư liệu của mấy người kia cho cậu, tôi đi trước."

"Vậy Anh An đi thong thả." Mạnh Giang Thiên cười tiễn Lưu An Giản rời đi.

Đóng cửa lại, nụ cười trên khóe miệng Lưu An Giản lập tức biến mất, mặt âm trầm cắn răng.

Mấy phế vật kia, ngay cả người cũng giết không chết. Mạnh Giang Thiên đã nghi ngờ, mấy người kia không thể ở lại.

Quả thật hắn muốn đi điều tra xem mấy phế vật kia chạy đi đâu, quyết không thể để cho bọn họ còn sống trở về.

Mạnh Giang Thiên đỡ Thôi Tây Sinh trở về phòng, cho đứa bé ầm ĩ ăn chút dị năng.

Ăn xong điểm tâm, Thôi Tây Sinh vài ngày không gặp ôm Mạnh Giang Thiên không buông tay.

Vốn Mạnh Giang Thiên định đi tìm Lưu An Giản gây phiền toái, nhưng Lưu An Giản nào có quan trọng bằng Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên an tâm thoải mái bồi Thôi Tây Sinh một ngày.

Mãi đến khi Hách Nhân gõ cửa, hai người mới ra khỏi phòng.

"Viện trưởng, có phải ngài có tâm sự gì không?" Mạnh Giang Thiên nhớ tới lúc trở về, mặt mày viện trưởng Hách ủ rũ.

"Không có gì, chính là thiếu cái này." Hách Nhân hai ngón tay chà xát, tỏ vẻ ông thiếu tiền.

Mạnh Giang Thiên trầm mặc, hiện tại anh cũng không có bao nhiêu tiền, vốn tưởng rằng có thể kiếm được năm trăm vạn, không nghĩ tới thiếu chút nữa đem mạng nhỏ thay thế.

"Ông muốn bao nhiêu?" Trong tay còn có 180 vạn, cho Hách Nhân anh còn phải ra ngoài kiếm tiền.

Trong khoảng thời gian Mạnh Giang Thiên vắng, không có dị năng cho bé con, đều là Hách Nhân tìm cách làm cho Thôi Tây Sinh thoải mái một chút. Mạnh Giang Thiên cho tiền cũng cho rất thống khoái.

"Tôi muốn không ít, cậu có thể cho bao nhiêu?" Hách Nhân hỏi.

"Ông muốn bao nhiêu? Tôi còn có hơn một trăm tám mươi vạn giá trị cống hiến."

"Không đủ." Hách Nhân lắc đầu, thở dài nói: "Đều do tôi, mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện, viện trưởng thối không biết xấu hổ kia biết tôi muốn những thiết bị y tế mà hắn sẽ không dùng, giá cả càng ngày càng cao. Nếu muốn mua hết dụng cụ tôi muốn, phỏng chừng phải 1900 vạn." Hách Nhân ngượng ngùng nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên chớp chớp đôi mắt to, vô tội nhìn về phía Hách Nhân, tốt lắm, tiền trong tay anh tăng gấp mười lần cũng không đủ.

"Tôi cũng biết cậu kiếm tiền không dễ dàng, cho nên tôi muốn chế tạo chút thuốc tinh lọc lấy ra bán, khẳng định có thể bán được một số tiền lớn. Nhưng thuốc này một khi xuất hiện, khẳng định sẽ có người tìm tôi. Tôi không muốn bị nhốt trong phòng thí nghiệm nữa. Cho nên muốn cùng cậu thương lượng, như thế nào mới có thể bán thuốc còn không bị phát hiện."

"Cái này phải suy nghĩ thật tốt. Bây giờ tất cả mọi thứ được kết nối trên mạng, nhất cử nhất động đều có giám sát, đi đâu cũng sẽ bị phát hiện." Mạnh Giang Thiên vuốt cằm, trầm tư suy nghĩ.

"Có Tiểu Bạch ở đây, lừa gạt qua mắt người là không thành vấn đề, tôi chính là sợ dị năng mị hoặc của Tiểu Bạch không thể lừa được camera" Hách Nhân nhíu mày nói.

"Cái này dễ thôi, dùng điện thoại quay video thử một chút là biết." ánh mắt Mạnh Giang Thiên sáng lên, lấy điện thoại di động ra nhắm vào Hách Nhân.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

27/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »