Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3051 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 153
giao dịch

❊ ❊ ❊

"Trịnh tiên sinh." Trịnh Thành Công vừa nhắm mắt chợp một chút, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói.

Trịnh Thành Công hoảng sợ đến da đầu tê dại, mạnh mẽ nhảy từ trên sô pha xuống, liếc mắt một cái liền nhìn thấy một ông già áo đen đứng đối diện hắn.

Cuối cùng ngóng sao ngóng trăng cũng trông thấy người, chỉ là cách xuất hiện của Vương tiên sinh này thật sự quá dọa người.

"Vương tiên sinh, rốt cuộc ngài cũng tới. Ngài ngồi đi." một thân mệt mỏi của Trịnh Thành Công nháy mắt biến mất, nhiệt tình chào hỏi Mạnh Giang Thiên.

"Tôi tới đây một lát rồi." Mạnh Giang Thiên ngồi trên sô pha nói.

Vừa rồi nhìn thấy trong phòng này có quá nhiều người, nhất là Lưu An Giản cũng ở đây, Mạnh Giang Thiên không biết những người này đang làm gì, liền nghe lén một lát.

Nghe được những người này cũng không phải đang mai phục anh, Mạnh Giang Thiên đợi một lúc. Anh và Lưu An Giản quá quen thuộc, sợ bị Lưu An Giản nhìn ra sơ hở, anh liền không đi ra ngoài.

Trịnh Thành Công sửng sốt, trong nhà hắn có camera, phát hiện người lạ, camera giám sát sẽ gửi cảnh báo cho điện thoại của hắn, nhưng điện thoại di động của hắn hôm nay đều rất yên tĩnh.

Chẳng lẽ vừa rồi ứng phó nhiều người như thế nên không nghe thấy?

"Vương tiên sinh tới rồi, sao không đi ra?" Trịnh Thành Công nhìn như tùy ý cầm lấy điện thoại di động trên bàn trà nhìn thoáng qua.

Trên điện thoại quả thật không nhận được cảnh báo, Trịnh Thành Công không khỏi nhíu mày.

"Xin lỗi, tôi không muốn gặp nhiều người như vậy, về phần giám sát nhà cậu, bị tôi đoản mạch, lát nữa cậu sửa lại một chút đi." Mạnh Giang Thiên nhìn điện thoại của Trịnh Thành Công, nói thật.

Giám sát đúng là Mạnh Giang Thiên đoản mạch, Tiểu Hắc ở nhà bảo vệ Thôi Tây Sinh, trước kia anh đã ăn một viên tinh hạch hệ lôi, hiện tại hệ lôi vừa mới đạt tới cấp hai, có thể hủy diệt giám sát.

"Vương tiên sinh thật đúng là cảnh giác." Trịnh Thành Công đau đớn cười cười. Trong sân chỉ có mấy cái giám sát, nếu sửa chữa, không biết tốn bao nhiêu tiền.

Lần sau mua thuốc tinh lọc, tuyệt đối không thể ở trong nhà mình.

"Trịnh tiên sinh phát hành thông báo, lần sau chúng ta có thể đổi chỗ khác giao dịch." Mạnh Giang Thiên cười nói.

"Không thành vấn đề, lần này Vương tiên sinh mang bao nhiêu thuốc tinh lọc?" Trịnh Thành Công đau thịt một hồi, vẫn là quan tâm thuốc tinh lọc.

"Năm mươi lọ. Trịnh tiên sinh cần bao nhiêu?"

"Tôi không cần nhiều như vậy, tôi chỉ cần mười lọ là đủ rồi. Chúng tôi làm một nhiệm vụ, mười lọ là đủ. Chính là thuốc này thời hạn sử dụng quá ngắn, nếu dài một chút, ngược lại tôi có thể mua nhiều thêm. Sau này nếu muốn mua thuốc tinh lọc, chỉ sợ cũng không phải cái giá này." Trịnh Thành Công thở dài nói.

"Tạm thời tôi không muốn tăng giá."

"Ngài không muốn tăng giá, nhưng người khác thì không nhất định. Vừa rồi quản lý khu an toàn chúng ta, Phùng tiên sinh tới, hắn bảo tôi chuyển lời cho ngài, hắn muốn cùng ngài gặp mặt một lần, nói chuyện làm ăn. Thuốc tinh lọc của ngài đối với dị năng giả mà nói thật sự quá trọng yếu, không, là đối với con người mà nói đều rất trọng yếu. Nó giống như sắt muối trong thời cổ đại, bởi vì rất ít, nên nó phải được kiểm soát bởi quan chức. Nếu khu an toàn đã ra tay, nhất định là muốn độc quyền."

"Một khi độc quyền, giá cả nhất định sẽ tăng lên, cũng không phải ngài có thể quyết định. Dù sao cũng là quan lớn, cho dù là ngài cũng không thể trêu vào."

Trịnh Thành Công gửi lời đến, nhưng muốn âm dương quái khí kích thích Mạnh Giang Thiên. Ở tận thế thực lực sẽ làm vua, lấy đẳng cấp của Mạnh Giang Thiên, cho dù là Phùng Kinh Quảng cũng không nhất định sẽ áp chế được.

Nếu vị Vương tiên sinh này là người coi trọng mặt mũi, bị hắn kích thích vài câu như vậy, đối với Phùng Kinh Quảng nổi lên phản cảm, nói không chừng việc làm ăn này sẽ hồng.

Vậy sau này bọn họ, còn có thể trực tiếp mua được thuốc tinh lọc từ chỗ Vương tiên sinh với giá thấp.

Mạnh Giang Thiên sâu xa nhìn Trịnh Thành Công một cái, đúng là người này tính toán không ít.

Nhưng anh cũng không coi trọng mặt mũi như vậy. Vừa rồi Phùng Kinh Quảng nói muốn cùng anh làm ăn, tim Mạnh Giang Thiên cũng đã động.

Nếu có thể cùng Phùng Kinh Quảng đàm phán thành công, vậy anh cũng không cần khắp núi rừng tìm kiếm khách hàng bán thuốc tinh lọc. Ở trong khu an toàn trực tiếp một lần bán cho Phùng Kinh Quảng là được rồi, bớt việc lại tiết kiệm sức lực.

Về phần bị người phát hiện, Mạnh Giang Thiên đối với thực lực của mình rất có lòng tin. Vẫn là câu nói kia, anh muốn chạy trốn, cho dù là nữ zombie kia cũng không có khả năng đuổi kịp anh.

"Chúng ta giao dịch trước đi." đáy lòng Mạnh Giang Thiên tính toán, trên mặt lại không biểu tình gì.

Trịnh Thành Công không nhìn thấy biểu tình của Vương tiên sinh, cũng không biết Vương tiên sinh nghĩ như thế nào, lấy ra mười viên tinh hạch cấp một, trao đổi với Mạnh Giang Thiên mười lọ thuốc tinh lọc.

Trịnh Thành Công cầm thuốc xong, Mạnh Giang Thiên rời khỏi phủ Tân Nguyệt, ở trên nóc tòa nhà giám sát không soi thấy thay quần áo của mình, Mạnh Giang Thiên trực tiếp bán mười viên tinh hạch Trịnh Thành Công đưa cho.

Trở về cùng Hách Nhân thương lượng một chút, Hách Nhân để cho Mạnh Giang Thiên tự quyết định. Anh suy nghĩ một đêm, quyết định đi nói chuyện với Phùng Kinh Quảng một lần.

"Lại có nhiệm vụ thu mua thuốc tinh lọc phát hành." Sáng sớm hôm sau, Thôi Tây Sinh ôm điện thoại di động cho Mạnh Giang Thiên xem.

Người phát hành là Tô Nguyệt và Phạm Chí Cương, hai người tổng cộng cần hai mươi lọ thuốc tinh lọc.

Sáng sớm hai người này đến nhà Trịnh Thành Công biết được hắn đã mua thuốc tinh lọc, lại không thông báo cho hai người bọn họ, ba người náo loạn rất không vui.

Trong tay còn bốn mươi lọ thuốc tinh lọc, Mạnh Giang Thiên suy nghĩ một chút, không đi tìm Tô Nguyệt cùng Phạm Chí Cương.

Bán lẻ quá phiền phức, không bằng đi tìm Phùng Kinh Quảng.

Ăn xong điểm tâm, Mạnh Giang Thiên cải trang đi tìm Phùng Kinh Quảng.

Từ trên không trung một đường bay đến nơi làm việc của Phùng Kinh Quảng, lúc đáp xuống tia điện đã phá hủy hơn mười camera, khi Mạnh Giang Thiên đứng trước mặt Phùng Kinh Quảng, trên người còn quấn quanh tia chớp nhỏ.

Camera giám sát trong phòng Phùng Kinh Quảng bùm bùm một trận, sau đó báo hỏng.

"Cách xuất hiện của Vương tiên sinh thật đúng là đặc biệt." Phùng Kinh Quảng nhìn màn hình đang vặn vẹo, máy tính sắp bị phá hủy, giật giật khóe miệng nói.

Đúng là phá hoại, thiết bị điện trong phòng này đều là đồ tốt. Như này thì tổn thất bao nhiêu tiền đây? Lát nữa thế nào cũng phải để cho ông già này bồi thường thêm mấy lọ thuốc tinh lọc.

"Xin lỗi." Mạnh Giang Thiên thu hồi dị năng hệ lôi.

"Vương tiên sinh, mau ngồi đi." Phùng Kinh Quảng đánh giá Mạnh Giang Thiên vài lần, bảo Mạnh Giang Thiên ngồi xuống sô pha.

"Vương tiên sinh, tôi chờ ông đến mòn con mắt. Ông có muốn uống gì không?" Phùng Kinh Quảng đứng dậy, muốn đi lấy nước cho Mạnh Giang Thiên.

Uống nước luôn luôn phải xốc râu lên, thông qua nửa dưới khuôn mặt có thể sẽ bị phát hiện ra gì đó.

"Không cần đâu. Phùng tiên sinh, tôi nghe nói ông muốn nói chuyện với tôi về công việc kinh doanh." Nói càng nhiều lộ càng nhiều, Mạnh Giang Thiên không muốn cùng Phùng Kinh Quảng kéo đông kéo tây, trực tiếp nói.

"Đúng vậy, thuốc tinh lọc của ngài Vương, không ai không quan tâm. Ngày hôm qua tôi nhìn thấy Trịnh tiên sinh công bố nhiệm vụ mới biết còn có loại thuốc này. Trước đây Vương tiên sinh có phải bác sĩ Trung Y không?"

"Phùng tiên sinh muốn bao nhiêu thuốc? Muốn mua thuốc với giá cả nào?" Mạnh Giang Thiên căn bản không nói nhiều một câu.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »