Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3069 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 197
con người chế tạo tinh hạch

❊ ❊ ❊

Hạt giống đứng trên lá cần tây không nhúc nhích, bộ não hoạt động, giữa chạy và không chạy giữa cảm thông và giao chiến.

Mạnh Giang Thiên nhàn nhạt nhìn hạt giống, ở trong không gian của anh, hạt giống này muốn chạy cũng không chạy ra khỏi ngũ chỉ sơn của anh.

Trong đầu có hai lòng dạ trải qua giao chiến kịch liệt, hạt giống ngô nhìn túp lều đối diện, lại nhìn dị năng hệ cây trên đầu ngón tay Mạnh Giang Thiên không ngừng lóe ra.

Hai chiếc lá cuối cùng kéo xuống, thành thành thật thật vận chuyển dị năng hệ cây biến dị của mình cho cần tây dưới chân.

Nó thật sự luyến tiếc dị năng hệ cây hùng hậu của Mạnh Giang Thiên, nó trưởng thành cần một lượng lớn dị năng, nếu đi ra ngoài dựa vào nó tự mình trưởng thành, đợi đến khi nó lớn lên còn không biết khi nào.

Hơn nữa nó càng luyến tiếc đứa bé vừa mới nhìn thấy, vừa nghĩ tới đôi mắt to đen nhánh kia, hạt giống liền cảm giác tinh hạch của mình đều đang nhảy nhót theo.

Mạnh Giang Thiên nhìn dị năng quanh người hạt giống tối đen như mực, bao bọc cần tây.

Trong một mảnh sương đen, Mạnh Giang Thiên rõ ràng cảm giác được một dị năng rung động mới đang dần hình thành.

Dị năng rung động càng ngày càng mãnh liệt, đột nhiên ở trong sương đen, một cây rau xanh tươi xông ra, xông thẳng vào mặt Mạnh Giang Thiên.

Lông mày Mạnh Giang Thiên nhướn lên, hời hợt bắt lấy chồi rau, hơi dùng sức, một củ cần tây bị Mạnh Giang Thiên nhổ tận gốc, giống như rắn trong tay anh vặn vẹo giãy dụa.

Vậy mà thật sự trở thành thực vật biến dị.

Mạnh Giang Thiên cẩn thận đánh giá cần tây một chút, ở rễ cần tây cảm giác được một dị năng rung động rất yếu ớt.

Ra tay ác độc bẻ rau, Mạnh Giang Thiên bẻ gãy thân cần tây, nhìn thấy trong rễ, một hạt kê màu vàng đất kích thước nhỏ cùng tinh hạch dung hợp thành một thể.

Vậy mà không phải là hệ cây, là tinh hạch hệ đất.

Mạnh Giang Thiên dùng móng tay lấy ra tinh hạch, cần tây giương nanh múa vuốt lập tức không có động tĩnh, lại biến thành một cây cần tây bình thường.

Không nghĩ tới thật sự có dị năng có thể chế tạo tinh hạch. Chỉ cần dị năng hệ cây của anh cung ứng, vậy chẳng phải là có thể sản xuất tinh hạch hàng loạt sao?

Mắt Mạnh Giang Thiên nóng bỏng nhìn về phía hạt ngô.

Hạt ngô đáp trên một cây cần tây khác, lặng lẽ nhìn Mạnh Giang Thiên. Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Mạnh Giang Thiên, hai chiếc lá run lên, hơi lui ra sau hai bước.

"Lại đây, trước tiên ăn một miếng khôi phục chút." Mạnh Giang Thiên cho hạt giống ngô một chút dị năng hệ cây, hạt giống nhỏ run rẩy lá cây vui vẻ nuốt vào.

Dị năng vừa mới xuống bụng, Mạnh Giang Thiên đã không có ý tốt nắm hạt giống nói: "Đi theo tao."

Mạnh Giang Thiên dẫn hạt ngô lặng lẽ vượt qua tường thành khu an toàn, đi ra tự nhiên.

Tìm được một cây nhỏ có cành to, Mạnh Giang Thiên nói với hạt giống ngô: "Biến dị cho nó một chút."

Hạt giống ngô được hấp thụ dị năng Mạnh Giang Thiên, không từ chối, sương mù đen bao phủ cây nhỏ trong đêm tối.

Cây nhỏ lớn hơn cần tây rất nhiều, thời gian biến dị cũng dài hơn nhiều, ước chừng một giờ sau, cây nhỏ lại vung cành công kích Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên tối mặt, những thực vật này làm sao cứ biến dị là công kích anh? Anh rất nghi ngờ là hạt giống kia cố ý.

Dùng lưỡi dao chặt đứt tất cả các cành cây nhỏ, chỉ để lại một thân cây trơn bóng.

Lần này cây nhỏ thức tỉnh là dị năng hệ nước, cho dù không có cành cây, trên thân cây cũng không ngừng chảy ra bóng nước, bóng nước lớn bằng hạt thủy tinh cố gắng công kích Mạnh Giang Thiên.

Nhưng đẳng cấp của cây nhỏ thật sự quá yếu, bóng nước nhỏ dễ dàng bị gió của Mạnh Giang Thiên thổi bay.

Cây nhỏ phun ra mấy cái bóng nước, dị năng đã tiêu hao không còn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mạnh Giang Thiên từng bước từng bước tới gần mình, thân cây trơ trụi vặn vẹo sốt ruột.

Mạnh Giang Thiên đi đến bên cạnh cây, tìm được vị trí tinh hạch ở rễ cây nhỏ, ấn ở vị trí tinh hạch, dị năng hệ nước không ngừng vận chuyển vào thân cây nhỏ.

Thân cây nhỏ trơ trụi kinh ngạc nhìn Mạnh Giang Thiên, khiếp sợ qua đi, điên cuồng hấp thu dị năng hệ nước của Mạnh Giang Thiên.

Rõ ràng Mạnh Giang Thiên cảm giác được tinh hạch của cây nhỏ đang dần dần lớn lên, đẳng cấp dị năng cũng chậm rãi tăng lên.

Dị năng hệ nước của Mạnh Giang Thiên chỉ có hơn cấp bốn một chút, khi tinh hạch của cây nhỏ vừa mới vượt qua cấp hai, Mạnh Giang Thiên thu tay lại.

Dao gió tàn nhẫn chặt đứt thân cây nhỏ, lộ ra tinh hạch hệ nước cấp hai màu lam nhạt bên trong.

Nhìn vào thời gian, đã là nửa đêm, qua bốn giờ. Bốn giờ đồng hồ, anh nhân tạo ra một viên tinh hạch cấp hai.

Mạnh Giang Thiên nắm tinh hạch, tâm tình rất tốt. Đây lại là một con đường làm giàu, chính là có chút phí dị năng của anh.

Mang hạt giống trở lại khu an toàn, Mạnh Giang Thiên và hạt giống ngô chính thức đàm phán qua đêm tại nhà.

Uy bức dụ dỗ, rốt cuộc hạt giống đồng ý trợ giúp khu an toàn thiết lập một vòng phòng hộ thực vật biến dị.

Nhưng cũng cần mỗi ngày Mạnh Giang Thiên cho nhìn Nhạc Nhạc nửa giờ làm thù lao.

Ngày hôm sau, Phùng Kinh Quảng nghe được tin tức này, sửng sốt một hồi lâu.

Nhiều người như vậy hơn bốn tháng cũng không làm được chuyện này, vậy mà Mạnh Giang Thiên một đêm liền làm được.

Cũng không biết là chính anh làm được, hay là Vương tiên sinh kia làm được.

Phùng Kinh Quảng thở dài, lại vì phần thưởng anh hứa hẹn mà phát sầu, cũng không biết Mạnh Giang Thiên sẽ muốn phần thưởng gì.

Tuy rằng phát sầu, nhưng Phùng Kinh Quảng vẫn vui vẻ hơn một chút.

Khẩn cấp để cho Mạnh Giang Thiên dẫn hạt giống ngô đi, ở bên cạnh tường thành dùng thời gian một ngày, lại chỉ có năm gốc đại thụ được hạt giống ngô biến thành thực vật biến dị.

Thật sự là đẳng cấp hạt giống ngô quá thấp, biến dị năm cây đại thụ, đến buổi tối hạt giống ngô cuộn rụt hai phiến lá, nửa sống nửa chết nằm ở lòng bàn tay Mạnh Giang Thiên.

"Một ngày năm cây, nếu muốn biến dị một vòng khu an toàn, phỏng chừng phải mất không ít thời gian."

Phùng Kinh Quảng nhìn năm gốc cây đại thụ giương nanh múa vuốt vung cành cây không cho dị năng giả hệ cây tới gần, khẽ nhíu mày nói.

"Một ngày năm cây cũng không có khả năng, hôm nay nó tiêu hao quá nhiều, muốn khôi phục, phỏng chừng cũng phải một hai ngày."

Mạnh Giang Thiên có thể cảm nhận được dị năng rung động yếu ớt của hạt ngô, hôm nay thật sự là mệt nó.

Nếu không phải anh đáp ứng buổi tối cho nó ăn dị năng hệ cây, cái hạt khôn lỏi này sau khi biến dị xong cây đại thụ thứ hai sẽ đình công.

"Quá chậm." Phùng Kinh Quảng nhíu mày càng chặt.

Nhìn Mạnh Giang Thiên, Phùng Kinh Quảng suy nghĩ một chút nói: "Nếu không như vậy đi, Mạnh Giang Thiên, mấy mảnh đất cậu phụ trách trước mặt cứ để người khác quản lý, cậu chỉ cần phụ trách vận chuyển dị năng cho nó, để cho nó mau khôi phục. Sau này mỗi ngày để cho nó biến dị ba cây đại thụ, hoặc là hai cây cũng được."

"Cái này..." Mạnh Giang Thiên nhíu mày nhìn Phùng Kinh Quảng, lão già này là muốn nhân cơ hội điều anh ra khỏi nông trường sao?

Cái này càng không được, Mạnh Giang Thiên lắc đầu, lập tức từ chối nói: "Phùng tiên sinh, đẳng cấp dị năng hệ cây của tôi quá thấp, không bằng tìm đẳng cấp cao, khôi phục cũng có thể nhanh hơn một chút."

"Cái hạt này chỉ có cậu mới có thể trông nom, giao cho người khác tôi không yên tâm." Phùng Kinh Quảng cũng lắc đầu.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

5/10/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »